MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSau Khi Ly Hôn, Anh Mới Biết Yêu EmChương 6

Sau Khi Ly Hôn, Anh Mới Biết Yêu Em

Chương 6

600 từ · ~3 phút đọc

Thứ Sáu cuối cùng cũng đến, mang theo cơn mưa phùn lạnh lẽo bao trùm cả thành phố. Ôn Hoài đứng ở một góc khuất nơi sảnh khách sạn Grand Plaza, đôi tay siết chặt lấy quai túi xách đến mức các đầu ngón tay trắng bệch. Đáng lẽ sau khi sắp xếp xong mọi thứ, cô nên trở về căn nhà trống trải của mình, nấu một bát mì đơn giản rồi chìm vào giấc ngủ để trốn tránh thực tại. Nhưng đôi chân cô phản chủ, nó đưa cô đến đây, biến cô thành một kẻ tự ngược đãi bản thân khi đứng nhìn chồng mình đi hẹn hò với người phụ nữ khác.

Tiếng cửa xoay của khách sạn chuyển động, mang theo một luồng khí lạnh tràn vào. Hứa Hựu Cảnh bước vào, vẫn là phong thái cao ngạo, lạnh lùng ấy trong bộ vest đen mà chính tay cô đã chuẩn bị sáng nay. Nhưng lần này, bên cạnh anh không phải là cô với xấp tài liệu trên tay, mà là Kiều Mạn rạng rỡ như một đóa hoa hồng trong bộ váy nhung đỏ rực.

Kiều Mạn tự nhiên khoác lấy cánh tay anh, nụ cười của cô ta tỏa sáng dưới ánh đèn chùm pha lê đắt tiền. Ôn Hoài nấp sau một cột đá lớn, hơi thở cô nghẹn lại nơi lồng ngực. Cô thấy Hứa Hựu Cảnh hơi nghiêng đầu lắng nghe Kiều Mạn nói, dù gương mặt anh không biểu lộ nhiều cảm xúc, nhưng anh cũng không hề đẩy tay cô ta ra. Sự dung túng đó như một mũi kim đâm thẳng vào trái tim vốn đã đầy vết xước của Ôn Hoài.

Cô đã từng mơ ước biết bao nhiêu lần, rằng một ngày nào đó cô có thể đường đường chính chính khoác tay anh như thế, đứng dưới ánh sáng mà giới thiệu với cả thế giới rằng đây là chồng mình. Nhưng mười năm qua, cô chỉ là một cái bóng bên lề cuộc đời anh. Ngay cả khi đã có tờ giấy đăng ký kết hôn, cô vẫn chỉ là một "bí mật" không thể phơi bày.

Nhìn bóng lưng hai người dần khuất sau cánh cửa nhà hàng sang trọng, Ôn Hoài cảm thấy toàn thân mình run rẩy. Tiếng nhạc không lời du dương trong sảnh khách sạn lúc này nghe sao mà chát chúa. Tim cô tan nát, không phải vì anh phản bội, mà vì cô nhận ra mình chẳng có tư cách gì để oán trách. Chính cô đã ghi lịch hẹn, chính cô đã đặt hoa, và cũng chính cô đã tiễn anh đi vào vòng tay người khác bằng sự bình thản giả tạo của mình.

Cô chợt nhận ra, sự an phận thủ thường mà cô hằng tin tưởng thực chất chỉ là một cái lồng giam tự mình tạo ra. Cô đã quá giỏi làm một thư ký mẫu mực, đến mức Hứa Hựu Cảnh dường như đã quên mất cô cũng là một con người biết đau, biết ghen và biết tuyệt vọng.

Bên ngoài, màn đêm buông xuống đặc quánh. Ôn Hoài lảo đảo bước ra khỏi khách sạn, mặc cho những hạt mưa lạnh buốt thấm vào vai áo. Ánh đèn neon của thành phố nhòe đi trong đôi mắt ướt lệ của cô. Lúc này, cô không muốn làm một bà Hứa hiểu chuyện, cũng không muốn làm một thư ký tài năng. Cô chỉ muốn say, muốn dùng chất cồn để thiêu cháy sự tỉnh táo tàn nhẫn đang bóp nghẹt tâm hồn mình.