Hứa Hựu Cảnh tỉnh dậy trong căn hộ tĩnh mịch với vị đắng của rượu còn sót lại và sự trống trải đến lạ kỳ ở khoảng giường bên cạnh. Anh vươn tay chạm vào lớp ga giường, nó đã lạnh ngắt từ lâu. Trên bàn trang điểm, không có một lời nhắn, không có một dấu vết nào cho thấy sự hiện diện của Ôn Hoài, ngoại trừ mùi hương hoa nhài nhàn nhạt còn vương lại trong không khí.
Điện thoại của anh rung lên, dòng tin nhắn xin nghỉ phép ngắn gọn hiện ra. Đôi mắt Hứa Hựu Cảnh nheo lại, hơi thở trở nên nặng nề. Người phụ nữ này thật giỏi, đêm trước còn nấc nghẹn trong lòng anh, sáng hôm sau đã có thể tàn nhẫn thu dọn hành lý chạy trốn như thể anh là một loại ôn dịch. Anh quăng điện thoại sang một bên, môi bạc nhếch lên một nụ cười lạnh. Cô muốn trốn? Để xem cô trốn được bao lâu.
Ba ngày sau, Ôn Hoài quay lại công ty với gương mặt xanh xao và lớp trang điểm dày hơn để che đi quầng thâm dưới mắt. Cô hy vọng sau đêm đó, Hứa Hựu Cảnh sẽ vì ngượng ngùng hoặc vì kiêu ngạo mà giữ khoảng cách với cô. Nhưng cô đã lầm. Hứa Hựu Cảnh của hiện tại không còn là vị sếp lãnh đạm, xa cách trước đây, mà là một thợ săn đang kiên nhẫn bóp nghẹt con mồi bằng quyền lực.
Trong cuộc họp giao ban buổi sáng, Hứa Hựu Cảnh ném tập tài liệu xuống bàn trước mặt Ôn Hoài, tiếng động khô khốc khiến toàn bộ nhân viên có mặt đều rùng mình.
Thư ký Ôn, số liệu về dự án khu Tây này tại sao lại thiếu hụt báo cáo thực địa? Em nghỉ phép ba ngày nên đầu óc cũng để ở nhà rồi sao?
Ôn Hoài bàng hoàng nhìn tập hồ sơ. Đây là phần việc vốn thuộc về bộ phận kỹ thuật, chưa bao giờ là trách nhiệm của thư ký. Cô mím môi, thấp giọng giải thích rằng đây không nằm trong phạm vi công tác của mình. Hứa Hựu Cảnh lạnh lùng cắt ngang, ánh mắt anh nhìn cô sắc lẹm, mang theo sự trừng phạt công khai.
Ở đây tôi là người quyết định phạm vi công tác. Nếu không làm được, em có thể nộp đơn từ chức ngay bây giờ.
Sự vô lý của anh khiến đồng nghiệp xung quanh bắt đầu xì xào, họ nhìn Ôn Hoài bằng ánh mắt ái ngại xen lẫn tò mò. Trong suốt một tuần tiếp theo, cuộc sống của cô tại công ty trở thành một chuỗi những rắc rối không tên. Anh bắt cô sửa lại một bản hợp đồng mười lần chỉ vì một dấu phẩy, bắt cô pha cà phê rồi lại đổ đi vì nhiệt độ lệch một độ C, thậm chí bắt cô ở lại tăng ca đến tận đêm muộn chỉ để dịch một bộ tài liệu mà anh vốn dĩ đã có bản dịch chuẩn.
Ôn Hoài hiểu rõ anh đang làm gì. Anh đang dùng sự bận rộn và áp lực để buộc cô phải bước vào phòng làm việc, buộc cô phải hạ mình mở lời về đêm hôm đó, hoặc ít nhất là một lời cầu xin sự tha thứ. Nhưng cô vẫn bướng bỉnh im lặng. Cô làm việc như một cỗ máy, nhẫn nhịn mọi sự quá quắt của anh bằng một thái độ cung kính đến mức đáng sợ.
Cho đến một buổi tối muộn, khi cả tòa nhà tập đoàn Hứa Thị chỉ còn lại ánh đèn le lói từ văn phòng tổng giám đốc. Ôn Hoài mang bản báo cáo cuối cùng vào phòng, cô đặt nó xuống bàn rồi định xoay người bước đi. Hứa Hựu Cảnh đột ngột đứng dậy, bước chân anh dồn dập khiến cô lùi lại sát vào kệ sách.
Em định cứ thế này mãi sao? Hứa Hựu Cảnh gằn giọng, bàn tay anh chống mạnh lên kệ sách, giam cầm cô trong khoảng không gian hẹp giữa lồng ngực mình.
Ôn Hoài ngước lên, đôi mắt mệt mỏi nhưng đầy kiên định. Cô không gọi anh là Hứa tổng nữa, giọng nói nhỏ nhưng rõ ràng.
Nếu anh thấy tôi không còn đủ năng lực làm thư ký, xin hãy cứ sa thải tôi. Còn chuyện không liên quan đến công việc, tôi không có gì để nói.
Ánh mắt Hứa Hựu Cảnh tối sầm lại, sự kiên nhẫn của anh đã chạm đến giới hạn. Anh muốn phá tan vẻ bình thản này, muốn cô phải khóc, phải gào thét, thay vì cái nhìn trống rỗng như thể anh chẳng là gì trong cuộc đời cô.