MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSau Khi Ly Hôn, Anh Mới Biết Yêu EmChương 5

Sau Khi Ly Hôn, Anh Mới Biết Yêu Em

Chương 5

758 từ · ~4 phút đọc

Ánh đèn từ chiếc máy tính bảng trên tay Hứa Hựu Cảnh phản chiếu vẻ mặt lạnh băng của anh khi dòng thông báo lịch trình hiện lên. Anh tựa lưng vào ghế da, đôi mắt hẹp dài nheo lại đầy nguy hiểm. Từng chữ "Tiệc tối cùng Kiều tiểu thư" hiện lên rành mạch, không sai một li so với chỉ thị của anh, nhưng chính sự chuẩn xác ấy lại khiến anh cảm thấy bực bội khó tả.

Anh biết Ôn Hoài là người phụ nữ rất giỏi nhẫn nhịn. Suốt hai năm qua, dù anh có lạnh nhạt hay xa cách đến đâu, cô vẫn luôn duy trì vẻ mặt ôn hòa, chu đáo ấy. Nhưng lần này khác, đây là một cuộc xem mắt công khai, là một lời sỉ nhục đối với danh phận bà Hứa của cô. Vậy mà, cô lại làm nó một cách tận tâm đến mức đáng ghét.

Hứa Hựu Cảnh nhấn nút gọi nội bộ, giọng nói trầm thấp mang theo áp lực nặng nề: "Ôn Hoài, vào văn phòng tôi một chút."

Chỉ vài giây sau, Ôn Hoài đã xuất hiện. Cô đứng đó, đôi tay đan vào nhau đặt trước bụng, tư thế chuyên nghiệp đến mức không thể bắt bẻ. Ánh mắt cô bình thản như mặt nước hồ mùa thu, không một gợn sóng khi đối diện với người đàn ông mà cô vừa tự tay đẩy về phía người phụ nữ khác.

"Hứa tổng có điều gì chỉ thị?"

Hứa Hựu Cảnh xoay ghế lại, anh cầm cuốn sổ tay của cô lên, ném nhẹ xuống mặt bàn gỗ. Tiếng động khô khốc vang lên trong không gian tĩnh lặng.

"Em sắp xếp lịch trình này, không thấy có gì bất ổn sao?" Anh khoanh tay, ánh mắt sắc lẹm như muốn xuyên qua lớp vỏ bọc hoàn hảo của cô để chạm vào trái tim đang rướm máu bên trong.

Ôn Hoài khẽ liếc nhìn cuốn sổ, rồi ngước lên, đôi môi khẽ nở một nụ cười nhạt nhòa: "Thưa Hứa tổng, đây là yêu cầu của bà nội. Tôi đã kiểm tra lại, tối thứ Sáu anh không có lịch tiếp khách quan trọng, nên việc gặp gỡ Kiều tiểu thư hoàn toàn phù hợp với tiến độ công việc hiện tại."

Sự bình thản của cô giống như một mồi lửa ném vào kho thuốc súng trong lòng Hứa Hựu Cảnh. Anh không hiểu nổi người phụ nữ này. Cô rốt cuộc là yêu anh đến mức cam tâm tình nguyện hy sinh, hay vốn dĩ cô chẳng hề quan tâm đến việc anh sẽ thuộc về ai?

"Dòng ghi chú về hoa hồng," anh tiến lại gần cô, hơi thở mang theo mùi thuốc lá nhạt và sự áp bách nam tính quen thuộc, "là em tự thêm vào, hay cũng là ý của bà nội?"

Ôn Hoài lùi lại nửa bước để giữ khoảng cách an toàn, giọng nói vẫn đều đều: "Là tôi tự thêm. Tôi nghĩ rằng một cử chỉ lịch thiệp sẽ giúp mối quan hệ giữa hai gia đình tiến triển tốt hơn. Đó chẳng phải là điều anh mong muốn sao?"

Hứa Hựu Cảnh bật cười, một nụ cười đầy sự tự giễu và tức giận. Anh vươn tay nâng cằm cô lên, bắt cô phải nhìn thẳng vào mắt mình. Trong đôi mắt thâm sâu ấy, anh chỉ thấy hình ảnh phản chiếu của chính mình đang mất bình tĩnh, còn cô vẫn như một bức tượng thạch cao xinh đẹp nhưng vô tri.

"Ôn Hoài, em quả thực là một thư ký mẫu mực." Anh nghiến răng, từng chữ thốt ra mang theo sự lạnh lẽo thấu xương, "Tốt lắm, cứ làm theo những gì em đã sắp xếp. Đừng để tôi phải thất vọng về sự 'chuyên nghiệp' của em."

Khi Ôn Hoài xoay người bước ra khỏi phòng, Hứa Hựu Cảnh thẳng tay gạt phăng tập tài liệu trên bàn xuống đất. Anh muốn thử lòng cô, muốn thấy một chút ghen tuông, một chút hờn dỗi hay thậm chí là sự van xin từ cô. Nhưng cuối cùng, anh lại là người bị sự bình thản của cô làm cho phát điên. Ở bên ngoài cánh cửa, Ôn Hoài tựa lưng vào bức tường lạnh giá, đôi bàn tay giấu trong túi áo vest siết chặt đến mức móng tay găm vào lòng bàn tay đau nhói. Cô không bình thản, cô chỉ là đang cố gắng nhặt nhạnh chút tôn nghiêm cuối cùng trước khi nó hoàn toàn sụp đổ.