Ánh đèn pha lê của sảnh khách sạn Grand Plaza tỏa ra thứ ánh sáng rực rỡ đến lóa mắt, phản chiếu trên những bộ trang sức kim cương và những ly rượu champagne đắt tiền. Hôm nay là buổi triển lãm nghệ thuật đương đại quy mô lớn nhất năm tại thành phố S, quy tụ những tên tuổi hàng đầu trong giới kinh doanh và nghệ thuật. Nhưng tất cả sự chú ý không đổ dồn vào những bức tranh triệu đô, mà hướng về một cái tên duy nhất đang làm mưa làm gió ở thị trường châu Âu: Liam.
Phó Kính Thần đứng ở góc sảnh, trên tay cầm ly rượu mạnh thay vì champagne. Gương mặt hắn sau hai năm càng thêm phần sắc sảo, nhưng cũng thêm phần u tối. Đứng cạnh hắn là Diệp Gia, cô tiểu thư nhà họ Diệp hôm nay diện một chiếc váy đỏ lộng lẫy, tay khoác chặt lấy cánh tay hắn như để khẳng định chủ quyền.
"Kính Thần, anh có nghe em nói gì không?" Diệp Gia nũng nịu, đôi môi đỏ mọng khẽ trễ xuống. "Em nói là bức tranh trung tâm kia có phong cách rất giống với một người chúng ta từng biết. Anh thấy sao?"
Phó Kính Thần không đáp, ánh mắt hắn đóng đinh vào bức tranh khổ lớn treo ở vị trí trang trọng nhất. Bức tranh vẽ một mặt hồ tĩnh lặng dưới ánh trăng, nhưng sâu dưới mặt nước lại là những vệt màu đỏ rực như máu, tạo ra một cảm giác vừa thanh bình vừa tang thương. Nét vẽ này, cách phối màu này... khiến tim hắn thắt lại một nhịp. Nó quá giống với phong cách của Lâm Niên trước đây, nhưng lại mạnh mẽ và trưởng thành hơn gấp bội.
"Chỉ là trùng hợp thôi." Hắn lạnh lùng đáp, hớp một ngụm rượu lớn để xua đi cảm giác bất an đang dâng trào.
Đúng lúc đó, ban tổ chức lên tiếng giới thiệu sự xuất hiện của nhân vật chính. Cả khán phòng bỗng chốc im bặt, rồi sau đó là những tiếng trầm trồ thán phục. Từ phía sau cánh gà, một người thanh niên thong thả bước ra.
Cậu mặc một bộ suit màu trắng kem cắt may tinh xảo, ôm sát cơ thể mảnh khảnh nhưng săn chắc. Mái tóc đen hơi dài được vuốt ngược ra sau, lộ ra vầng trán cao và đôi lông mày thanh tú. Đôi mắt cậu sáng rực, không còn vẻ mông lung, yếu đuối của hai năm trước, mà thay vào đó là sự tự tin, sắc sảo của một kẻ làm chủ cuộc chơi.
Ly rượu trên tay Phó Kính Thần suýt chút nữa rơi xuống sàn. Hắn đứng hình, hơi thở nghẹn lại nơi cổ họng.
Lâm Niên.
Dù phong thái đã hoàn toàn thay đổi, dù khí chất quý tộc kia có lạ lẫm đến đâu, hắn vẫn nhận ra gương mặt đó. Người vợ mà hắn từng xua đuổi trong đêm mưa, người mà hắn tưởng chừng đã biến mất khỏi cõi đời này, giờ đây đang đứng đó, tỏa sáng rực rỡ như một vị thần.
"Chào buổi tối, thưa quý vị. Tôi là Liam."
Giọng nói của cậu vang lên qua micro, trong trẻo và điềm tĩnh. Cậu nói tiếng Anh với chất giọng London chuẩn mực, thi thoảng xen kẽ vài câu tiếng Việt lịch thiệp. Liam đứng trên bục cao, ánh mắt quét qua một lượt những vị khách phía dưới, và rồi dừng lại đúng vị trí của Phó Kính Thần.
Một giây, hai giây...
Trong khoảnh khắc bốn mắt nhìn nhau, Phó Kính Thần thấy tim mình đập liên hồi. Hắn chờ đợi một sự kinh ngạc, một chút oán hận, hoặc ít nhất là một biểu cảm dao động trên gương mặt cậu. Nhưng không, ánh mắt của Liam nhìn hắn thản nhiên như nhìn một món đồ nội thất vô tri vô giác, rồi cậu mỉm cười quay đi tiếp tục bài phát biểu của mình.
Diệp Gia đứng bên cạnh cũng tái mặt. Cô ta siết chặt tay đến mức móng tay đâm sâu vào da thịt. "Lâm... Lâm Niên? Sao nó có thể..."
Sau khi phần khai mạc kết thúc, đám đông ngay lập tức vây quanh Liam. Những vị đại gia, những nhà phê bình nghệ thuật khó tính nhất cũng phải hạ mình để được bắt tay với vị danh họa trẻ tuổi. Liam ứng xử vô cùng khéo léo, nụ cười luôn nở trên môi nhưng luôn giữ một khoảng cách khách sáo vừa đủ.
Phó Kính Thần đẩy Diệp Gia sang một bên, sải bước dài về phía đám đông. Sự hiện diện của tổng tài tập đoàn Phó thị khiến mọi người tự động nhường lối. Hắn đứng trước mặt Liam, hơi thở vẫn còn chút dồn dập vì kích động.
"Lâm Niên." Hắn gọi, giọng nói khàn đặc.
Liam đang trò chuyện với một vị khách, nghe thấy tên mình thì chậm rãi quay lại. Cậu nheo mắt nhìn hắn một lúc, như thể đang cố nhớ xem người này là ai, rồi mỉm cười lịch sự:
"Xin lỗi, ngài gọi tôi sao? Tôi nghĩ ngài đã nhầm người rồi. Tên tôi là Liam."
"Em đừng đùa nữa." Phó Kính Thần bước tới thêm một bước, định nắm lấy tay cậu. "Hai năm qua em đã đi đâu? Tại sao lại dùng cái tên này? Em có biết tôi đã tìm em vất vả thế nào không?"
Liam khéo léo lùi lại một bước, tránh khỏi cái chạm của hắn. Đôi mắt cậu thoáng hiện lên vẻ lạnh lẽo:
"Phó tổng, chúng ta quen nhau sao? Tôi vừa mới từ Anh trở về Việt Nam lần đầu tiên trong đời. Có lẽ tôi có nét giống với một người bạn nào đó của ngài?"
"Bạn?" Phó Kính Thần cười khổ. "Em là vợ tôi! Bản hợp đồng ly hôn kia em đã ký, nhưng tôi chưa bao giờ..."
"Phó Kính Thần!" Diệp Gia chạy lại, chen vào giữa hai người. Cô ta cố lấy lại vẻ bình tĩnh, nhìn Liam với ánh mắt đầy cảnh giác. "Anh sao vậy? Đây là danh họa Liam cơ mà. Lâm Niên của chúng ta... không bao giờ có được khí chất này đâu."
Liam nhìn Diệp Gia, ánh mắt hơi lướt qua sợi dây chuyền kim cương trên cổ cô ta — món quà mà Phó Kính Thần từng mua trong một buổi đấu giá vào năm thứ hai cuộc hôn nhân của họ, nhưng chưa bao giờ tặng cho cậu. Liam khẽ cười, một nụ cười đầy ẩn ý:
"Cô tiểu thư này nói đúng đấy. Tôi nghe nói người tên Lâm Niên đó là một kẻ nghèo túng và... thất bại trong tình yêu? Thật đáng tiếc khi ngài lại nhầm lẫn một thiên tài như tôi với một kẻ đáng thương như vậy."
Từng chữ, từng câu như những cái tát trời giáng vào mặt Phó Kính Thần. Hắn sững sờ nhìn người trước mặt. Sự kiêu ngạo này, sự lạnh lùng này... quả thật không phải là Lâm Niên luôn nhẫn nhịn và bao dung của ngày xưa. Nhưng linh tính của một người đàn ông đã sống chung với cậu ba năm mách bảo hắn rằng, đây chính là người đó.
"Đủ rồi." Liam ra hiệu cho trợ lý của mình — một người đàn ông ngoại quốc to lớn đứng gần đó. "Ngài Phó, tôi đến đây để triển lãm nghệ thuật, không phải để tham gia vào những vở kịch nhận thân đầy cẩu huyết của ngài. Nếu ngài muốn mua tranh, tôi rất hoan nghênh. Còn nếu ngài muốn tìm vợ cũ, tôi nghĩ ngài nên ra nghĩa trang hoặc đồn cảnh sát thì hơn."
Nói rồi, cậu xoay người đi thẳng về phía khu vực VIP, để lại Phó Kính Thần đứng sững sờ giữa sảnh lớn. Đám đông xung quanh bắt đầu xì xào bàn tán. Danh tiếng của Phó tổng tài xưa nay luôn gắn liền với sự lạnh lùng và lý trí, chưa bao giờ người ta thấy hắn thất thố và mất kiểm soát như vậy trước mặt một người đàn ông khác.
Suốt buổi tối hôm đó, Phó Kính Thần không rời mắt khỏi Liam. Hắn thấy cậu uống rượu cùng những chính khách, thấy cậu cười nói vui vẻ với một nhà tài trợ trẻ tuổi khác, thậm chí còn để người đó đặt tay lên eo mình một cách thân mật. Mỗi một hành động của cậu đều như một ngọn lửa đốt cháy lòng kiêu hãnh và sự ghen tuông trong lòng hắn.
Khi buổi triển lãm dần về khuya, Liam bước ra ban công để hóng gió. Gió đêm thành phố S vẫn mang theo vị ẩm ướt quen thuộc, nhưng tâm thế của người đứng đây đã khác. Cậu nhìn xuống dòng xe cộ hối hả phía dưới, trong lòng là một sự trống rỗng kỳ lạ. Hai năm qua, cậu đã nỗ lực không ngừng để thay đổi, để đứng ở vị trí này, chỉ để nhìn thấy vẻ mặt hối hận của người đàn ông kia. Và hôm nay, cậu đã làm được.
"Rốt cuộc em muốn gì?"
Giọng nói của Phó Kính Thần vang lên phía sau. Hắn không theo đuổi cậu một cách lộ liễu nữa, mà đứng dựa lưng vào cánh cửa kính, ánh mắt đầy mệt mỏi.
Liam không quay lại, cậu vẫn nhìn về phía chân trời xa xăm: "Tôi đã nói rồi, tôi không biết ngài đang nói gì."
"Hai năm qua, căn biệt thự đó vẫn giữ nguyên như vậy. Tôi không cho ai động vào đồ đạc của em. Thậm chí chiếc bánh kem em ném vào thùng rác đêm đó... tôi cũng đã..." Hắn nghẹn lời. "Lâm Niên, tôi thừa nhận mình đã sai. Tôi đã quá xem nhẹ tình cảm của em. Nhưng em không cần phải giả vờ như không quen biết tôi để trừng phạt tôi như vậy."
Liam lúc này mới từ từ quay lại. Cậu tháo kính râm xuống, để lộ đôi mắt đẹp đến nao lòng nhưng lại chứa đựng một sự tàn nhẫn vô hình. Cậu tiến lại gần hắn, khoảng cách chỉ còn vài centimet. Phó Kính Thần ngửi thấy mùi hương nước hoa diên vĩ thanh tao trên người cậu, hoàn toàn khác với mùi nước xả vải rẻ tiền mà cậu thường mang trước đây.
"Ngài Phó, ngài có vẻ rất tự tin vào sức hút của mình nhỉ?" Liam khẽ thì thầm bên tai hắn, hơi thở nóng hổi khiến hắn rùng mình. "Ngài nghĩ rằng chỉ cần ngài nói một câu xin lỗi, chỉ cần ngài tìm kiếm tôi vài năm, là tôi sẽ lập tức nhào vào lòng ngài mà khóc lóc sao? Nếu tôi thật sự là Lâm Niên, tôi sẽ nói cho ngài biết một sự thật: Lâm Niên đã chết trong đêm mưa đó rồi. Người quay lại đây hôm nay là Liam. Và mục tiêu của tôi không phải là nối lại tình xưa với ngài."
"Vậy mục tiêu của em là gì?" Phó Kính Thần nắm lấy vai cậu, lực tay hơi mạnh.
Liam nhếch môi, ánh mắt sắc lẹm: "Là nhìn ngài mất hết tất cả. Nhìn tập đoàn Phó thị sụp đổ, nhìn Diệp Gia bị ruồng bỏ, và nhìn ngài phải quỳ xuống dưới chân tôi để cầu xin sự thương hại. Đó mới là lý do tôi trở về."
Nói xong, cậu mạnh dạn đẩy hắn ra, chỉnh lại cổ áo suit của mình một cách quý tộc.
"À, suýt nữa thì quên." Liam rút từ trong túi áo ra một tấm danh thiếp mạ vàng, nhét vào túi ngực của Phó Kính Thần. "Nếu ngài thực sự muốn bù đắp, hãy chuẩn bị tiền đi. Tuần sau, gia tộc của tôi — gia tộc Hamilton từ Anh quốc — sẽ có một thương vụ thu mua lại một vài công ty con của Phó thị. Hy vọng ngài sẽ không làm tôi thất vọng trên thương trường."
Liam bước đi, gót giày da chạm trên sàn gỗ ban công tạo ra những tiếng "cộc cộc" đầy nhịp điệu. Phó Kính Thần đứng lại một mình giữa bóng tối, bàn tay siết chặt thành nắm đấm. Hắn nhìn tấm danh thiếp trong túi ngực: Liam Hamilton – Người thừa kế và Giám đốc nghệ thuật.
Gia tộc Hamilton? Đó là một trong những gia tộc lâu đời và giàu có nhất phương Tây. Tại sao Lâm Niên lại trở thành người thừa kế của họ? Hai năm qua cậu đã gặp phải những chuyện gì? Sự thật về thân thế của cậu dần trở nên phức tạp hơn những gì hắn có thể tưởng tượng.
Hắn quay trở lại sảnh, Diệp Gia lập tức chạy lại, vẻ mặt đầy lo lắng: "Anh nói chuyện với nó xong chưa? Chúng ta về thôi anh, em thấy mệt quá."
Phó Kính Thần hất tay cô ta ra, ánh mắt lạnh lùng chưa từng thấy: "Diệp Gia, từ mai cô đừng đến tìm tôi nữa. Những gì nhà họ Phó nợ nhà họ Diệp, tôi sẽ trả đủ bằng tiền. Còn cuộc hôn nhân thương mại mà hai gia đình định hướng, hủy bỏ đi."
"Anh... anh nói cái gì?" Diệp Gia sững sờ, nước mắt trực trào. "Chỉ vì nó quay về mà anh đối xử với em như vậy sao? Nó chỉ là một đứa trẻ mồ côi không cha không mẹ..."
"Cô sai rồi." Phó Kính Thần nhìn về phía xa, nơi chiếc xe Limousine sang trọng đang đón Liam rời đi. "Cậu ấy bây giờ là người mà cả tôi và cô đều không đủ tư cách để chạm tới."
Hắn bước ra khỏi khách sạn, mặc kệ tiếng gọi thất thanh của Diệp Gia phía sau. Gió đêm thổi mạnh, làm lạnh đi cái đầu đang nóng bừng của hắn. Hắn lấy điện thoại ra, gọi cho trợ lý thân cận nhất của mình:
"Kiểm tra toàn bộ hồ sơ của gia tộc Hamilton tại Anh quốc. Tôi muốn biết tất cả mọi thứ liên quan đến việc họ nhận con nuôi hoặc tìm lại người thừa kế trong hai năm gần đây. Và... điều tra xem Liam đã ở đâu, làm gì trong suốt thời gian qua. Bằng mọi giá phải tìm ra sự thật."
Phó Kính Thần lên xe, nhưng hắn không về nhà. Hắn lái xe đến căn biệt thự cũ trên đỉnh đồi. Căn nhà tối om, lạnh lẽo. Hắn bước vào phòng khách, ngồi xuống đúng vị trí mà Lâm Niên đã ngồi đêm đó. Trên bàn vẫn còn chiếc bình hoa khô khốc mà cậu đã cắm trước khi đi.
Hắn nhìn ra cửa sổ, nơi màn mưa bắt đầu nặng hạt. Hai năm trước, hắn đã để cậu đi vào màn mưa này. Hai năm sau, cậu trở lại như một cơn bão, cuốn phăng tất cả sự bình yên giả tạo của hắn.
Phó Kính Thần nhắm mắt lại, trong đầu chỉ còn hình ảnh nụ cười tàn nhẫn của Liam trên ban công. Hắn biết, trò chơi này chỉ mới bắt đầu. Lâm Niên không còn là con thỏ nhỏ để hắn vuốt ve, cậu đã biến thành một con báo săn đầy nguy hiểm. Và hắn, chính là con mồi mà cậu đã nhắm tới.
Cảm giác tội lỗi hòa quyện với sự khao khát chiếm hữu trỗi dậy mạnh mẽ trong lòng Phó Kính Thần. Hắn không sợ cậu trả thù, hắn chỉ sợ cậu không còn yêu hắn nữa. Nếu sự trả thù có thể khiến cậu chú ý đến hắn, khiến cậu ở lại bên cạnh hắn, vậy thì hắn sẵn sàng dâng hiến tất cả tập đoàn này cho cậu.
"Niên Niên, dù em là ai, dù em có hận tôi đến mức nào... tôi cũng sẽ không để em rời đi một lần nữa."
Hắn thì thầm trong bóng tối, giọng nói chứa đựng một sự kiên định đến đáng sợ. Đêm đó, Phó Kính Thần không ngủ. Hắn thức trắng để xem lại toàn bộ những bức tranh của Liam trên mạng, cố gắng tìm kiếm một chút dấu vết của Lâm Niên ngày xưa trong từng nét vẽ.
Hắn nhận ra, trong hầu hết các bức tranh của Liam, luôn có một bóng hình mờ nhạt đứng ở góc xa, cô đơn và lẻ loi. Bóng hình đó trông rất giống hắn. Phải chăng, sâu thẳm trong lòng, cậu vẫn còn hình bóng của hắn, dù đó chỉ là sự oán hận?
Hắn mỉm cười, một nụ cười đầy đau đớn. Nếu đó là sợi dây duy nhất còn kết nối hai người, hắn sẽ bám lấy nó, dù có phải trả giá bằng cả mạng sống.
Sáng hôm sau, thông tin về việc danh họa quốc tế Liam chính là "vợ cũ" của tổng tài Phó thị bắt đầu lan truyền râm ran trong giới thượng lưu, mặc cho phía ban tổ chức đã lên tiếng phủ nhận. Những tờ báo lá cải bắt đầu giật tít về một cuộc tình tay ba đầy kịch tính giữa vị tổng tài lạnh lùng, cô tiểu thư danh giá và chàng họa sĩ thiên tài vừa trở về từ cõi chết.
Phó Kính Thần ngồi trong phòng làm việc, nhìn tập hồ sơ thám tử vừa gửi đến. Trong đó có một tấm ảnh chụp Liam tại một bệnh viện tư nhân ở London vào một năm trước. Cậu gầy đi trông thấy, gương mặt nhợt nhạt đang ngồi trên xe lăn, nhưng trong tay vẫn ôm khư khư một cuốn sổ phác thảo.
Tim hắn lại nhói lên. Cậu đã phải trải qua những gì? Bệnh tật, đau đớn, hay một cuộc đại phẫu nào đó để có được diện mạo và thân phận như bây giờ? Hàng ngàn câu hỏi xoáy sâu vào tâm trí hắn.
Đúng lúc đó, thư ký gõ cửa bước vào, giọng run rẩy:
"Thưa Phó tổng, đại diện của tập đoàn Hamilton đã đến. Họ nói... họ muốn đàm phán về việc thu mua lại mảng bất động sản phía Nam của chúng ta."
Phó Kính Thần đứng dậy, thắt lại cà vạt, ánh mắt sắc lẹm như lưỡi kiếm:
"Mời họ vào phòng họp số 1. Và báo với họ, tôi chỉ tiếp chuyện nếu người dẫn đầu đoàn đàm phán là Liam Hamilton."
Hắn biết cậu sẽ đến. Cậu sẽ không bỏ lỡ cơ hội để chà đạp hắn dưới chân. Và hắn, cũng không bỏ lỡ bất kỳ giây phút nào để được nhìn thấy cậu. Trận chiến trên thương trường và tình trường, chính thức khai màn.
Phó Kính Thần sải bước về phía phòng họp, tâm trạng vừa lo âu vừa phấn khích. Hắn không biết rằng, phía sau cánh cửa kia, Liam đang ngồi nhâm nhi tách cà phê, nụ cười trên môi lạnh lùng đến mức có thể đóng băng cả căn phòng.
"Phó Kính Thần, để xem anh giữ được cái ghế này trong bao lâu."
Liam lẩm bẩm, ánh mắt nhìn ra cửa sổ, nơi tòa nhà của Phó thị đang vươn cao kiêu hãnh. Cậu sẽ khiến tòa tháp này sụp đổ, từng viên gạch một, giống như cách hắn đã đập nát trái tim cậu hai năm về trước.
Cuộc gặp gỡ này sẽ không có sự khoan nhượng. Chỉ có kẻ thắng và người thua. Và Liam, đã thề rằng mình sẽ không bao giờ là người thua cuộc thêm một lần nào nữa.