MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSau Khi Chia Tay, Tôi Cùng Đại Thần Lên Hot SearchChương 4: TRÀ XANH

Sau Khi Chia Tay, Tôi Cùng Đại Thần Lên Hot Search

Chương 4: TRÀ XANH

723 từ · ~4 phút đọc

Sự kiện "Bản nhạc chờ đợi" đã đẩy sức nóng của chương trình Vũ Điệu Ánh Trăng lên tới đỉnh điểm. Nhưng trong giới giải trí, có người nổi lên thì chắc chắn có kẻ ngứa mắt. Kẻ đó không ai khác chính là Lâm Tâm Di – một nữ ca sĩ thần tượng đang lên, người luôn tự xưng là "nàng thơ" trong các sáng tác trước đây của Cố Hạ Nhiên (dù anh chưa bao giờ thừa nhận).

Sáng hôm đó, Thanh Nhã vừa đến phòng tập thì thấy Lâm Tâm Di đang đứng giữa vòng vây của các thí sinh khác, tay cầm một hộp quà sang trọng.

"Ôi, đây chẳng phải là chị Thanh Nhã sao?" – Lâm Tâm Di nở một nụ cười công nghiệp, giọng nũng nịu – "Em nghe nói chị và anh Hạ Nhiên có chút hiểu lầm trên sóng truyền hình. Thực ra anh ấy tính tình hơi nóng nảy, nhưng thực chất rất tốt bụng. Đây là trà thượng hạng em nhờ người mang từ nước ngoài về, chị dùng thử đi cho hạ hỏa, đừng giận anh ấy nữa nhé."

Thanh Nhã dừng bước, nhìn cái hộp trà rồi lại nhìn gương mặt đầy vẻ "chị dâu hiền thảo" của đối phương. Cô khẽ cười, nụ cười mang theo chút châm biếm: "Lâm tiểu thư chắc là nhớ nhầm rồi? Tôi và thầy Cố chỉ là quan hệ công việc. Còn cô... lấy tư cách gì mà thay mặt anh ta để đi tặng quà cho tôi?"

Sắc mặt Lâm Tâm Di hơi cứng lại, nhưng vẫn cố vớt vát: "Thì... em và anh ấy đã hợp tác nhiều lần, quan hệ cũng thân thiết hơn người bình thường một chút."

Đúng lúc này, một giọng nói trầm thấp, mang theo sự thiếu kiên nhẫn vang lên từ phía cửa: "Thân thiết? Sao tôi lại không biết mình thân thiết với cô đến mức có thể để cô đi đại diện tặng quà nhỉ?"

Cả phòng tập im bặt. Cố Hạ Nhiên bước vào, tay đút túi quần, gương mặt lạnh như tiền. Anh đi thẳng đến cạnh Thanh Nhã, liếc nhìn hộp trà trên tay Lâm Tâm Di rồi thản nhiên nói: "Trà này loại thường quá, Thanh Nhã không uống nổi đâu. Cô ấy chỉ uống loại trà được hái từ đỉnh núi vào sáng sớm thôi. Mà loại đó, ở cái hội chợ này chắc không tìm ra được."

Lâm Tâm Di tái mặt: "Anh Hạ Nhiên... em chỉ muốn giúp anh hòa giải..."

"Hòa giải? Tôi và cô ấy có chuyện gì cần hòa giải thì cũng là chuyện riêng của hai chúng tôi. Cô chen chân vào làm gì? Rảnh rỗi quá thì đi luyện thanh đi, bài hát tháng trước cô thu âm, tôi nghe xong suýt chút nữa là muốn giải nghệ vì thấy mình quá thất bại khi để một giọng hát như vậy phá hủy nhạc của mình."

Màn "vả mặt" không nể tình này khiến Lâm Tâm Di bật khóc chạy khỏi phòng tập. Đám đông thí sinh xung quanh cũng tản ra nhanh chóng vì không chịu nổi áp lực từ đại thần.

Thanh Nhã khoanh tay trước ngực, nhìn anh: "Cố tiên sinh, anh độc miệng thật đấy. Người ta dù sao cũng là mỹ nhân mà."

Cố Hạ Nhiên quay sang nhìn cô, ánh mắt vốn dĩ lạnh lùng bỗng chốc dịu đi: "Mỹ nhân? Trong mắt tôi, trên thế giới này chỉ có một người được gọi là mỹ nhân, còn lại đều là... nhân loại bình thường."

Thanh Nhã không nhịn được mà trợn mắt: "Anh lại bắt đầu tự luyến rồi đấy."

"Tôi không tự luyến. Tôi chỉ nói sự thật." – Anh tiến lên một bước, thu hẹp khoảng cách – "Thanh Nhã, tối nay chương trình có buổi chụp hình quảng bá. Đừng có cố tình đứng xa tôi quá, fan sẽ nghĩ chúng ta đang cãi nhau, ảnh hưởng đến rating."

"Anh lo cho rating hay lo cho cái gì khác?" – Cô vặn lại.

"Tôi lo cho việc... không được đứng gần em." – Cố Hạ Nhiên buông một câu rồi quay lưng đi thẳng, để lại Thanh Nhã đứng đó với trái tim đang đập loạn nhịp. Cái tên này, sau 3 năm, kỹ năng "thả thính" đã đạt đến cấp độ thượng thừa rồi sao?