MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSau khi ly hôn, tôi trở thành ánh trăng sáng của tổng tàiChương 3: Trận chiến trên bàn đàm phán

Sau khi ly hôn, tôi trở thành ánh trăng sáng của tổng tài

Chương 3: Trận chiến trên bàn đàm phán

3,022 từ · ~16 phút đọc

Ánh nắng ban mai của thành phố S gay gắt xuyên qua những tấm kính cường lực của tòa nhà Phó thị, hắt những vệt sáng sắc lạnh lên dãy hành lang vắng lặng. Phó Kính Thần đứng trước gương trong phòng nghỉ riêng, bàn tay hơi run rẩy khi thắt lại nút cà vạt. Hắn đã đứng đây hơn mười phút, lặp đi lặp lại một động tác đơn giản mà trước nay hắn có thể làm trong nháy mắt. Hắn đang hồi hộp. Một cảm giác mà ngay cả khi đối đầu với những đối thủ sừng sỏ nhất trên thương trường, hắn cũng chưa từng nếm trải.

Tiếng gõ cửa của thư ký vang lên, kéo hắn ra khỏi dòng suy nghĩ hỗn độn.

"Thưa Phó tổng, đoàn đại diện của Hamilton đã vào phòng họp số 1. Ngài Liam... cũng đã có mặt."

Phó Kính Thần hít một hơi thật sâu, lấy lại vẻ lạnh lùng vốn có. Hắn gật đầu, sải bước đi ra ngoài. Mỗi bước chân của hắn trên mặt sàn đá cẩm thạch đều phát ra âm thanh uy quyền, nhưng thẳm sâu trong lòng, hắn đang tự hỏi mình nên dùng thái độ nào để đối diện với người đó. Một người cũ từng yêu hắn đến chết đi sống lại, hay một đối thủ đang nắm trong tay vận mệnh một phần sản nghiệp của hắn?

Cửa phòng họp bật mở.

Khác với không khí căng thẳng thường thấy của những buổi đàm phán thu mua, căn phòng lúc này mang một mùi hương gỗ tuyết tùng thanh tao và dịu mát. Liam ngồi ở vị trí chủ tọa dành cho khách, đôi chân dài vắt chéo đầy ưu nhã. Cậu đang cúi đầu xem xét một tập tài liệu, chiếc kính gọng vàng thanh mảnh đậu trên sống mũi cao thẳng, che bớt đi sự sắc sảo của đôi mắt.

Khi Phó Kính Thần bước vào, Liam không ngẩng đầu ngay. Cậu chậm rãi dùng bút ký vào một trang giấy, sau đó mới từ tốn tháo kính, ngước mắt nhìn hắn. Một nụ cười chuyên nghiệp hiện lên trên môi cậu, nhưng tuyệt nhiên không chạm tới đáy mắt.

"Phó tổng, ngài đúng giờ hơn tôi tưởng."

Phó Kính Thần ngồi xuống vị trí đối diện. Khoảng cách cái bàn họp dài rộng lúc này giống như một con sông ngăn cách hai thế giới. Hắn nhìn chằm chằm vào đôi bàn tay của Liam — đôi tay trước đây thường đầy vết chai và mùi dầu mỡ, nay lại trắng trẻo, thon dài, những móng tay được cắt tỉa sạch sẽ, tỏa ra khí chất của một kẻ chưa từng phải chạm tay vào việc nặng nhọc.

"Ngài Liam quá khen. Được đón tiếp người thừa kế gia tộc Hamilton là vinh hạnh của Phó thị." Hắn cố tình nhấn mạnh hai chữ "người thừa kế", ánh mắt không rời khỏi gương mặt cậu.

Liam khẽ cười, cậu đẩy một tập hồ sơ về phía hắn. "Tôi không đến đây để nghe lời sáo rỗng. Chúng ta vào thẳng vấn đề đi. Tôi muốn mảng bất động sản phía Nam của các anh, bao gồm cả dự án khu đô thị mới ven biển. Giá cả tôi đã đưa ra trong đây, cao hơn thị trường 15%."

Phó Kính Thần không thèm mở hồ sơ. Hắn đan tay vào nhau, giọng trầm thấp: "Bất động sản phía Nam là huyết mạch của Phó thị trong năm nay. Tại sao tôi phải bán nó cho một người vừa mới trở về nước và chưa có kinh nghiệm gì trong ngành này?"

"Kinh nghiệm?" Liam nhướn mày, cậu vươn người về phía trước, thu hẹp khoảng cách với hắn. "Phó tổng, ngài nên nhớ tiền của gia tộc Hamilton có thể mua được mọi kinh nghiệm trên thế giới này. Và quan trọng hơn, tôi không mua nó để kinh doanh. Tôi mua nó... chỉ vì tôi thích nhìn thấy ngài mất đi thứ mà ngài tâm huyết nhất."

Sự thẳng thắn của cậu khiến những người trợ lý ngồi xung quanh đều tái mặt. Không khí trong phòng họp đông cứng lại. Phó Kính Thần không giận, trái lại, hắn cảm thấy một nỗi xót xa dâng trào. Cậu hận hắn đến mức muốn dùng hàng tỷ đô chỉ để đổi lấy sự không vui của hắn sao?

"Nếu em muốn, tôi có thể tặng nó cho em." Hắn đột ngột nói, giọng nói dịu đi hẳn. "Không cần đàm phán, không cần thu mua. Chỉ cần em muốn, tên của em sẽ đứng trên tất cả các dự án đó."

Liam sững sờ một giây, nhưng rồi cậu lập tức bật cười thành tiếng. Tiếng cười của cậu giòn giã nhưng chứa đựng đầy sự mỉa mai. Cậu quay sang nhìn người trợ lý ngoại quốc của mình, nói bằng tiếng Anh: "Nghe thấy gì không? Phó tổng đây muốn tặng tôi hàng nghìn tỷ đồng đấy. Ngài ấy hào phóng thật."

Rồi cậu quay lại nhìn hắn, ánh mắt lạnh thấu xương: "Phó Kính Thần, anh nghĩ tôi vẫn là đứa trẻ nghèo khổ ngày xưa, cần anh ban phát sự bố thí sao? Đừng dùng cái giọng điệu sủng ái đó với tôi. Nó khiến tôi thấy buồn nôn. Hai năm trước, khi tôi cầu xin anh cho tôi một chút thời gian để giải thích, anh đã làm gì? Anh ném tờ đơn ly hôn vào mặt tôi và nói tôi phiền phức. Bây giờ anh lấy tư cách gì để 'tặng' đồ cho tôi?"

Phó Kính Thần nghẹn lời. Những lời cậu nói như những mũi kim đâm vào những vết thương chưa kịp khép miệng trong lòng hắn. Hắn muốn giải thích rằng đêm đó hắn chỉ vì quá áp lực, rằng hắn đã hối hận ngay giây phút cậu bước ra khỏi cửa, nhưng những lời đó bây giờ thật hèn mọn làm sao.

"Lâm Niên..."

"Tên tôi là Liam Hamilton!" Liam đập mạnh tay xuống bàn, tiếng động khô khốc vang vọng. "Nhắc lại một lần nữa, đừng để cái tên hạ đẳng đó thốt ra từ miệng anh. Nó làm vấy bẩn danh dự của gia tộc tôi."

Cuộc đàm phán tiếp tục trong sự căng thẳng đến cực điểm. Liam đưa ra những lập luận sắc bén, đánh vào từng điểm yếu trong chuỗi cung ứng và dòng tiền của Phó thị. Cậu rõ ràng đã nghiên cứu rất kỹ về công ty của hắn, từng ngóc ngách, từng lỗ hổng. Phó Kính Thần vừa kinh ngạc vừa đau lòng khi nhận ra người hiểu rõ hắn nhất, lại chính là người muốn tiêu diệt hắn nhất.

Suốt ba tiếng đồng hồ, Phó Kính Thần không hề tập trung vào các con số. Hắn chỉ mải mê quan sát từng cử động nhỏ của cậu. Mỗi khi cậu nhíu mày, mỗi khi cậu nhấp một ngụm trà, hắn đều thấy lại bóng dáng của người thiếu niên năm ấy. Nhưng người thiếu niên ấy giờ đây đã khoác lên mình một bộ giáp kim cương cứng rắn, không để cho bất kỳ ai xâm phạm.

Khi buổi họp tạm nghỉ, Liam đứng dậy đi ra phía ban công lớn của phòng họp. Phó Kính Thần ra hiệu cho mọi người ra ngoài, rồi hắn bước theo cậu.

Gió từ trên cao thổi mạnh, làm vạt áo của cả hai bay lất phất. Liam đứng tựa vào lan can, tay cầm điếu thuốc lá mỏng chưa châm. Cậu không nhìn hắn, chỉ nhìn về phía công viên phía xa — nơi mà mười năm trước, hai sinh viên nghèo đã từng ngồi chia nhau một ổ bánh mì và hứa hẹn về một tương lai tươi sáng.

"Em tập hút thuốc từ bao giờ?" Phó Kính Thần đứng bên cạnh cậu, lên tiếng phá vỡ sự im lặng.

"Từ khi nhận ra khói thuốc còn dễ chịu hơn sự cô độc ở London." Liam đáp hững hờ. Cậu đưa điếu thuốc lên môi, nhưng chưa kịp châm lửa thì đã bị Phó Kính Thần giật lấy và vứt xuống sàn.

"Đừng hút. Nó không tốt cho phổi của em."

Liam bật cười khan, cậu quay sang nhìn hắn, đôi mắt chứa đựng sự châm biếm sâu cay: "Phó tổng, ngài quản hơi rộng rồi đấy. Ngài quên là chúng ta đã ly hôn rồi sao? Ngay cả người cha đã khuất của tôi cũng không quản được tôi, anh nghĩ anh là ai?"

"Tôi là người vẫn còn yêu em." Câu nói thốt ra tự nhiên như một hơi thở, khiến cả hai đều khựng lại.

Phó Kính Thần tiến lại gần, dồn Liam vào góc lan can. Hắn chống hai tay xuống thanh sắt, khóa chặt cậu trong vòng tay của mình. "Tôi biết em hận tôi. Tôi biết em trở về là để trả thù. Nhưng Lâm Niên, dù em có biến thành Liam hay bất kỳ ai đi chăng nữa, em vẫn là người duy nhất khiến tôi cảm thấy mình còn sống. Hai năm qua, tôi đã sống như một xác không hồn. Tôi tìm em khắp nơi, tôi đi đến từng thành phố mà em từng nhắc đến... em có biết tôi đã phát điên thế nào không?"

Ánh mắt Liam khẽ dao động, nhưng rất nhanh đã trở lại vẻ lạnh lùng. Cậu đưa tay lên, áp lòng bàn tay vào lồng ngực trái của hắn, nơi trái tim đang đập dồn dập.

"Tìm tôi sao? Phát điên sao?" Cậu thì thầm, giọng nói như mê hoặc nhưng cũng đầy nọc độc. "Vậy lúc tôi nằm trên bàn mổ ở London, khi bác sĩ nói rằng cơ hội sống sót của tôi chỉ có 10% do cơ thể suy kiệt và trầm cảm nặng, anh đang ở đâu? Lúc tôi phải một mình chiến đấu với những cơn đau thấu xương để giữ lại mạng sống này, anh đang ôm Diệp Gia ở bữa tiệc nào? Phó Kính Thần, tình yêu của anh rẻ mạt lắm. Đừng mang nó ra đây để làm bẩn tai tôi."

Phó Kính Thần sững người. Hắn chưa bao giờ nghe về việc cậu phải phẫu thuật. 10% cơ hội sống sót? Trầm cảm nặng? Đầu óc hắn quay cuồng, một nỗi sợ hãi vô hình bao trùm lấy hắn. Hắn từng nghĩ cậu bỏ đi vì hận hắn, nhưng hắn không ngờ cậu đã phải đi đến cửa tử thần một mình.

"Em... em bị bệnh gì? Tại sao tôi không biết?"

"Anh không cần biết." Liam đẩy mạnh hắn ra. Cậu chỉnh lại vạt áo, lấy lại vẻ thanh cao thường ngày. "Đó là cái giá tôi phải trả để thoát khỏi anh. Và bây giờ, đến lượt anh phải trả giá."

Cậu bước vào trong, không thèm nhìn lại một lần nào. Phó Kính Thần đứng chôn chân giữa ban công, gió thổi lạnh buốt nhưng không lạnh bằng nỗi ân hận đang gặm nhấm linh hồn hắn. Hắn đã làm gì thế này? Hắn đã suýt chút nữa giết chết người mình yêu nhất mà không hề hay biết.

Hắn quay trở lại bàn họp, nhưng lần này với một tâm thế hoàn toàn khác. Hắn không còn muốn bảo vệ tài sản nữa. Hắn muốn bù đắp, dù bằng bất cứ giá nào.

"Được, tôi đồng ý bán mảng bất động sản phía Nam cho Hamilton với giá ngài Liam đưa ra." Phó Kính Thần tuyên bố trước sự ngỡ ngàng của toàn bộ ban quản trị Phó thị. "Nhưng với một điều kiện."

Liam nheo mắt: "Điều kiện gì?"

"Trong vòng một tháng tới, dự án này sẽ do tôi và ngài Liam trực tiếp giám sát. Chúng ta sẽ làm việc chung tại văn phòng này mỗi ngày."

Liam im lặng nhìn hắn, cậu hiểu rõ ý đồ của người đàn ông này. Hắn muốn dùng công việc để tiếp cận cậu, muốn dùng thời gian để hàn gắn những gì đã vỡ. Cậu khẽ mếch môi, nụ cười mang theo sự thách thức:

"Được thôi. Nếu Phó tổng đã muốn tự tay dâng hiến cơ hội để tôi hành hạ anh, tôi không có lý do gì để từ chối. Nhưng tôi cảnh báo trước, một tháng này sẽ là một tháng dài nhất trong cuộc đời anh."

"Tôi mong chờ điều đó." Phó Kính Thần đáp, ánh mắt hắn rực cháy một niềm hy vọng mong manh.

Hợp đồng được ký kết ngay sau đó. Khi Liam chuẩn bị rời đi, hắn bước đến tiễn cậu ra tận thang máy. Trước khi cửa thang máy đóng lại, hắn khẽ nói:

"Chiều nay tôi sẽ đến đón em đi ăn tối. Chúng ta cần bàn về tiến độ dự án."

"Tôi có hẹn rồi." Liam đáp không chút do dự. "Hẹn với một người đàn ông thực sự biết cách trân trọng tôi, không phải với anh."

Cánh cửa khép lại, che đi gương mặt tái mét của Phó Kính Thần. Hắn đứng lặng trước cửa thang máy rất lâu. Hẹn hò? Với ai? Chẳng lẽ hai năm qua, đã có người khác bước vào cuộc đời cậu?

Cơn ghen tuông cuồng loạn trỗi dậy, hắn lập tức gọi điện cho trợ lý: "Theo sát Liam. Xem chiều nay cậu ấy đi đâu, gặp ai. Tôi muốn có báo cáo trong vòng một tiếng nữa."

Buổi chiều hôm đó, Phó Kính Thần ngồi trong xe, bám theo chiếc xe sang trọng của Liam. Hắn thấy cậu dừng lại trước một nhà hàng Pháp lãng mạn. Một người đàn ông cao lớn, mang phong cách lịch lãm của phương Tây bước ra đón cậu. Họ chào nhau bằng một cái ôm thân thiết, và người đàn ông đó còn đặt một nụ hôn nhẹ lên má Liam.

Phó Kính Thần siết chặt vô lăng đến mức khớp xương trắng bệch. Hắn nhận ra người đó, đó là một trong những quý tộc trẻ tuổi có tầm ảnh hưởng tại Anh quốc, đồng thời cũng là đối tác chiến lược của Hamilton. Nhìn cách họ cười nói, nhìn cách người đó kéo ghế cho Liam, hắn cảm thấy tim mình như bị ai đó bóp nát.

Lâm Niên của hắn, người từng chỉ biết nhìn hắn bằng ánh mắt sùng bái, giờ đây đang rạng rỡ bên cạnh một người đàn ông khác. Cậu không còn cần sự che chở của hắn nữa. Cậu đã có một thế giới riêng, nơi cậu là trung tâm, là ánh trăng sáng mà ai cũng muốn chạm tới.

Hắn định mở cửa xe lao xuống, nhưng rồi hắn dừng lại. Hắn lấy tư cách gì? Bây giờ hắn chỉ là một đối tác làm ăn, một người cũ đã bị gạch tên khỏi cuộc đời cậu. Hắn thẫn thờ tựa lưng vào ghế, nhìn qua cửa sổ nhà hàng.

Bên trong, Liam vô tình liếc mắt ra phía cửa sổ. Cậu nhìn thấy chiếc xe quen thuộc của Phó Kính Thần đang đỗ bên kia đường. Nụ cười trên môi cậu càng thêm rạng rỡ, nhưng trong lòng là một nỗi chua xót không tên. Cậu cố tình diễn vở kịch này cho hắn xem, cố tình để hắn đau khổ, nhưng tại sao chính cậu cũng thấy lồng ngực mình nghẹn đắng?

"Liam, em không sao chứ?" Người đàn ông đối diện lo lắng hỏi.

"Em không sao, chỉ là một con ruồi phiền phức cứ bám theo thôi." Liam nhấp một ngụm vang đỏ, vị chát của rượu thấm vào đầu lưỡi. "Chúng ta tiếp tục câu chuyện đi."

Bữa tối kéo dài hai tiếng đồng hồ, và Phó Kính Thần cũng đợi bên ngoài đúng hai tiếng. Khi Liam bước ra, người đàn ông kia định đưa cậu về nhưng cậu khéo léo từ chối. Cậu thong thả đi bộ về phía chiếc xe của Phó Kính Thần, gõ nhẹ vào cửa kính.

Hắn hạ kính xe xuống, gương mặt phờ phạc.

"Xem vui không, Phó tổng?" Liam khoanh tay trước ngực, giọng nói đầy chế giễu.

"Em thật sự... đang hẹn hò với hắn sao?"

Liam không trả lời trực tiếp, cậu chỉ cúi người xuống, nhìn sâu vào đôi mắt đỏ ngầu của hắn: "Phó Kính Thần, anh nên học cách chấp nhận rằng trái đất này không quay quanh anh. Tôi có quyền yêu bất kỳ ai tôi muốn. Và anh... anh chỉ là một chương cũ nát mà tôi đã đốt bỏ từ lâu rồi."

Nói rồi, cậu vẫy một chiếc taxi và rời đi, không để cho hắn có cơ hội nói thêm lời nào.

Phó Kính Thần ngồi lại trong xe, hơi lạnh từ điều hòa thổi buốt giá cả không gian. Hắn lấy từ trong ngăn kéo ra một bức ảnh cũ, bức ảnh tốt nghiệp duy nhất mà hắn lén giữ lại khi cậu bỏ đi. Trong ảnh, Lâm Niên cười e thẹn, nép mình bên cạnh hắn.

"Dù em có hận tôi, dù em có ở bên ai khác... tôi cũng sẽ mang em về lại."

Hắn lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên một tia kiên định đến cuồng nhiệt. Nếu Liam muốn chơi một trò chơi tàn nhẫn, hắn sẽ chơi đến cùng. Một tháng làm việc chung sắp tới, hắn sẽ biến nó thành cơ hội cuối cùng để chiếm lại trái tim đã hóa đá kia.

Đêm đó, cả thành phố S chìm trong màn sương mù dày đặc. Hai con người, ở hai căn phòng khác nhau, cùng nhìn về một hướng. Một người mang theo nợ máu phải trả, một người mang theo tình si khó bỏ. Cuộc chiến giữa họ mới chỉ bắt đầu, và cái giá phải trả có lẽ sẽ vượt xa những gì họ từng hình dung.

Trên bàn làm việc của Liam, tập hồ sơ về Phó thị bị lật mở. Cậu cầm bút, gạch một đường đậm lên tên của dự án tiếp theo.

"Phó Kính Thần, đây mới chỉ là bắt đầu."

Liam tắt đèn, bóng tối bao trùm lấy cậu, che đi những giọt nước mắt lặng lẽ rơi xuống tấm nệm lạnh lẽo. Trả thù vốn dĩ không mang lại hạnh phúc, nhưng nó là thứ duy nhất giúp cậu đứng vững trong suốt hai năm qua. Cậu không thể quay đầu, và cũng không muốn quay đầu.