MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSau Khi Ly Hôn, Anh Mới Biết Yêu EmChương 4

Sau Khi Ly Hôn, Anh Mới Biết Yêu Em

Chương 4

730 từ · ~4 phút đọc

Màn hình máy tính tỏa ra ánh sáng xanh lạnh lẽo, phản chiếu gương mặt nhợt nhạt của Ôn Hoài qua lớp kính bảo vệ. Ngón tay cô đặt trên bàn phím, lơ lửng giữa không trung rất lâu mà không thể nhấn xuống. Ghi lịch hẹn cho giám đốc là công việc cơ bản nhất của một thư ký, nhưng ghi lịch xem mắt cho chồng mình lại là một loại cực hình mà không ngôn từ nào diễn tả nổi.

Trong tâm trí cô, những luồng suy nghĩ đan xen như mạng nhện. Một phần trong cô muốn vứt bỏ sự chuyên nghiệp này, muốn xông vào phòng làm việc của anh và hỏi thẳng rằng liệu anh có một chút nể tình nghĩa vợ chồng bấy lâu nay mà từ chối hay không. Nhưng phần lý trí còn lại, phần lý trí đã giúp cô tồn tại bên cạnh anh suốt mười năm thầm lặng, lại lạnh lùng nhắc nhở cô về thực tại. Cô lấy quyền gì để ngăn cản anh tìm kiếm một người vợ tương lai môn đăng hộ đối, một người có thể công khai đứng dưới ánh mặt trời cùng anh, thay vì một kẻ núp dưới bóng tối của lời hứa cũ kỹ như cô.

Ôn Hoài nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu để nén lại sự nghẹn ngào đang chực trào nơi cổ họng. Cô tự nhủ rằng mình chỉ đang làm đúng bổn phận. Nếu anh đã không lên tiếng phản đối yêu cầu của bà nội, nghĩa là anh cũng đã ngầm chấp nhận sự xuất hiện của Kiều Mạn. Một người đàn ông quyết đoán như Hứa Hựu Cảnh, nếu anh không muốn, không ai có thể ép buộc được anh. Sự im lặng của anh chính là câu trả lời tàn nhẫn nhất dành cho cô.

Tiếng gõ nhẹ nhàng trên phím Enter vang lên trong căn phòng vắng. Dòng chữ "19:00 Thứ Sáu - Nhà hàng Le Jardin - Tiệc tối cùng Kiều tiểu thư" hiện lên đỏ rực trong sổ tay điện tử của Hứa Hựu Cảnh, đồng bộ ngay lập tức với điện thoại của anh. Cô mở cuốn sổ tay bằng da cao cấp đặt trên bàn, dùng bút mực đen nắn nót ghi lại một lần nữa. Từng nét chữ thanh mảnh, chỉn chu như chính con người cô, nhưng mỗi nét bút đưa đi lại như một nhát dao khía vào lòng.

Bất chợt, cánh cửa văn phòng tổng giám đốc hé mở, Hứa Hựu Cảnh bước ra với tập tài liệu trên tay. Anh dừng lại bên bàn làm việc của cô, ánh mắt vô tình lướt qua cuốn sổ đang mở rộng. Anh nhìn thấy dòng chữ đó, gương mặt không chút biến sắc, chỉ khẽ gật đầu như thể đó là một việc công vụ hết sức bình thường.

"Sắp xếp thêm một xe hoa gửi đến nhà họ Kiều vào sáng mai." Anh dặn dò bằng giọng nói không chút cảm xúc, "Lấy danh nghĩa của tôi."

Ôn Hoài cảm thấy trái tim mình như vừa rơi xuống hố băng sâu thẳm. Cô máy móc ghi chú lại yêu cầu của anh, môi mấp máy: "Vâng, tôi biết rồi. Tôi sẽ chọn loại hoa hồng Ecuador đẹp nhất."

Hứa Hựu Cảnh im lặng nhìn cô một giây, ánh mắt anh sâu thăm thẳm như mặt hồ đêm, dường như muốn tìm kiếm một chút ghen tuông, một chút phẫn nộ hay bất kỳ sự phản kháng nào trên gương mặt thanh tú kia. Nhưng Ôn Hoài vẫn cúi đầu, sự chuyên nghiệp mẫu mực che giấu đi mọi vụn vỡ bên trong. Sự chịu đựng của cô khiến anh cảm thấy một luồng cáu bẳn vô cớ trào dâng. Anh lạnh lùng xoay người bước đi, để lại cô với căn phòng rộng lớn và nỗi đau âm ỉ không thể gọi tên.

Ngày hôm đó, Ôn Hoài ở lại công ty muộn hơn thường lệ. Cô sợ phải về căn nhà vắng lặng đó, sợ phải đối diện với anh dưới tư cách người vợ trong khi chính tay mình vừa sắp đặt cho chồng một cuộc hẹn hò với người khác. Cô nhận ra rằng, sự an phận thủ thường mà cô hằng tôn thờ hóa ra lại là liều thuốc độc đang gặm nhấm linh hồn cô từng ngày.