715 từ
Hơi thở của Mộ Dạ Trầm nóng bỏng và nguy hiểm, phủ lên khuôn mặt Tạ An Nhiên. Khoảng cách giữa họ bị xóa nhòa bởi ý định chiếm hữu không thể chối cãi. An Nhiên cảm nhận được sự căng thẳng trong từng thớ thịt của hắn, một sự khao khát không thể gọi tên, vượt lên trên mọi ràng buộc của bản hợp đồng.
"Anh nói, hợp đồng không cấm đoán chuyện khác," An Nhiên giữ vững sự bình tĩnh cuối cùng, nhưng giọng nói vẫn run rẩy. "Nếu chỉ là để xác nhận chủ quyền, vậy anh không cần phải phí công."
Mộ Dạ Trầm cúi xuống, ánh mắt đen sâu thẳm như vực thẳm nuốt chửng mọi lý trí của nàng. "Không. Tôi cần một sự xác nhận rõ ràng hơn, Tạ An Nhiên. Sự chiếm hữu không chỉ nằm trên giấy tờ."
Bàn tay hắn rời khỏi eo nàng, lướt lên cần cổ thanh mảnh, nhẹ nhàng nhưng kiên quyết, như một lời đe dọa. Nụ hôn đến không phải là sự dịu dàng của tình yêu, mà là sự càn quét của cơn bão. Mạnh mẽ, nóng bỏng, và đầy tính kiểm soát. An Nhiên phản kháng một cách yếu ớt. Nàng biết, nàng không thể từ chối. Từ giây phút ký vào bản hợp đồng, nàng đã dâng hiến không chỉ thân xác mà cả sự tự do của mình cho người đàn ông này. Tuy nhiên, sự thật là cơ thể nàng lại không hề ghê tởm, mà ngược lại, dường như vẫn lưu giữ ký ức về hơi ấm quen thuộc của kiếp trước.
Sự day dứt và hận thù hòa quyện vào nhau, khiến An Nhiên đáp trả hắn bằng tất cả sự phức tạp trong tâm hồn. Nàng không yêu, nhưng nàng khao khát sự bảo vệ và quyền lực mà hắn mang lại. Nàng không muốn, nhưng nàng cần.
Mộ Dạ Trầm nhận thấy sự đáp trả yếu ớt đó, khiến ngọn lửa trong hắn bùng lên dữ dội hơn. Hắn bế nàng lên, mạnh mẽ và dứt khoát. Căn phòng ngủ xa hoa chìm vào bóng tối, chỉ còn tiếng thở dốc và sự va chạm của hai cơ thể bị ràng buộc bởi định mệnh và toan tính.
Đó là một đêm tân hôn không hề có sự lãng mạn. Nó là sự xác nhận chủ quyền lạnh lùng, là sự trao đổi quyền lực và sự chiếm hữu. Trong lúc cuồng nhiệt nhất, Mộ Dạ Trầm ghì chặt nàng, như muốn hòa tan nàng vào trong cơ thể hắn. Hắn thì thầm bên tai nàng, không phải là những lời yêu thương, mà là những lời cảnh báo sắc lạnh.
"An Nhiên, đừng bao giờ thử thách lòng kiên nhẫn của tôi. Cô là của tôi. Chỉ của riêng Mộ Dạ Trầm này."
An Nhiên cắn chặt môi, cảm nhận sự đau đớn và khoái cảm đan xen. Giọt nước mắt không tự chủ được rơi xuống, không phải vì bị cưỡng ép, mà vì sự bế tắc của chính nàng: dùng cả sinh mệnh để trả thù, nhưng lại sa vào vòng tay của kẻ mà nàng từng căm hận nhất, và cũng là người nàng yêu nhất. Nàng hiểu rõ, sự gắn kết thể xác này chính là sợi dây trói buộc nàng với hắn, khiến việc giữ vững lý trí để trả thù trở nên khó khăn hơn gấp bội.
Sáng hôm sau, An Nhiên tỉnh dậy, Mộ Dạ Trầm đã rời đi. Bên cạnh nàng, trên chiếc gối trắng tinh, là một đóa hồng đen rực rỡ và một chiếc hộp nhung đỏ. Trong hộp là chiếc nhẫn kim cương ước hẹn, lấp lánh dưới ánh bình minh.
Món quà không lời này càng làm rõ sự khác biệt giữa hợp đồng và cảm xúc. Hắn muốn nàng trở thành phu nhân Mộ trên danh nghĩa, nhưng đêm qua, hắn đã hành động như một người chồng thực sự. Tạ An Nhiên đưa tay chạm vào chiếc nhẫn lạnh lẽo. Việc trả thù của nàng, giờ đây, đã chính thức bắt đầu, với Mộ Dạ Trầm là một quân cờ nguy hiểm nằm trong tay nàng. Nàng phải giữ vững lý trí, không thể để tình cảm cá nhân xen vào ván cờ sinh tử này.