MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSau Khi Ly Hôn, Anh Mới Biết Yêu EmChương 8

Sau Khi Ly Hôn, Anh Mới Biết Yêu Em

Chương 8

578 từ · ~3 phút đọc

Mùi rượu vang nồng nặc trộn lẫn với hương nước hoa rẻ tiền trong quán bar khiến chân mày Hứa Hựu Cảnh nhíu chặt lại đầy chán ghét. Anh đứng đó, tách biệt hoàn toàn với sự hỗn tạp xung quanh bằng bộ vest phẳng phiu và khí chất lạnh lùng đến cực điểm. Đáng lẽ lúc này anh phải đang ngồi đối diện với Kiều Mạn, nhưng ngay khi nhận được thông báo vị trí điện thoại của cô từ vệ sĩ, anh đã bỏ mặc buổi tiệc mà không một lời giải thích.

Nhìn thấy Ôn Hoài đang lảo đảo, gương mặt đỏ bừng vì men rượu và đôi mắt ướt đẫm hơi sương, cơn giận trong lòng anh bùng lên dữ dội. Anh tiến tới, gạt phăng bàn tay của gã đàn ông lạ mặt đang định chạm vào vai cô, rồi thô bạo kéo cô vào lòng mình. Sự tiếp xúc đột ngột khiến Ôn Hoài giật mình, cô ngước nhìn người đàn ông trước mặt bằng ánh mắt mờ mịt, cố gắng định vị lại ý thức đang trôi dạt.

Hứa... Hứa tổng? Tại sao anh lại ở đây? Buổi xem mắt... kết thúc rồi sao?

Giọng cô lí nhí, đứt quãng nhưng hai chữ "Hứa tổng" vẫn thốt ra một cách bản năng. Ngay cả khi thần trí không còn tỉnh táo, cô vẫn ghi nhớ sâu sắc quy tắc bí mật giữa hai người, vẫn gọi anh bằng danh xưng xa cách trước mặt người ngoài. Sự "ngoan ngoãn" đến tột cùng này lại giống như một cái tát giáng vào lòng kiêu hãnh của Hứa Hựu Cảnh. Anh siết chặt vòng eo thon nhỏ của cô, cúi sát xuống, hơi thở nóng rực phả vào làn da cổ trắng ngần giờ đã ửng hồng vì rượu.

Đôi môi bạc tình của anh khẽ nhếch lên thành một nụ cười tự giễu, giọng nói trầm thấp vang lên ngay bên tai cô, lạnh lẽo nhưng lại mang theo sự chiếm hữu không thể che giấu.

Bây giờ là giờ tan tầm rồi, Ôn Hoài. Em không cần phải đóng kịch cho ai xem nữa đâu, bà Hứa.

Ôn Hoài ngẩn người, đôi mắt đờ đẫn nhìn anh. "Bà Hứa"? Đã bao lâu rồi anh không gọi cô như thế? Hay đây chỉ là cách anh trêu đùa trên nỗi đau của cô? Cô cố gắng đẩy anh ra, nhưng sức lực yếu ớt của cơn say chẳng thấm tháp gì so với cánh tay đang siết chặt như gọng kìm kia.

Cho nên, bà Hứa, em sắp xếp cho chồng mình ăn tối dưới ánh nến với người phụ nữ khác là có ý gì đây? Hứa Hựu Cảnh gằn giọng, sự kiên nhẫn cuối cùng cũng vỡ vụn. Anh không đợi cô trả lời, trực tiếp nhấc bổng cô lên bằng một động tác dứt khoát rồi sải bước ra khỏi quán bar.

Gió đêm se lạnh thổi qua khiến Ôn Hoài rùng mình, cô rúc sâu vào lồng ngực anh theo bản năng, đôi bàn tay nhỏ bé túm chặt lấy cổ áo vest của anh. Hứa Hựu Cảnh nhìn xuống người phụ nữ đang run rẩy trong lòng mình, đáy mắt vốn lạnh lẽo nay lại cuộn trào những cảm xúc phức tạp. Anh biết, đêm nay sự yên bình giả tạo của hai năm qua đã hoàn toàn sụp đổ, và anh không có ý định để cô chạy trốn thêm một lần nào nữa.