MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSau Khi Ly Hôn, Anh Mới Biết Yêu EmChương 1

Sau Khi Ly Hôn, Anh Mới Biết Yêu Em

Chương 1

911 từ · ~5 phút đọc

Ánh đèn vàng nhạt trong phòng thay đồ tỏa ra một thứ ánh sáng trầm mặc, phản chiếu bóng dáng mảnh khảnh của Ôn Hoài đang tỉ mỉ vuốt lại nếp nhăn trên chiếc áo vest thủ công màu xanh đậm. Cô đứng đó, đôi tay mềm mại lướt qua lớp vải đắt tiền với sự thành kính và cẩn trọng đến lạ kỳ. Đây là công việc mỗi sáng của cô trong suốt hai năm qua kể từ khi bước chân vào Hứa gia với danh nghĩa người vợ hợp pháp, nhưng đồng thời cũng là nhiệm vụ đầu tiên của cô trước khi bắt đầu một ngày làm việc với tư cách thư ký riêng của Hứa Hựu Cảnh.

Tiếng nước trong phòng tắm ngừng hẳn, trả lại không gian sự im lặng đến mức nghe rõ cả tiếng kim đồng hồ nhích từng nhịp trên tường. Ôn Hoài khẽ nín thở khi cánh cửa kính mờ bật mở, Hứa Hựu Cảnh bước ra với hơi nước còn vương trên mái tóc đen ngắn. Anh không nhìn cô, chỉ lướt qua như thể cô là một phần của đồ nội thất trong căn phòng này. Sự im lặng giữa họ không phải là sự thấu hiểu của những cặp vợ chồng lâu năm, mà là một vực thẳm được ngăn cách bởi những quy tắc ngầm định.

Cô tiến lại gần, chuyên nghiệp cầm lấy chiếc cà vạt lụa, hơi kiễng chân để vòng qua cổ anh. Ở khoảng cách gần như thế này, Ôn Hoài có thể ngửi thấy mùi gỗ đàn hương quen thuộc trộn lẫn với mùi sữa tắm thanh mát trên da thịt anh. Nhịp tim cô lỗi một nhịp, nhưng gương mặt vẫn giữ được vẻ điềm nhiên, thanh tú. Hứa Hựu Cảnh hơi cúi xuống, ánh mắt anh lãnh đạm rơi trên đỉnh đầu cô, đôi môi mỏng mím chặt không nói một lời. Anh để mặc cô chăm sóc như một thói quen, một sự hưởng thụ hiển nhiên từ một người mà anh cho rằng đến với mình chỉ vì sự sắp đặt của gia đình và lợi ích danh gia vọng tộc.

Khi chiếc khuy măng sét cuối cùng được cài lại, Ôn Hoài lùi lại một bước, cung kính cúi đầu. Cô khẽ thốt ra một câu phá vỡ sự tĩnh mịch nhưng lại là một câu nói đầy ngăn cách.

Hứa tổng, xe đã đợi sẵn ở dưới lầu, tám giờ rưỡi anh có cuộc họp hội đồng quản trị về dự án phía Nam.

Hứa Hựu Cảnh khẽ ừ một tiếng trong cổ họng, âm thanh trầm thấp và khô khốc. Anh cầm lấy tệp tài liệu trên bàn, sải bước dài đi trước, không một lời chào tạm biệt, cũng chẳng một ánh nhìn ngoái lại phía sau. Ôn Hoài đứng lặng trong phòng vài giây, hít một hơi thật sâu để nén lại nỗi chua chát đang dâng lên trong lòng, sau đó cô nhanh chóng thu dọn đồ đạc, lấy lại vẻ mặt của một nữ thư ký mẫu mực để đuổi theo bước chân anh.

Tại trụ sở tập đoàn Hứa Thị, sự ngăn cách ấy càng trở nên rõ rệt và tàn nhẫn hơn. Trong thang máy dành riêng cho tổng giám đốc, họ đứng cách nhau một khoảng đúng tiêu chuẩn. Trước mặt nhân viên, cô là cánh tay phải đắc lực, là người có thể xử lý mọi lịch trình hỗn loạn của anh một cách hoàn hảo nhất. Không một ai trong công ty này, kể cả những đồng nghiệp thân thiết nhất, có thể ngờ rằng người phụ nữ luôn giữ thái độ xa cách, cung kính với Hứa Hựu Cảnh lại là người đêm đêm nằm chung giường với anh.

Suốt buổi sáng, Ôn Hoài bận rộn giữa các phòng ban, ghi chép biên bản cuộc họp và chuẩn bị trà cho anh theo đúng nhiệt độ yêu cầu. Mỗi lần bước vào văn phòng, cô đều gõ cửa ba nhịp, báo cáo công việc bằng chất giọng đều đều không gợn sóng. Hứa Hựu Cảnh ngồi sau bàn làm việc rộng lớn, đôi lúc anh ngước lên, ánh mắt sắc sảo như muốn xuyên thấu lớp mặt nạ bình thản của cô, nhưng cuối cùng anh cũng chỉ lạnh lùng đẩy xấp văn kiện sang một bên.

Sự giao thoa duy nhất giữa họ ở nơi công sở chỉ là những đầu ngón tay chạm nhẹ khi trao đổi tài liệu, một sự tiếp xúc ngắn ngủi khiến Ôn Hoài cảm thấy bỏng rát nhưng với Hứa Hựu Cảnh, nó chẳng khác gì chạm vào một tờ giấy vô tri. Cô biết rõ vị trí của mình, biết rõ cuộc hôn nhân này chỉ là một quân cờ trên bàn cờ của các bậc trưởng bối, và cô cũng biết rõ, trong trái tim sỏi đá của người đàn ông kia, chưa bao giờ có chỗ cho một người con gái mang tên Ôn Hoài.

Khi bóng chiều tà đổ dài trên những ô kính cường lực của tòa nhà chọc trời, Ôn Hoài nhìn vào cuốn sổ lịch trình, nơi có một dòng chữ do chính tay cô ghi lại theo yêu cầu từ phía bà nội Hứa gia mà cô chưa biết phải mở lời thế nào với anh. Đó là một vết nứt sắp sửa xé toạc sự yên bình giả tạo mà cô đã cố gắng duy trì bấy lâu nay.