Chiếc xe sang trọng lao vút đi trong màn đêm, bỏ lại sau lưng ánh đèn neon hỗn loạn của quán bar. Bên trong khoang xe yên tĩnh đến mức nghe rõ cả tiếng thở dốc đầy bất ổn của Ôn Hoài. Hứa Hựu Cảnh không đưa cô về biệt thự nhà họ Hứa mà rẽ hướng về căn hộ riêng của anh ở trung tâm thành phố – nơi mà ngay cả các thành viên trong gia đình cũng hiếm khi đặt chân tới.
Khi cánh cửa căn hộ khép lại, không gian yên tĩnh của phòng khách càng khiến sự nóng rực giữa hai người trở nên rõ rệt. Ôn Hoài bị đặt xuống ghế sofa, nhưng cô nhanh chóng mất thăng bằng, đổ sụp vào lồng ngực anh. Men rượu vang đỏ khiến mọi ức chế trong cô tan biến, cô đưa đôi bàn tay nhỏ bé lên vuốt ve gương mặt lạnh lùng của người đàn ông trước mặt, đôi mắt đẫm lệ đầy vẻ tủi thân.
Tại sao anh lại đối xử với em như vậy? Hứa Hựu Cảnh, em cũng biết đau mà.
Tiếng nấc nghẹn ngào của cô như một mồi lửa ném vào đống rơm khô đã tích tụ bao nhiêu sự kìm nén của anh suốt hai năm qua. Hứa Hựu Cảnh không đáp lời, anh cúi xuống, nụ hôn nồng cháy và đầy tính chiếm đoạt chặn đứng mọi lời than vãn tiếp theo. Trong cơn say mướt mải, Ôn Hoài không còn thấy sự lãnh đạm thường ngày của vị Hứa tổng cao ngạo, thay vào đó là một sự cuồng nhiệt đầy nguyên bản. Đêm đó, những quy tắc về sự chuyên nghiệp, những bản hợp đồng bí mật đều bị gạt sang một bên. Họ quấn lấy nhau trong một cuộc giao hoan mang đậm màu sắc của sự bù đắp và cả những oán hận thầm kín, hơi thở nóng rực hòa quyện vào nhau cho đến khi bình minh ló rạng.
Khi ánh nắng đầu ngày bắt đầu len lỏi qua khe rèm cửa, Ôn Hoài giật mình tỉnh dậy. Cảm giác đau nhức từ cơ thể và những mảnh ký ức vụn vỡ của đêm qua ùa về khiến cô bàng hoàng. Cô nhìn sang bên cạnh, Hứa Hựu Cảnh vẫn còn đang ngủ say, gương mặt khi chìm trong giấc ngủ của anh bớt đi vài phần sắc sảo nhưng lại khiến trái tim cô thắt lại.
Nỗi sợ hãi bắt đầu chiếm trọn tâm trí Ôn Hoài. Cô sợ rằng khi anh tỉnh dậy, sự dịu dàng hiếm hoi của đêm qua sẽ bị thay thế bằng sự khinh miệt hoặc tồi tệ hơn là một lời nhắc nhở lạnh lùng về giới hạn của cả hai. Cô không đủ can đảm để đối diện với sự thật rằng mình đã phá vỡ ranh giới cuối cùng, cũng không thể chịu đựng được việc phải đóng vai một thư ký mẫu mực sau tất cả những gì đã xảy ra.
Trong cơn hoảng loạn, Ôn Hoài gượng dậy, vội vàng nhặt lại quần áo vương vãi trên sàn. Cô bước đi loạng choạng, cố gắng không gây ra tiếng động nào. Cô để lại căn hộ riêng của anh khi hơi ấm trên giường vẫn còn chưa tan hết, bắt một chiếc taxi quay về căn biệt thự trống trải để thu dọn vài món đồ thiết yếu. Đầu óc cô lúc này chỉ có một ý nghĩ duy nhất: Phải trốn đi.
Cô gửi một tin nhắn ngắn gọn cho bộ phận nhân sự và cho cả Hứa Hựu Cảnh với nội dung xin nghỉ phép vì lý do sức khỏe, sau đó tắt máy điện thoại. Ôn Hoài không biết mình có thể trốn bao lâu, nhưng lúc này, sự im lặng của việc biến mất dường như là chiếc lá chắn duy nhất giúp cô bảo vệ chút lòng tự trọng cuối cùng của một người phụ nữ đã yêu anh đến kiệt cùng.