Tiếng nhạc xập xình và ánh đèn laser quét qua không gian đặc quánh mùi khói thuốc của quán bar trung tâm khiến đầu óc Ôn Hoài bắt đầu choáng váng. Cô ngồi ở góc khuất nhất trên quầy pha chế, trước mặt là những ly rượu vang đỏ đã cạn đáy. Đây không phải là nơi dành cho một cô gái luôn giữ mình trong khuôn khổ như Ôn Hoài, nhưng đêm nay, cô cần một thứ gì đó đủ mạnh để lấn át đi tiếng vỡ vụn trong lòng.
Từng ngụm rượu chát đắng trôi xuống cổ họng, nóng rực nhưng lại chẳng thể làm ấm trái tim đang lạnh giá. Ôn Hoài nhìn chăm chằm vào chất lỏng màu đỏ thẫm trong ly, ký ức về hình ảnh Hứa Hựu Cảnh cùng Kiều Mạn bước vào nhà hàng cứ như một thước phim chậm, lặp đi lặp lại đầy hành hạ. Cô tự cười giễu chính mình, cười cho sự cao thượng giả tạo và sự nhẫn nhịn hèn mọn bấy lâu nay.
Rượu vào, lý trí vốn dĩ sắc sảo của một thư ký trưởng bắt đầu tan biến. Ôn Hoài cảm thấy cơ thể nhẹ bẫng, nhưng nỗi đau lại nặng nề hơn bao giờ hết. Cô không còn là một Ôn Hoài chuyên nghiệp, bình tĩnh thường ngày nữa. Cô bắt đầu lầm bầm những điều mà bình thường chẳng bao giờ dám thốt ra, những tiếng gọi tên anh đầy nghẹn ngào tan biến vào không gian ồn ã.
Bàn tay cô run rẩy cầm lấy ly rượu tiếp theo, nhưng lần này tầm nhìn đã hoàn toàn nhòe đi. Những gương mặt lạ lẫm xung quanh bắt đầu mờ ảo, và cái cảm giác chênh vênh khiến cô suýt ngã khỏi chiếc ghế cao. Một vài gã đàn ông lạ mặt tiến lại gần, buông những lời tán tỉnh rẻ tiền khi thấy một phụ nữ xinh đẹp đi một mình và đã quá chén. Ôn Hoài muốn đẩy họ ra, muốn giữ lấy chút tỉnh táo cuối cùng, nhưng tay chân cô đã không còn nghe theo lời điều khiển của bộ não.
Trong cơn say mướt mải, cô thấy mình thật nực cười. Tại sao cô phải ở đây, gặm nhấm nỗi cô đơn này trong khi người chồng hợp pháp của cô đang tận hưởng bữa tối lãng mạn dưới ánh nến với một người phụ nữ khác? Sự mất kiểm soát bắt đầu bộc phát khi cô cố gắng đứng dậy, muốn rời khỏi nơi này nhưng lại loạng choạng va vào cạnh bàn, khiến những ly thủy tinh rơi xuống sàn vỡ tan tành.
Âm thanh chát chúa đó khiến cô giật mình, ý thức dần trôi tuột vào một khoảng không vô định. Ngay trước khi tầm mắt hoàn toàn tối sầm lại, giữa đám đông hỗn loạn và ánh đèn mờ ảo, cô bất chợt nhìn thấy một bóng dáng cao lớn đang rẽ đám đông đi về phía mình. Đôi mắt ấy lạnh lẽo và sắc lẹm, mang theo sự áp bức quen thuộc khiến hơi thở của cô trì trệ.
Hứa... Hứa tổng?
Câu nói thốt ra đầy mơ hồ, pha lẫn giữa sự kinh ngạc và một chút hy vọng mong manh. Ôn Hoài không biết liệu đây là thực hay chỉ là một ảo giác do men rượu tạo ra, nhưng ngay khoảnh khắc một bàn tay cứng như gọng kìm siết lấy eo mình, cô biết rằng cơn bão thực sự bây giờ mới bắt đầu đổ bộ.