MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSau Khi Ly Hôn, Anh Mới Biết Yêu EmChương 2

Sau Khi Ly Hôn, Anh Mới Biết Yêu Em

Chương 2

865 từ · ~5 phút đọc

Ánh nắng buổi chiều xiên qua khe cửa sổ văn phòng, hắt lên mặt bàn gỗ tử đàn một vệt sáng vàng vọt, đậu trên tấm ảnh cũ mà Ôn Hoài kẹp sâu trong cuốn sổ tay cá nhân. Trong ảnh là một thiếu niên với gương mặt lạnh lùng đứng dưới tán cây ngô đồng, và một cô bé mặc đồng phục nữ sinh đang đứng cách anh một khoảng xa, ánh mắt lén lút nhìn theo bóng lưng ấy. Đó là bức ảnh duy nhất cô có về anh trong suốt mười năm ròng rã đơn phương.

Mười năm, một khoảng thời gian đủ dài để một đứa trẻ trưởng thành, nhưng lại chẳng đủ để Ôn Hoài học được cách ngừng yêu Hứa Hựu Cảnh. Cô gặp anh lần đầu năm mười sáu tuổi, khi gia đình cô còn là một thế gia có chút danh tiếng trước khi lâm vào cảnh sa sút. Khi đó, Hứa Hựu Cảnh đã là một thiếu gia kiêu ngạo, xuất chúng, còn cô chỉ là một bông hoa dại nhỏ bé lặng lẽ nở bên lề cuộc đời anh. Cô đã yêu anh từ những ngày anh chưa biết đến sự tồn tại của cô, yêu cái cách anh nhíu mày khi giải một bài toán khó, yêu cả sự lãnh đạm mà anh dành cho thế giới xung quanh.

Cuộc hôn nhân bí mật này vốn dĩ không phải là kết quả của một tình yêu đơm hoa kết trái, mà là một sự ban ơn. Ôn Hoài nhớ lại buổi tối mưa tầm tã của hai năm trước, khi ông nội Hứa – người bạn thân thiết nhất của ông ngoại cô – nắm chặt lấy tay cô trên giường bệnh. Ông biết gia cảnh nhà họ Ôn đang đứng bên bờ vực sụp đổ, biết cô là một đứa trẻ ngoan cường nhưng cô độc. Lời hứa hôn năm xưa giữa hai gia đình được ông khơi lại như một tấm bùa hộ mệnh dành cho cô.

Ông nội Hứa đã dùng sức ép cuối cùng của mình để bắt Hứa Hựu Cảnh ký vào tờ đơn đăng ký kết hôn. Cô vẫn nhớ như in ánh mắt của anh vào đêm đó, nó không phải là sự chán ghét rõ rệt, mà là một sự khinh miệt thâm trầm. Anh nhìn cô như nhìn một kẻ cơ hội đã dùng tình xưa nghĩa cũ để trói buộc tự do của anh. Hứa Hựu Cảnh đã lạnh lùng ra điều kiện rằng cuộc hôn nhân này phải được giữ kín tuyệt đối, không tiệc cưới, không nhẫn cỏ, không một ai được phép biết đến danh phận của cô ngoại trừ những người trong cuộc.

Vì yêu anh, Ôn Hoài chấp nhận tất cả. Cô tự lừa dối bản thân rằng chỉ cần được ở bên cạnh anh, dù là trong bóng tối, cô cũng mãn nguyện. Cô bước vào Hứa gia với tâm thế của một kẻ mắc nợ, tận tụy chăm sóc anh từ những điều nhỏ nhặt nhất, giấu nhẹm đi tình cảm nồng cháy mười năm vào sâu trong đáy mắt. Cô đã quá giỏi trong việc đóng vai một người vợ hiền hậu ở nhà và một thư ký chuyên nghiệp tại công ty, giỏi đến mức đôi khi chính cô cũng quên mất mình có quyền được đau lòng.

Tiếng gõ cửa vang lên cắt đứt dòng hồi tưởng đau thương của Ôn Hoài. Cô vội vàng gấp cuốn sổ tay lại, hít một hơi thật sâu để lấy lại vẻ điềm tĩnh thường ngày. Hứa Hựu Cảnh bước vào, trên tay là chiếc áo khoác anh vừa cởi ra. Anh liếc nhìn qua gương mặt hơi nhợt nhạt của cô, đôi mày thanh tú khẽ nhíu lại nhưng không buông lời hỏi han.

Tối nay tôi có tiệc xã giao, em không cần chuẩn bị cơm tối.

Câu nói của anh ngắn gọn, mang tính thông báo hơn là chia sẻ. Ôn Hoài gật đầu, môi mím lại thành một đường thẳng tắp. Cô muốn nhắc anh rằng dạ dày anh dạo này không tốt, đừng uống quá nhiều rượu mạnh, nhưng lời nói vừa đến đầu môi đã bị thực tế tàn khốc chặn lại. Cô lấy tư cách gì để quan tâm anh? Một người vợ bí mật hay một thư ký cấp dưới? Cả hai danh phận ấy đều không cho phép cô can thiệp quá sâu vào cuộc sống riêng của người đàn ông này.

Khi bóng dáng cao lớn của anh biến mất sau cánh cửa, Ôn Hoài mới dám thở phào một tiếng nhẹ bẫng. Cô mở cuốn sổ ra, nhìn vào lịch trình của ngày mai. Một dòng chữ "Gặp gỡ tiểu thư nhà họ Kiều" mà bà nội Hứa vừa gọi điện trực tiếp chỉ định khiến tay cô run rẩy. Hóa ra, dù cô có cố gắng hoàn hảo đến đâu, thì trong mắt những bậc trưởng bối nhà họ Hứa, cô vẫn chỉ là một người tạm thời che chắn cho anh khỏi sự cô đơn, còn vị trí phu nhân thực thụ phải thuộc về một người môn đăng hộ đối hơn.