Sáng thứ Hai, văn phòng tổng giám đốc bao phủ bởi một bầu không khí ngột ngạt hơn thường lệ. Ôn Hoài đứng trước bàn làm việc, nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại nội bộ vừa mới dập xuống. Đầu dây bên kia là giọng nói uy nghiêm nhưng không kém phần lạnh lùng của bà nội Hứa. Những lời nói ấy như từng nhát dao cứa vào lòng cô, chậm rãi và chuẩn xác: "Tiểu Hoài, con là đứa trẻ hiểu chuyện. Hựu Cảnh cần một người có thể giúp nó củng cố địa vị ở phía Nam, mà nhà họ Kiều lại nắm giữ huyết mạch kinh tế vùng đó. Con hãy thu xếp một buổi gặp mặt kín đáo vào tối thứ Sáu này."
Ôn Hoài cảm thấy cổ họng đắng ngắt. Bà nội Hứa biết rõ mối quan hệ của cô và anh, nhưng trong mắt bà, cuộc hôn nhân này vốn dĩ chỉ là một giao kèo tình cảm để trả nợ cho quá khứ, chưa bao giờ là một cam kết cho tương lai. Sự tồn tại của cô trong căn nhà này, suy cho cùng cũng chỉ là một bí mật cần được che đậy để nhường chỗ cho một sự kết hợp hào nhoáng hơn.
Cánh cửa văn phòng bật mở, Kiều mạn – thiên kim tiểu thư nhà họ Kiều – bước vào mà không cần báo trước. Cô ta rực rỡ và kiêu kỳ trong bộ váy haute couture mới nhất, đôi giày cao gót gõ xuống sàn đá cẩm thạch những âm thanh giòn giã, tự tin như thể đây chính là lãnh địa của mình. Ánh mắt Kiều Mạn lướt qua Ôn Hoài, dừng lại một chút ở bảng tên "Thư ký trưởng" rồi nở một nụ cười xã giao đầy xa cách.
"Thư ký Ôn, tôi có hẹn với Hựu Cảnh lúc mười giờ. Anh ấy có đang bận không?"
Ôn Hoài siết chặt tập hồ sơ trong tay, cố giữ cho giọng nói không run rẩy. Cô chuyên nghiệp lật giở lịch trình, dù mọi chi tiết đã khắc sâu trong tâm trí.
"Chào Kiều tiểu thư, Hứa tổng đang kết thúc cuộc họp trực tuyến. Mời cô ngồi đợi một lát, tôi sẽ chuẩn bị trà ngay."
Trong lúc pha trà, đôi tay của Ôn Hoài khẽ run lên khiến những hạt nước nóng bắn vào mu bàn tay, đỏ ửng một mảng. Nhưng nỗi đau da thịt đó chẳng thấm tháp gì so với việc cô phải đứng trong bóng tối nhìn người phụ nữ khác đàng hoàng bước vào phòng làm việc của chồng mình. Qua khe cửa khép hờ, cô thấy Hứa Hựu Cảnh ngước mắt nhìn Kiều Mạn, thần sắc tuy vẫn lãnh đạm nhưng lại không hề có sự bài xích thường thấy. Họ nói về những dự án nghìn tỷ, về những bữa tiệc tối và về cả những sở thích chung của giới thượng lưu.
Khi Kiều Mạn rời đi, Hứa Hựu Cảnh gọi Ôn Hoài vào. Anh vẫn duy trì tư thế ngồi tựa lưng vào ghế da, đôi mắt sâu thẳm nhìn xoáy vào cô như muốn tìm kiếm một tia cảm xúc nào đó.
"Bà nội đã gọi cho em rồi phải không?" Anh lạnh lùng cất tiếng, ngón tay gõ nhịp nhàng trên mặt bàn.
Ôn Hoài cúi đầu, che đi sự vỡ vụn trong đáy mắt: "Vâng, thưa Hứa tổng. Bà muốn tôi sắp xếp một bữa tối tại nhà hàng Le Jardin vào tối thứ Sáu cho anh và Kiều tiểu thư."
Hứa Hựu Cảnh không phản đối, cũng không giải thích. Anh chỉ nhìn cô một hồi lâu, rồi bình thản buông một câu: "Được, cứ làm theo ý bà đi. Em nhớ đặt luôn cả hoa hồng đỏ, loại mà các cô tiểu thư hay thích."
Từng chữ "hoa hồng đỏ" như bóp nghẹt nhịp thở của Ôn Hoài. Cô vâng dạ rồi lui ra ngoài, cảm giác như mình vừa chính tay đóng lại cánh cửa dẫn đến trái tim anh. Cô ngồi xuống bàn làm việc, mở phần mềm quản lý lịch trình, ngón tay gõ từng ký tự "Tiệc tối: Kiều tiểu thư". Mỗi chữ hiện lên trên màn hình đều như một minh chứng cho sự hèn mọn của cô trong mối quan hệ này. Cô không chỉ là một người vợ bí mật, mà bây giờ còn trở thành người môi giới cho chính cuộc xem mắt của chồng mình.