MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSau khi ly hôn, tôi trở thành ánh trăng sáng của tổng tàiChương 1: Bản hợp đồng trong đêm mưa

Sau khi ly hôn, tôi trở thành ánh trăng sáng của tổng tài

Chương 1: Bản hợp đồng trong đêm mưa

2,774 từ · ~14 phút đọc

Mưa ở thành phố S chưa bao giờ dịu dàng. Những hạt mưa nặng trĩu quất liên hồi vào lớp kính sát đất của căn biệt thự nằm biệt lập trên đỉnh đồi, tạo ra những âm thanh khô khốc, vỡ vụn.

Lâm Niên ngồi trên ghế sofa bằng da Ý đắt tiền, đôi chân co lại, vòng tay ôm lấy đầu gối. Căn phòng khách rộng lớn được trang trí theo phong cách tối giản với hai tông màu đen trắng chủ đạo, sang trọng nhưng lạnh lẽo đến thấu xương. Ánh đèn chùm pha lê tỏa ra thứ ánh sáng vàng nhạt, đổ bóng người thanh niên nhỏ bé lên mặt sàn đá cẩm thạch bóng loáng.

Trên bàn trà, chiếc bánh kem nhỏ xinh xắn có dòng chữ "Kỷ niệm 3 năm" đã bắt đầu chảy ra, lớp kem bơ mềm nhũn, mất đi hình dạng ban đầu. Cạnh đó là hai chiếc ly pha lê trống rỗng và một chai rượu vang đỏ chưa khui.

Đồng hồ tích tắc điểm mười hai giờ đêm.

Cánh cửa chính đột ngột mở ra, mang theo hơi lạnh của nước mưa và mùi hương gỗ đàn hương quen thuộc. Phó Kính Thần bước vào, áo khoác măng tô đen dính chút nước, gương mặt góc cạnh bình thản đến mức tàn nhẫn. Hắn không liếc nhìn chiếc bánh kem lấy một cái, chỉ thản nhiên tháo cà vạt, động tác dứt khoát và xa cách.

"Sao vẫn chưa ngủ?" Giọng hắn trầm thấp, không có lấy một chút gợn sóng cảm xúc.

Lâm Niên ngước đôi mắt hơi sưng lên nhìn người đàn ông mình đã yêu suốt bảy năm, từ những ngày còn là sinh viên nghèo cho đến khi trở thành Phó phu nhân danh giá. Cậu khẽ mỉm cười, một nụ cười méo mó:

"Hôm nay là kỷ niệm ba năm ngày cưới của chúng ta. Anh quên rồi sao?"

Phó Kính Thần dừng động tác, đôi lông mày kiếm hơi nhíu lại như thể đang cố nhớ lại một sự kiện không quan trọng. Sau đó, hắn lấy từ trong túi xách da một xấp tài liệu, đặt nhẹ lên bàn trà, ngay cạnh chiếc bánh kem đang chảy nát.

"Xin lỗi, tôi bận họp. Nhân tiện, em xem cái này đi."

Lâm Niên nhìn xuống. Ba chữ "Thỏa thuận ly hôn" in đậm trên nền giấy trắng tinh khôi như đâm thẳng vào đồng tử cậu. Cảm giác tê dại bắt đầu lan tỏa từ đầu ngón tay đến tận tim gan. Dù đã tự chuẩn bị tâm lý hàng trăm lần, nhưng khi sự thật bày ra trước mắt, cậu vẫn thấy mình như kẻ chết đuối giữa đại dương mênh mông.

"Tại sao?" Lâm Niên nghe thấy giọng mình run rẩy, nhỏ đến mức gần như bị tiếng mưa át đi.

Phó Kính Thần ngồi xuống chiếc ghế đơn đối diện, tư thế ưu nhã như đang đàm phán một hợp đồng bạc tỷ. Hắn đan tay vào nhau, nhìn thẳng vào mắt cậu:

"Niên Niên, chúng ta không hợp nhau. Em là nghệ sĩ, em cần sự lãng mạn và tự do. Còn tôi là doanh nhân, tôi cần một người bạn đời có thể giúp ích cho gia tộc, hoặc ít nhất là một người không khiến tôi cảm thấy mệt mỏi mỗi khi về nhà."

"Em khiến anh mệt mỏi sao?" Lâm Niên nghẹn ngào. "Ba năm qua, em từ bỏ đam mê vẽ tranh, từ bỏ những buổi triển lãm để học cách nấu những món anh thích, học cách quản lý gia đình, học cách làm một người vợ hiền đức trong mắt mẹ anh... Anh nói em phiền phức sao?"

"Đúng vậy, rất phiền phức." Phó Kính Thần không hề né tránh. "Sự quan tâm quá mức của em, những tin nhắn hỏi tôi bao giờ về, những bữa cơm đợi chờ đến khuya... chúng khiến tôi nghẹt thở. Lâm Niên, tôi không yêu em theo cách em muốn. Chút tình cảm ít ỏi từ thời sinh viên đó, sớm đã bị thực tế bào mòn hết rồi."

Thực tế. Hai chữ đó thật nực cười. Lâm Niên nhớ lại những năm tháng hắn mới khởi nghiệp, cậu đã dùng toàn bộ tiền nhuận bút ít ỏi của mình để mua cho hắn bộ vest đầu tiên. Cậu đã cùng hắn ăn mì gói trong căn phòng trọ chưa đầy mười mét vuông, cùng hắn đi qua những ngày giông bão nhất của cuộc đời. Khi đó, hắn nắm tay cậu nói rằng: "Niên Niên, sau này anh giàu có, anh sẽ cho em một phòng tranh lớn nhất thành phố."

Giờ đây, phòng tranh đâu không thấy, chỉ thấy một bản hợp đồng kết thúc tất cả.

"Là vì Diệp Gia quay về rồi, đúng không?" Lâm Niên đột ngột hỏi.

Ánh mắt Phó Kính Thần hơi dao động, nhưng rất nhanh đã lấy lại vẻ bình tĩnh: "Gia Gia vừa về nước, cậu ấy gặp chút khó khăn trong việc tiếp quản sản nghiệp gia đình. Tôi cần hỗ trợ cậu ấy. Nhưng đó không phải lý do chính. Lý do chính là ở chúng ta."

"Gia Gia..." Lâm Niên lặp lại cái tên đó một cách chua chát. Cách gọi thân mật ấy, hắn chưa bao giờ dành cho cậu. Trong mắt hắn, cậu luôn là một người vợ "hợp pháp", một nghĩa vụ phải thực hiện, một trách nhiệm phải mang. Còn Diệp Gia lại là ánh trăng sáng, là bảo bối được hắn nâng niu trong lòng bàn tay.

Lâm Niên nhìn xuống đôi bàn tay mình. Những ngón tay vốn dĩ dùng để cầm cọ vẽ, giờ đây đầy những vết chai nhỏ do việc bếp núc và những vết bỏng dầu mỡ. Cậu đã tự biến mình thành một kẻ tầm thường, một người đàn ông nội trợ quanh quẩn trong bốn bức tường, để rồi nhận lại sự ghét bỏ của người mình yêu nhất.

"Em hiểu rồi." Lâm Niên đứng dậy, không nhìn vào bản hợp đồng kia nữa. "Anh muốn ly hôn, em sẽ ký. Nhưng không phải đêm nay. Đêm nay là kỷ niệm của chúng ta, anh có thể... ăn cùng em một miếng bánh không?"

Phó Kính Thần nhìn chiếc bánh kem chảy nát, trong mắt hiện rõ sự chán ghét: "Tôi không thích đồ ngọt, em biết mà. Đừng cố chấp nữa, ký xong tôi sẽ để lại căn biệt thự này cho em, cùng với một khoản tiền đủ để em sống sung túc cả đời."

Lâm Niên bật cười, tiếng cười khản đặc. Tiền sao? Hóa ra trong mắt hắn, bảy năm tình nghĩa chỉ đáng giá bằng một con số trên tấm séc.

"Phó Kính Thần, anh thật sự cho rằng tôi ở bên anh vì tiền sao?"

Cậu bước đến trước mặt hắn, khoảng cách gần đến mức cậu có thể ngửi thấy mùi rượu ngoại phảng phất trên người hắn. Có lẽ trước khi về đây, hắn đã đi tiệc tùng cùng Diệp Gia và đám bạn hào môn kia. Họ có lẽ đang chúc mừng vì hắn sắp thoát khỏi "kẻ bám đuôi" nghèo kiết xác là cậu.

Cậu cầm lấy cây bút máy đặt sẵn trên bàn, tay run lên bần bật. Từng nét chữ "Lâm Niên" hiện lên trên giấy như những nhát dao khứa vào lòng. Ký xong, cậu ném cây bút xuống đất. Tiếng bút chạm vào sàn đá vang lên lách cách, nghe thật chói tai.

"Xong rồi. Phó tổng, anh hài lòng chưa?"

Phó Kính Thần cầm tờ giấy lên, kiểm tra chữ ký rồi gật đầu: "Sáng mai luật sư của tôi sẽ đến hoàn tất thủ tục. Em có thể ở lại đây cho đến khi tìm được chỗ mới."

"Không cần đâu." Lâm Niên xoay người, đi thẳng lên lầu. "Tôi sẽ đi ngay bây giờ."

"Trời đang mưa rất to." Phó Kính Thần nhíu mày, có chút không đành lòng nhưng rất nhanh đã biến mất.

"Mưa thì đã sao? So với trái tim tôi hiện giờ, cơn mưa này còn ấm áp chán."

Lâm Niên vào phòng ngủ, nơi vốn dĩ là không gian riêng tư của hai người nhưng thực chất phần lớn thời gian chỉ có mình cậu cô đơn gối chiếc. Cậu không lấy đi bất cứ thứ gì quý giá. Không trang sức, không quần áo hàng hiệu mà hắn mua cho để diện đi tiệc. Cậu chỉ lấy một chiếc balo cũ từ thời đại học, nhét vào đó vài bộ quần áo đơn giản, bộ cọ vẽ đã lâu không dùng và bức ảnh duy nhất chụp chung của hai người tại lễ tốt nghiệp.

Khi cậu bước xuống lầu, Phó Kính Thần vẫn ngồi đó, tay cầm ly rượu vang đỏ đã rót từ bao giờ. Hắn nhìn thấy cậu chỉ mang theo một chiếc balo nhỏ, ánh mắt thoáng hiện vẻ ngạc nhiên.

"Chỉ vậy thôi sao?"

"Những thứ khác vốn không thuộc về tôi." Lâm Niên điềm nhiên đáp. "À, còn một việc nữa."

Cậu đi đến bàn trà, cầm lấy chiếc bánh kem kỷ niệm, rồi trước mặt Phó Kính Thần, cậu thẳng tay ném nó vào thùng rác.

"Rác rưởi thì nên ở đúng chỗ của nó. Tình cảm của tôi cũng vậy."

Phó Kính Thần sững sờ. Đây là lần đầu tiên hắn thấy Lâm Niên sắc sảo và tuyệt tình đến thế. Trong ký ức của hắn, Lâm Niên luôn là người dịu dàng, nói năng nhỏ nhẹ, lúc nào cũng nhìn hắn bằng ánh mắt sùng bái và yêu thương. Sự thay đổi đột ngột này khiến hắn có một cảm giác bất an kỳ lạ, như thể hắn vừa đánh mất một thứ gì đó cực kỳ quan trọng mà chính hắn cũng không nhận ra.

Lâm Niên mở cửa biệt thự. Gió rít gào lùa vào đại sảnh, làm tung bay mái tóc mềm của cậu. Cậu không quay đầu lại, bước thẳng vào màn mưa trắng xóa.

Nước mưa nhanh chóng thấm đẫm manh áo mỏng, lạnh buốt thấu xương. Lâm Niên bước đi trên con đường dốc dẫn xuống núi, nước mắt hòa lẫn với nước mưa chảy dài trên mặt. Cậu thấy mình thật nực cười, thật thảm hại. Vì một người đàn ông mà đánh mất bản thân, vì một ảo tưởng về hạnh phúc mà tự tay bóp chết tài năng của chính mình.

Cậu dừng lại dưới một cột đèn đường lẻ loi, nhìn xuống thành phố S lung linh ánh đèn phía xa. Nơi đó phồn hoa, náo nhiệt, nhưng không có lấy một chỗ dung thân cho cậu.

Bỗng nhiên, một cơn đau nhói từ bụng truyền đến khiến Lâm Niên khuỵu xuống. Cậu ôm lấy bụng, hơi thở dồn dập. Đã mấy ngày nay cậu không ăn uống tử tế, dạ dày vốn đã yếu lại càng biểu tình dữ dội. Trong cơn mê man, cậu nhớ đến lời bác sĩ nói tuần trước: "Cậu Lâm, thể chất của cậu rất đặc biệt, cậu cần phải giữ gìn sức khỏe, nhất là khi có dấu hiệu kiệt sức thế này."

Lúc đó cậu chỉ cười cho qua chuyện vì mải lo chuẩn bị quà kỷ niệm cho Phó Kính Thần. Giờ đây, cậu thấy mình thật ngu ngốc.

Lâm Niên cố gắng đứng dậy, lê từng bước chân nặng nề. Cậu bắt một chiếc taxi ven đường, bác sĩ tài xế nhìn cậu với vẻ ái ngại:

"Cậu trai, cậu đi đâu mà ướt hết thế này? Có chuyện gì buồn à?"

Lâm Niên tựa đầu vào cửa kính xe, nhìn những vệt nước chảy dài như những vết sẹo không bao giờ lành.

"Cháu đi tìm lại chính mình, bác ạ."

Chiếc xe lao đi trong đêm tối, bỏ lại sau lưng căn biệt thự lộng lẫy trên đỉnh đồi và người đàn ông tên Phó Kính Thần.

Sáng hôm sau, khi ánh nắng đầu tiên xuyên qua lớp mây mù, Phó Kính Thần thức dậy. Theo thói quen, hắn đợi một tiếng gõ cửa nhẹ nhàng và giọng nói ấm áp của Lâm Niên gọi hắn dậy ăn sáng. Nhưng căn phòng im lìm đến đáng sợ.

Hắn bước xuống lầu, bàn trà đã được dọn sạch. Bản hợp đồng ly hôn vẫn nằm đó, chữ ký của Lâm Niên đã khô mực, trông thật chướng mắt. Hắn vào bếp, không có mùi bánh mì nướng, không có mùi cà phê thơm lừng. Trên bàn ăn chỉ có một tờ giấy note nhỏ:

"Bữa sáng trong lò vi sóng, anh nhớ hâm nóng lại. Thuốc đau dạ dày của anh ở ngăn kéo thứ hai bên trái. Tạm biệt, Phó Kính Thần."

Hắn vò nát tờ giấy, ném vào góc tường.

"Lâm Niên, để xem em chịu đựng được bao lâu. Không có tôi, em chẳng là cái gì cả."

Hắn tự tin rằng chỉ cần một tuần, hoặc nhiều nhất là một tháng, Lâm Niên sẽ quay lại cầu xin hắn tha thứ. Vì cậu yêu hắn đến hèn mọn, yêu hắn đến mức không có lòng tự trọng. Hắn tin chắc là như vậy.

Thế nhưng, một tuần trôi qua. Một tháng trôi qua. Rồi một năm trôi qua.

Cái tên Lâm Niên hoàn toàn biến mất khỏi giới thượng lưu thành phố S. Không một ai thấy cậu, không một ai có tin tức gì về cậu. Số điện thoại đã hủy, mạng xã hội đã đóng. Cậu biến mất như một giọt nước rơi vào lòng biển cả.

Trong khi đó, cuộc sống của Phó Kính Thần cũng không "dễ thở" như hắn tưởng. Diệp Gia tuy xinh đẹp, giỏi giang nhưng lại là một tiểu thư kiêu kỳ, luôn đòi hỏi sự quan tâm. Cô ta không biết nấu ăn, không biết cách chăm sóc hắn mỗi khi hắn đi nhậu về say khướt, lại càng không biết chỗ để thuốc đau dạ dày của hắn ở đâu.

Nhiều đêm tỉnh giấc trong căn biệt thự trống trải, Phó Kính Thần vô thức gọi tên "Niên Niên", để rồi nhận lại chỉ là tiếng gió rít qua khe cửa. Hắn bắt đầu cảm thấy căn biệt thự này quá rộng, và chiếc giường này quá lạnh.

Hắn bắt đầu điên cuồng tìm kiếm cậu. Hắn thuê thám tử, lục lại tất cả các mối quan hệ cũ, nhưng tất cả đều là con số không. Lâm Niên giống như một giấc mơ đẹp mà hắn đã lỡ tay xua đuổi, giờ đây có muốn tìm lại cũng không thể.

Hắn không biết rằng, ở một đất nước xa xôi bên kia đại dương, trong một xưởng vẽ tràn ngập ánh nắng và mùi hương tinh dầu oải hương, có một chàng trai đang cầm cọ vẽ. Đôi mắt cậu không còn vẻ u buồn, thay vào đó là sự kiên định và rạng rỡ. Cậu không còn là Lâm Niên yếu đuối của ngày xưa.

Cậu là Liam. Và cậu sắp trở lại để đòi lại tất cả những gì vốn thuộc về mình.

Mưa ở thành phố S lại bắt đầu rơi. Nhưng lần này, nó không còn là tiếng khóc của một linh hồn vụn vỡ, mà là khúc dạo đầu cho một cuộc tái sinh đầy kiêu hãnh. Bản hợp đồng ly hôn năm ấy, cuối cùng cũng chỉ là một tờ giấy cũ nát, mở ra một chương mới cho cuộc đời của cả hai, nơi mà kẻ chiến thắng chưa chắc đã là kẻ nắm giữ quyền lực.

Phó Kính Thần đứng bên cửa sổ văn phòng trên tầng 88, nhìn xuống dòng người qua lại. Hắn không biết rằng, trong một buổi triển lãm tranh quốc tế sắp tới, hắn sẽ gặp lại "người vợ cũ" của mình. Nhưng lúc đó, cậu sẽ không nhìn hắn bằng ánh mắt sùng bái nữa, mà là một sự lạnh lùng đến tột độ, khiến hắn phải hối hận cả đời.

Hành trình truy thê của hắn, bây giờ mới thực sự bắt đầu. Và nó sẽ đau đớn hơn gấp trăm lần những gì Lâm Niên từng phải chịu đựng. Bởi vì, tình yêu khi đã chết đi một lần, muốn hồi sinh cần phải có máu và nước mắt.

Lâm Niên của ngày xưa đã chết trong đêm mưa ấy rồi. Liam của hiện tại, chỉ dành cho những ai xứng đáng.

Dưới sảnh tập đoàn Phó thị, một chiếc xe sang trọng đỗ lại. Một người thanh niên bước xuống, kính râm che khuất nửa khuôn mặt, môi nhếch lên một nụ cười bí hiểm.

"Thành phố S, tôi về rồi đây."

Gió thổi tung vạt áo khoác dáng dài của cậu, khí chất thanh cao thoát tục khiến ai nấy đều phải ngoái nhìn. Một chương mới đã mở ra, rực rỡ và tàn nhẫn hơn bao giờ hết.