MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSau Khi Em Rời ĐiChương 2: Một tách cà phê, một lời hứa

Sau Khi Em Rời Đi

Chương 2: Một tách cà phê, một lời hứa

1,536 từ · ~8 phút đọc

Một tuần sau ngày đầu tiên nhập học, Bắc Thành đón nắng trở lại. Ánh sáng xuyên qua những tán cây trong sân trường, rơi lốm đốm lên lối đi lát gạch đỏ. Tiếng ve sớm hòa cùng gió nhẹ, làm cho không khí có chút ấm áp, yên bình.

Tô Nghi đã bắt đầu quen dần với cuộc sống đại học. Những buổi sáng đến lớp, buổi trưa ngồi ăn cùng bạn cùng phòng, tối thì làm bài tập thiết kế, hoặc đọc sách trong phòng tự học. Cô luôn sắp xếp mọi thứ ngăn nắp, cẩn thận, giống như muốn lấy sự chỉnh chu để bù lại những điều không chắc chắn trong cuộc sống.

Và có một điều cô không ngờ — chỉ một lần trú mưa hôm đó lại khiến cái tên “Trì Dịch” xuất hiện khắp nơi trong những ngày tiếp theo.

Sáng thứ Hai, khoa Thiết kế trang sức tổ chức buổi định hướng cho tân sinh viên. Giữa đám đông náo nhiệt, Tô Nghi đang ghi chép nghiêm túc thì nghe tiếng ai đó gọi:

“Ê, cô gái bị mưa hôm trước!”

Cô ngẩng lên, bắt gặp ánh nhìn quen thuộc. Trì Dịch đứng ngay cửa hội trường, tay cầm micro, áo sơ mi xanh lam, dáng vẻ tự nhiên như gió. Mọi người xung quanh đều nhìn anh — có người cười, có người bàn tán, rõ ràng anh rất nổi tiếng.

“Chào các em tân sinh viên.” Anh nói với giọng vừa đủ, nụ cười nghiêng nghiêng. “Tôi là Trì Dịch, trưởng nhóm CLB thiết kế sáng tạo. Nếu ai muốn tham gia, lát nữa ở lại nộp đơn nhé.”

Sau buổi định hướng, Tô Nghi định lặng lẽ rời đi. Nhưng khi cô vừa bước ra khỏi cửa, một giọng nói quen thuộc vang lên từ phía sau:

“Không nộp đơn à?”

Cô quay lại, thấy anh đứng dựa vào tường, tay đút túi, dáng điệu lười biếng mà phong trần.

“Tôi chỉ mới vào trường, sợ tham gia câu lạc bộ thì bận lắm.”

“Không sao, tôi dạy cô, không khó đâu.”

Anh nói nhẹ như thể chuyện ấy chẳng có gì lớn, rồi chìa cho cô một tờ giấy: “Ghi tên đi. Nếu không thích, sau này có thể nghỉ.”

Tô Nghi chần chừ. Nhưng khi thấy ánh mắt anh nhìn, có chút chờ đợi mà lại không ép buộc, cô gật đầu.

“Được thôi, tôi thử.”

Trì Dịch mỉm cười. “Tốt. Vậy chiều mai gặp ở quán cà phê trước cổng trường. Tôi giới thiệu mọi người cho cô biết.”

Quán cà phê nhỏ nằm trên con phố rợp bóng cây, tên là Mộc Tư. Không gian yên tĩnh, mùi cà phê rang quyện cùng tiếng nhạc jazz dịu nhẹ. Khi Tô Nghi đến, Trì Dịch đã ngồi sẵn ở bàn gần cửa sổ, một tay cầm cuốn sketch, tay còn lại xoay ly cà phê.

Anh ngẩng lên khi thấy cô.

“Đến rồi à? Ngồi đi.”

“Anh tới sớm thế?”

“Tôi quen rồi. Nơi này pha cà phê khá ổn.”

Cô ngồi xuống, đặt túi bên cạnh. Ánh nắng buổi chiều chiếu qua khung kính, phản chiếu lên khuôn mặt anh, tạo nên cảm giác ấm và lạ. Anh đẩy ly cà phê về phía cô:

“Thử xem, cappuccino. Nếu không quen, tôi gọi ly khác.”

Cô nhìn ly cà phê, trên mặt là lớp bọt sữa mềm, có hình trái tim nhỏ. “Anh uống loại này sao?”

“Không, tôi uống đen. Nhưng nghĩ cô sẽ thích ngọt.”

Tô Nghi bật cười, nhẹ nhàng khuấy muỗng. “Anh đoán đúng.”

Anh dựa lưng ra ghế, tay gõ nhẹ lên mặt bàn. “Tôi có thói quen quan sát. Chỉ cần nhìn người ta chọn món ăn là biết tính cách.”

“Thế anh thấy tôi thế nào?”

“Trầm, cẩn thận, có vẻ hơi nhát nhưng lại kiên định. Giống như người sẽ yêu lâu, yêu sâu, nhưng không dễ mở lòng.”

Cô im lặng. Không hiểu sao câu nói ấy khiến tim cô khẽ run.

“Còn tôi thì sao?” Anh hỏi lại, nửa đùa nửa thật.

Cô ngước nhìn anh, nụ cười thoáng qua. “Anh trông như người hay cười, nhưng thực ra chẳng dễ để ai hiểu được.”

Trì Dịch sững người trong giây lát, rồi cười khẽ. “Cô đúng là có mắt.”

Không khí giữa hai người như mềm đi, chỉ còn tiếng nhạc nhẹ nhàng và mùi cà phê. Cô cảm thấy khoảng cách dường như thu hẹp.

Sau đó, nhóm câu lạc bộ lần lượt đến. Họ chào hỏi, bàn luận sôi nổi về bản thiết kế trang sức mới cho cuộc thi tháng sau. Tô Nghi lắng nghe, thi thoảng góp vài ý kiến nhỏ. Mỗi lần cô nói, Trì Dịch đều nhìn cô chăm chú, ánh mắt vừa dịu dàng vừa tán thưởng.

Khi buổi gặp kết thúc, mọi người rủ nhau đi ăn tối, nhưng cô viện cớ có việc nên ở lại thu dọn. Trì Dịch cũng không đi, chỉ đứng cạnh giúp cô gom bản vẽ.

“Cô làm tôi bất ngờ đấy.” Anh nói khi họ cùng bước ra cửa.

“Sao vậy?”

“Người mới mà hiểu thiết kế đá quý khá sâu. Tôi xem qua bài phác của cô, có cảm xúc thật.”

Cô mím môi cười, “Tôi chỉ thích vẽ thôi, chưa từng nghĩ sẽ giỏi.”

“Giỏi hay không không quan trọng, chỉ cần có cảm xúc là đủ.” Anh ngừng lại, nhìn cô, “Thiết kế đẹp nhất không phải vì hoàn hảo, mà vì mang câu chuyện của người tạo ra nó.”

Câu nói khiến cô hơi sững. Trì Dịch nhìn mưa phùn ngoài hiên, giọng nhẹ như hơi thở:

“Giống như lần đầu gặp cô, tôi nghĩ nếu có thể vẽ lại khoảnh khắc đó, chắc sẽ là bức vẽ tôi thích nhất.”

Tô Nghi ngẩng đầu, tim đập nhanh. Nhưng anh chỉ mỉm cười, xoay chiếc ô trong tay. “Lại mưa nữa rồi, mùa này đúng là lạ thật.”

Họ bước ra phố. Mưa không lớn, chỉ như sương rơi lất phất. Dưới chiếc ô đen, hai người đi song song, tay áo đôi lần khẽ chạm nhau.

“Anh có tin vào định mệnh không?” Cô hỏi bất chợt.

“Không.” Anh đáp, nhưng sau đó lại thêm một câu: “Tôi chỉ tin vào những lần gặp gỡ có lý do.”

“Vậy… lý do của hôm ấy là gì?”

“Để tôi có dịp mua cho cô tách cà phê hôm nay.”

Cô cười khẽ. “Thế thì, cảm ơn anh.”

“Không cần cảm ơn. Chỉ cần nhớ lời hứa nhỏ.”

“Lời hứa?”

“Rằng sau này, nếu có ngày cô tự tay thiết kế một món trang sức, hãy để tôi làm người đầu tiên được xem.”

Cô nhìn anh, mắt long lanh dưới ánh đèn. “Được.”

Từ hôm đó, Tô Nghi bắt đầu thấy cái tên “Trì Dịch” xuất hiện nhiều hơn trong cuộc sống. Anh hay đến lớp cô mượn giáo trình, hoặc tình cờ xuất hiện trong căng-tin cùng nhóm bạn. Thỉnh thoảng, anh sẽ gửi cho cô vài tấm ảnh mẫu thiết kế, hoặc nhắn một câu đơn giản:

“Hôm nay mưa, đừng quên mang ô.”

Cô không trả lời, nhưng mỗi lần đọc, khóe môi lại cong nhẹ.

Một chiều nọ, khi cô đang ngồi trong phòng tự học, Trì Dịch bước đến, đặt xuống bàn một cốc cà phê sữa nóng.

“Đang làm đồ án à?”

“Ừ, mai phải nộp phác thảo.”

Anh ngồi xuống bên cạnh, cúi nhìn bản vẽ. “Đây là mẫu vòng cổ à? Tinh tế thật.”

Cô hơi đỏ mặt. “Chỉ là ý tưởng thôi.”

“Ý tưởng đó nên giữ lại. Tôi thích cách cô chọn viên đá ở giữa.”

“Anh có vẻ quan tâm đến mọi thứ tôi làm nhỉ.”

Anh khẽ cười: “Tôi chỉ giữ lời hứa thôi.”

Cô im lặng, nghe tiếng mưa lộp độp ngoài cửa sổ. Trì Dịch mở điện thoại, bật một bản nhạc piano nhẹ. Âm thanh êm dịu lan khắp không gian, khiến cả thế giới như chậm lại.

“Sau này,” anh nói, “nếu tôi có cửa hàng riêng, cô sẽ là nhà thiết kế chính của tôi.”

Cô ngẩng lên: “Anh định mở cửa hàng?”

“Ừ. Mở một tiệm trang sức nhỏ, nơi chỉ bán những món do người thật lòng tạo ra.”

“Nghe lãng mạn quá.”

“Vì tôi tin, những gì thật lòng sẽ lâu bền nhất.”

Giọng anh trầm, ánh mắt sâu, và trong giây phút đó, Tô Nghi bỗng thấy tim mình lạc đi một nhịp.

Khi đồng hồ điểm tám giờ tối, họ cùng ra về. Mưa lại rơi, không lớn, chỉ như những hạt bụi sáng dưới ánh đèn. Anh che ô cho cô, khoảng cách giữa hai người gần đến mức hơi thở hòa lẫn.

“Cô biết không,” anh nói nhỏ, “người ta nói nếu hai người cùng đi dưới một chiếc ô ba lần, thì sẽ có duyên gặp lại suốt đời.”

“Anh tin à?”

“Lần đầu tôi gặp cô cũng là dưới ô. Giờ là lần hai. Nếu có lần ba, có lẽ tôi không muốn chỉ dừng ở quen biết.”

Tô Nghi không đáp. Cô nhìn dòng nước trôi dọc con phố, trong lòng dấy lên cảm xúc vừa xa lạ vừa ấm áp.

Đêm ấy, khi trở về ký túc xá, cô đặt tách cà phê rỗng trên bàn, ngón tay chạm vào miệng cốc còn vương chút hơi ấm. Ngoài kia, tiếng mưa rơi nhẹ.

Trong cuốn sổ phác thảo, cô viết dòng chữ nhỏ:

“Một tách cà phê, một lời hứa — và một người khiến mình muốn tin vào điều gì đó.”