Buổi sáng hôm ấy, bầu trời Bắc Thành xám xịt như tấm vải cũ bị thời gian mài mòn. Gió thổi qua dãy giảng đường dài, mang theo hơi ẩm và mùi đất ướt. Mưa rơi từ lúc nào không ai biết, hạt nhỏ lăn dài trên cửa kính, thấm vào không khí thứ se lạnh của đầu hạ.
Tô Nghi ôm chặt tập hồ sơ trong tay, chạy vội dọc hành lang. Cô đến trường hơi muộn vì phải đợi xe buýt, giờ thì vừa bước qua cổng đại học Bắc Thành, mưa đã đổ xuống như trút. Mái tóc dài bị gió thổi tung, váy sơ mi trắng dính sát vào người, mỗi bước chân đều vội vã mà lúng túng.
Cô dừng lại dưới mái hiên thư viện, vừa kịp tránh cơn mưa lớn bất chợt. Hơi thở còn gấp, tay vẫn giữ chặt tập giấy sắp nát. Đôi mắt trong veo khẽ ngước lên nhìn màn mưa xám bạc đang giăng khắp lối đi. Từng dòng nước rơi xuống bậc thang, tung bọt nhỏ như bụi mờ.
Tô Nghi khẽ thở ra một tiếng. Cô thầm nhủ: “Đúng là ngày đầu tiên đi học không bao giờ suôn sẻ cả.”
Trong lúc cô còn mải ngắm mưa, một giọng nói trầm ấm vang lên bên cạnh, xen lẫn chút lười biếng:
“Không mang dù à?”
Cô giật mình quay đầu. Người đứng bên cạnh là một chàng trai cao gầy, tay đút túi quần, vai khoác ba lô đen, áo sơ mi trắng vắt hờ hững trên vai. Mái tóc đen rối nhẹ, vài giọt nước mưa còn đọng trên trán. Anh cười, ánh mắt cong cong mang theo nét trêu chọc.
Tô Nghi chớp mắt. “Tôi… không nghĩ mưa lại lớn vậy.”
“Đầu mùa mưa mà, mưa bất chợt là chuyện bình thường.”
Anh nghiêng đầu nhìn cô, giọng nói nhẹ như gió, nhưng có gì đó khiến người nghe nhớ mãi.
Cô định im lặng, nhưng ánh mắt anh dừng lại trên tập hồ sơ trong tay cô, khẽ nhíu mày. “Cô là sinh viên mới à?”
“Vâng, năm nhất khoa Thiết kế trang sức.”
“Ồ, vậy là đàn em của tôi rồi.” Anh bật cười, chìa tay ra. “Trì Dịch, năm ba, cùng khoa.”
Tô Nghi khẽ gật đầu, có phần ngượng ngùng. Bàn tay anh ấm và khô, khác hẳn cái lạnh ẩm ướt của buổi sáng.
Cô chỉ định bắt tay xã giao, nhưng ánh nhìn của anh khiến cô bỗng quên mất cách rút tay về.
Trì Dịch cười nhẹ, buông tay trước. “Sinh viên mới thường hay lạc, cần tôi chỉ đường không?”
“À… tôi chỉ đang tìm phòng nộp hồ sơ thôi.”
“Phòng đó ở dãy phía đông, nhưng bây giờ mưa thế này…” Anh liếc ra ngoài, nơi từng cột nước mưa trắng xóa như tấm rèm. “Nếu không vội, đợi tạnh rồi đi.”
Cô mím môi, nhìn mưa rơi từng tầng. Dòng người ngoài kia đều đội ô, bước vội. Còn cô, chỉ có đôi tay trống trơn.
“Ừm, tôi đợi chút cũng được.”
Trì Dịch ngồi xuống ghế đá dưới mái hiên, lấy từ túi áo một lon cà phê lạnh. Anh mở nắp, uống một ngụm, rồi chìa lon còn lại về phía cô. “Uống không?”
Tô Nghi lắc đầu, nhưng ánh mắt lại dừng ở lon cà phê màu bạc.
“Đừng lo, chưa uống đâu.” Anh bật cười, “Thấy cô run vì lạnh rồi.”
Cô ngập ngừng nhận lấy, ngón tay khẽ chạm vào tay anh — một cái chạm nhẹ nhưng khiến tim cô đập mạnh. Hơi lạnh từ lon cà phê lan ra, đối lập với sự ấm áp trong lòng.
Trong khoảng lặng ấy, tiếng mưa đập xuống mái tôn nghe như bản nhạc đều đặn.
Anh nói:
“Ngày đầu tiên đến trường, gặp mưa to là điềm tốt đấy.”
Cô ngẩng đầu, hơi ngạc nhiên.
“Anh tin vào điềm sao?”
“Không hẳn. Nhưng tôi nghĩ mọi chuyện đều có lý do riêng.”
Anh nhìn mưa, giọng trầm thấp, “Ví dụ như… để cô không bị ướt, ông trời cho cô gặp tôi.”
Cô bật cười. “Anh nói chuyện khéo thật.”
“Thật lòng đấy.” Anh cười nhạt, ánh mắt lấp lánh, “Có ai lại gặp được người quen giữa cơn mưa đầu tiên của mùa đâu.”
Lúc ấy, Tô Nghi chưa biết, câu nói tưởng như đùa ấy sẽ trở thành định mệnh.
Mưa vẫn chưa dừng, nhưng cơn gió đã nhẹ hơn. Những giọt nước vỡ trên mặt đất tạo thành vòng tròn lan rộng. Trì Dịch đứng dậy, mở ba lô, lấy ra một chiếc ô đen.
“Đi thôi, tôi đưa cô đến phòng nộp hồ sơ.”
“Không cần đâu, anh còn việc của mình mà.”
“Không sao. Tôi cũng định qua đó.”
Cô khẽ gật đầu, bước đi bên anh dưới tán ô. Khoảng cách giữa hai người chỉ vừa đủ để nghe rõ hơi thở nhau, và mỗi khi gió lùa, tà áo anh khẽ chạm vào tay cô, như một cơn điện nhẹ.
Con đường lát đá trước thư viện trơn trượt. Anh đi chậm, che ô nghiêng hẳn về phía cô. Dòng nước chảy dọc bậc thang, bắn tung tóe quanh chân, nhưng chẳng ai nói lời nào. Chỉ có tiếng mưa, tiếng bước chân, và nhịp tim khẽ loạn.
Khi đến cửa phòng nộp hồ sơ, Tô Nghi quay sang cười.
“Cảm ơn anh. Nếu không có anh chắc tôi ướt như chuột rồi.”
“Không cần cảm ơn.” Anh nghiêng đầu, giọng nhẹ nhàng, “Chỉ cần nhớ tên tôi là được.”
“Trì Dịch?”
“Ừ. Gặp lại sau, Tô Nghi.”
Cô tròn mắt. “Anh biết tên tôi?”
Anh chỉ nhún vai, nụ cười lười biếng nở trên môi: “Tên ghi trên hồ sơ cô đang cầm kìa.”
Cô cúi nhìn, bất giác đỏ mặt. Đến khi ngẩng lên, anh đã rời đi, chỉ còn bóng lưng cao gầy dần khuất sau hành lang dài.
Buổi chiều, mưa vẫn chưa tạnh. Khi Tô Nghi ra khỏi tòa nhà, cô nhìn thấy chiếc ô đen khi sáng dựng ở bậc thềm. Bên cạnh là tờ giấy nhỏ được dán bằng băng dính trong suốt.
“Để lại cho em, phòng khi còn gặp mưa.”
— Trì Dịch.
Tô Nghi khẽ cười. Mưa rơi nhẹ lên vai, nhưng trong lòng lại ấm áp lạ thường.
Cô cầm chiếc ô, đi chậm dọc hành lang. Giữa đám sinh viên vội vã, cô thấy mình như đang ở trong một thế giới khác — nơi có mùi mưa, có cà phê lạnh, có giọng nói trầm thấp vừa lạ vừa quen.
Không ai biết rằng, từ khoảnh khắc đó, một câu chuyện dài đã bắt đầu — câu chuyện của hai con người tưởng như chỉ lướt qua nhau trong cơn mưa đầu mùa, nhưng lại khắc sâu vào ký ức không thể phai.