Sáng thứ Hai, tòa nhà tập đoàn Phó thị bao trùm bởi một bầu không khí căng thẳng đến nghẹt thở. Nhân viên ở các phòng ban đi lại rón rén, tiếng gõ bàn phím cũng nhỏ hơn thường lệ. Ai nấy đều biết, hôm nay là ngày đầu tiên vị danh họa kiêm người thừa kế gia tộc Hamilton – Liam – chính thức bắt đầu một tháng làm việc tại đây với tư cách giám sát dự án phía Nam.
Phó Kính Thần đến công ty từ rất sớm. Hắn mặc một bộ vest xám đậm, mái tóc được chải chuốt kỹ lưỡng, che đi sự mệt mỏi sau một đêm không ngủ. Hắn tự tay kiểm tra lại văn phòng làm việc tạm thời đã chuẩn bị cho Liam, văn phòng nằm ngay đối diện phòng tổng giám đốc của hắn, ngăn cách bởi một lớp kính cường lực có thể điều chỉnh độ mờ. Hắn đặt lên bàn một lọ hoa diên vĩ xanh – loài hoa mà hôm qua hắn nhận ra mùi hương trên người cậu.
Đúng chín giờ, tiếng gót giày da thanh mảnh vang lên trên sàn hành lang. Liam bước vào, hôm nay cậu mặc một chiếc áo cổ lọ đen kết hợp với blazer màu xám nhạt, khí chất vừa lạnh lùng vừa cấm dục. Đi cùng cậu không phải người đàn ông quý tộc hôm qua, mà chỉ có một nam thư ký trẻ tuổi mang theo tập hồ sơ dày cộm.
"Chào buổi sáng, Phó tổng." Liam bước thẳng vào phòng, lướt mắt qua lọ hoa trên bàn với vẻ thờ ơ cực độ. Cậu không ngồi xuống ngay mà đi thẳng tới rèm cửa, kéo mạnh ra để ánh sáng tràn vào phòng.
Phó Kính Thần đứng ở cửa, ánh mắt dính chặt vào bóng lưng thanh mảnh của cậu. "Chào em. Tôi đã chuẩn bị đầy đủ tài liệu về dự án khu đô thị ven biển, em muốn xem ngay hay muốn nghỉ ngơi một chút?"
"Vào việc luôn đi." Liam quay lại, ngồi xuống ghế chủ tọa, tư thế đầy quyền lực. "Tôi không đến đây để uống trà hay ôn chuyện cũ. Thời gian của tôi rất đắt đỏ."
Phó Kính Thần hít một hơi sâu, ra hiệu cho thư ký mang trà vào. Hắn ngồi xuống phía đối diện, cố gắng giữ giọng nói bình thản nhất có thể để bắt đầu buổi thuyết trình. Hắn nói về tầm nhìn, về lợi nhuận, về những giá trị cộng đồng mà dự án mang lại. Nhưng suốt cả quá trình, Liam chỉ im lặng, thỉnh thoảng cậu dùng bút gạch những đường dài lên bản vẽ, đôi mắt lấp lóe vẻ không hài lòng.
"Dừng lại." Liam đột ngột lên tiếng, cắt ngang lời hắn. Cậu đứng dậy, bước tới tấm bản đồ quy hoạch lớn treo trên tường. "Phó Kính Thần, anh nói dự án này mang lại giá trị cộng đồng? Anh định san lấp khu làng chài cũ để xây dựng một sân golf cho người giàu sao? Anh có biết phía dưới lớp bùn đó là gì không?"
Phó Kính Thần khựng lại: "Đó là phương án tối ưu nhất về lợi nhuận. Chúng ta sẽ bồi thường cho dân cư ở đó một khoản tiền lớn..."
"Tiền?" Liam bật cười, nụ cười đầy sự khinh miệt. "Lúc nào trong đầu anh cũng chỉ có tiền. Anh vẫn chẳng thay đổi gì cả. Anh phá hủy ký ức của người khác, rồi nghĩ rằng chỉ cần quăng ra một xấp tiền là xong sao? Khu làng chài đó là nơi chứa đựng những rạn san hô tự nhiên quý hiếm của thành phố này. Nếu anh san lấp nó, hệ sinh thái sẽ sụp đổ. Bản thiết kế này của anh... thật sự quá tầm thường."
Cậu lấy ra một tập hồ sơ khác từ thư ký của mình, ném mạnh xuống bàn họp. "Đây là bản thiết kế của tôi. Tôi muốn giữ lại khu làng chài, biến nó thành một khu du lịch văn hóa kết hợp bảo tồn sinh thái. Lợi nhuận có thể thấp hơn 20% trong 5 năm đầu, nhưng giá trị thương hiệu của Phó thị sẽ tăng vọt trên trường quốc tế."
Phó Kính Thần cầm bản thiết kế lên. Từng nét vẽ, từng cách bố trí đều mang đậm tư duy thẩm mỹ của một nghệ sĩ thiên tài. Hắn chợt nhớ ra, Lâm Niên ngày xưa từng mơ ước về một thế giới nơi con người và thiên nhiên hòa hợp. Cậu đã mang giấc mơ ấy vào bản thiết kế này, một cách mạnh mẽ và kiên định.
"Được, tôi sẽ làm theo ý em." Hắn nói, không hề do dự.
Đến lượt Liam ngạc nhiên. Cậu nhìn hắn với ánh mắt đầy nghi hoặc. "Anh không xem xét lại sao? Hội đồng quản trị của anh sẽ nhảy dựng lên nếu thấy lợi nhuận sụt giảm đấy."
"Tôi là chủ tịch, lời nói của tôi có trọng lượng cao nhất." Phó Kính Thần nhìn thẳng vào mắt cậu, giọng nói trầm khàn. "Nếu em thích, dù có lỗ tôi cũng sẽ làm. Chỉ cần em vui là được."
"Anh điên rồi." Liam lạnh lùng quay đi, tránh né cái nhìn cháy bỏng của hắn. "Đừng dùng chiêu trò tình cảm này với tôi. Nó rẻ tiền lắm."
Buổi sáng trôi qua trong bầu không khí ngột ngạt. Liam liên tục đưa ra những yêu cầu khắt khe, thậm chí là vô lý để làm khó các trưởng phòng ban của Phó thị. Cậu bác bỏ hàng loạt nhà thầu cũ, yêu cầu phải đấu thầu lại từ đầu với những tiêu chuẩn quốc tế mà Hamilton đặt ra. Phó Kính Thần không hề phản đối, hắn chỉ lặng lẽ đứng phía sau hỗ trợ cậu, dọn dẹp những phản ứng trái chiều từ cấp dưới.
Đến giờ nghỉ trưa, Liam định rời đi cùng thư ký thì Phó Kính Thần bước tới chắn đường.
"Tôi đã đặt bàn ở nhà hàng bên cạnh, chúng ta cùng đi ăn đi."
"Tôi bận."
"Liam, đừng ép tôi phải dùng đến quyền hạn của đối tác chính để bắt em ở lại bàn công việc trong giờ trưa." Hắn nói, giọng điệu mang chút cưỡng ép nhưng ánh mắt lại đầy vẻ khẩn cầu.
Liam nhìn hắn một hồi lâu, rồi đột nhiên nhếch môi: "Được thôi, Phó tổng đã muốn mời, tôi sao có thể từ chối."
Nhưng thay vì đến nhà hàng sang trọng, Liam lại dẫn hắn đến một quán mì vỉa hè nằm sâu trong một con hẻm nhỏ của thành phố S. Quán nhỏ, cũ kỹ, mùi khói bếp bốc lên cay nồng. Những vị khách xung quanh đều là người lao động bình dân. Phó Kính Thần trong bộ vest đắt tiền trông hoàn toàn lạc quẻ ở nơi này.
"Sao vậy? Phó tổng không ăn được thức ăn ở đây sao?" Liam ngồi xuống một chiếc ghế nhựa thấp, thản nhiên gọi hai tô mì lớn. "Tôi nhớ ngày xưa có người từng nói, chỉ cần được ở bên tôi, ăn mì gói cũng thấy ngon mà."
Tim Phó Kính Thần như bị ai bóp nghẹt. Cậu đang cố tình nhắc lại quá khứ để đâm vào tim hắn. Hắn không nói gì, ngồi xuống bên cạnh cậu, chiếc ghế nhựa hơi rung rinh dưới sức nặng của người đàn ông cao lớn.
"Tôi ăn được." Hắn đáp, cầm đôi đũa tre lên.
Hai tô mì được mang ra, bốc khói nghi ngút. Liam ăn rất nhanh, giống như cậu đang cố gắng hoàn thành một nhiệm vụ. Phó Kính Thần nhìn cậu, thấy mồ hôi lấm tấm trên trán cậu vì hơi nóng, hắn vô thức đưa tay định lau đi nhưng Liam đã nhanh hơn, cậu nghiêng đầu né tránh rồi tự dùng khăn giấy lau mặt.
"Phó tổng, nhìn tôi làm gì? Mì sắp nguội rồi."
Hắn cúi đầu ăn một miếng. Vị mặn, vị cay nồng xộc lên mũi khiến mắt hắn cay xè. Không phải vì vị của mì, mà vì hắn chợt nhận ra, trong hai năm qua, hắn đã bỏ lỡ biết bao nhiêu bữa cơm bình dị như thế này cùng cậu. Khi hắn có tất cả tiền bạc trong tay, hắn lại không thể mua lại được một buổi trưa yên bình đúng nghĩa.
Đang ăn, điện thoại của Liam đổ chuông. Cậu nhìn màn hình, biểu cảm lạnh lùng bỗng chốc tan biến, thay vào đó là một nụ cười dịu dàng đến lạ thường. Cậu bắt máy bằng tiếng Anh, giọng nói mềm mỏng như nước:
"Hey, em nghe đây... Vẫn ổn, công việc không quá tệ... Tối nay sao? Được, em sẽ về sớm. Anh nhớ cho bé con ăn đúng giờ nhé. Love you."
"Love you." Hai từ đó như tiếng sét đánh ngang tai Phó Kính Thần. Đôi đũa trên tay hắn khựng lại. Bé con? Anh? Cậu đang nói chuyện với ai mà lại có vẻ mặt hạnh phúc đến thế?
Liam cúp máy, vẻ mặt lạnh lùng lập tức quay trở lại. Cậu nhìn thấy gương mặt tái mét của Phó Kính Thần thì khẽ cười khẩy.
"Ai vậy?" Hắn hỏi, giọng run rẩy không giấu giếm.
"Một người quan trọng." Liam đứng dậy, rút ví trả tiền cho cả hai tô mì. "Người mà trong lúc tôi tuyệt vọng nhất đã nắm lấy tay tôi, người đã cùng tôi đi qua những cuộc phẫu thuật tử thần. Và cũng là người cho tôi biết thế nào là một gia đình thực sự."
"Em có con rồi sao?" Phó Kính Thần đứng bật dậy, hắn nắm lấy cổ tay cậu, lực tay mạnh đến mức khiến Liam nhíu mày.
"Buông ra!" Liam gằn giọng. "Anh không có quyền hỏi về cuộc sống cá nhân của tôi. Phó Kính Thần, tôi đã nói rồi, đừng cố tìm kiếm Lâm Niên nữa. Lâm Niên của anh đã chết rồi, chết cùng với đứa trẻ mà anh không hề hay biết sự tồn tại của nó đêm hôm đó!"
Căn hẻm nhỏ bỗng chốc trở nên im lặng đến đáng sợ. Phó Kính Thần đứng chết lặng, đôi tay buông thõng. Đứa trẻ? Đêm đó?
Hắn nhớ lại đêm mưa hai năm trước. Hắn nhớ lại dáng vẻ xanh xao của cậu khi ký vào đơn ly hôn. Hắn nhớ lại cậu đã ôm bụng như thế nào khi bước ra khỏi cửa. Hóa ra... hóa ra lúc đó cậu đang mang thai?
Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng Phó Kính Thần. Hắn cảm thấy mặt đất dưới chân như sụp đổ. Hắn đã đuổi vợ mình đi khi cậu đang mang trong mình giọt máu của hắn. Hắn đã để cậu đối mặt với cơn mưa, với sự cô độc và đau đớn đó một mình.
"Em... em nói cái gì? Đứa trẻ... nó..." Hắn lắp bắp, nước mắt vốn dĩ tưởng đã cạn khô từ lâu nay lại trào ra.
Liam nhìn hắn, trong mắt không có một chút thương hại nào, chỉ có một sự lạnh lẽo thấu tận tâm can. "Đứa trẻ đó đã mất rồi. Nó không chịu nổi sự lạnh lùng của cha nó, cũng không chịu nổi sự kiệt sức của mẹ nó. Nó bỏ đi ngay trong đêm đó, trên băng ghế đá lạnh lẽo ở công viên, trước khi tôi kịp đến bệnh viện."
Cậu cười, nhưng nước mắt cũng bắt đầu rơi xuống. "Anh có biết cảm giác máu chảy dọc bắp chân mình mà không thể làm gì được không? Anh có biết cảm giác nhìn một sinh mệnh nhỏ bé tan biến khi nó chưa kịp nhìn thấy ánh mặt trời không? Phó Kính Thần, anh là kẻ giết người. Anh giết chết đứa con của mình, và anh giết chết luôn cả Lâm Niên."
Nói xong, Liam xoay người chạy ra khỏi con hẻm, bỏ mặc Phó Kính Thần quỵ xuống giữa đống đổ nát của linh hồn mình. Hắn gào lên một tiếng đau đớn, tiếng gào xé tan bầu không khí ngột ngạt của con hẻm nhỏ. Những người xung quanh nhìn hắn bằng ánh mắt kỳ dị, nhưng hắn không quan tâm.
Hắn là kẻ giết người.
Hắn là một con quái vật.
Phó Kính Thần đấm mạnh tay xuống mặt đường nhựa, máu tươi chảy ra nhưng hắn không thấy đau. Nỗi đau thể xác này chẳng thấm tháp gì so với sự thật kinh hoàng mà hắn vừa được nghe. Suốt hai năm qua, hắn luôn tự trách mình vì đã để cậu đi, nhưng hắn chưa bao giờ nghĩ rằng cái giá phải trả lại lớn đến mức này.
Hắn trở về công ty trong tình trạng thảm hại. Nhân viên nhìn thấy vị tổng giám đốc cao ngạo của mình với quần áo dính bụi, tay chảy máu, đôi mắt đỏ ngầu thì kinh hãi tột độ. Hắn đi thẳng vào phòng của Liam, nhưng phòng trống không. Liam đã xin nghỉ buổi chiều.
Hắn ngồi phịch xuống ghế của cậu, vùi mặt vào đôi bàn tay đầy máu. Mùi hương diên vĩ vẫn còn phảng phất đâu đây, nhưng nó không còn dịu dàng nữa mà như một loại độc dược khiến hắn nghẹt thở.
Đúng lúc đó, thư ký hớt hải chạy vào: "Phó tổng, không xong rồi! Cô Diệp Gia đang ở dưới sảnh, cô ấy đang làm loạn, nói là muốn gặp ngài Liam để nói chuyện cho rõ ràng."
Ánh mắt Phó Kính Thần chợt lóe lên một tia tàn nhẫn. Diệp Gia. Người phụ nữ này là một phần nguyên nhân khiến hắn mù quáng đêm đó. Nếu không có sự xuất hiện của cô ta, nếu không có những lời khích bác của cô ta về việc Lâm Niên chỉ là kẻ bám đuôi đào mỏ, có lẽ hắn đã không đối xử với cậu tệ bạc đến vậy.
Hắn đứng dậy, lau vết máu trên tay vào khăn giấy, gương mặt trở nên lạnh lùng và đáng sợ hơn bao giờ hết. Hắn bước xuống sảnh.
Diệp Gia đang đứng giữa sảnh, hét vào mặt các nhân viên bảo vệ: "Các người có biết tôi là ai không? Tôi là vị hôn thê của Phó Kính Thần! Gọi cái tên Liam đó ra đây cho tôi! Một kẻ giả mạo, một kẻ quyến rũ chồng người khác..."
"Chát!"
Một cái tát nảy lửa khiến Diệp Gia ngã nhào xuống sàn. Cả sảnh công ty im phăng phắc. Diệp Gia bàng hoàng ngước lên, thấy Phó Kính Thần đang đứng đó, nhìn cô ta với ánh mắt như muốn xé xác.
"Kính Thần... anh đánh em?"
"Đừng bao giờ để tôi nghe thấy cô nhắc đến tên cậu ấy thêm một lần nào nữa." Giọng Phó Kính Thần thấp đến mức đáng sợ. "Cô nghe rõ đây: Chúng ta không có hôn ước gì cả. Từ giây phút này, nhà họ Diệp sẽ biến mất khỏi thành phố S. Toàn bộ các dự án hợp tác với Diệp thị, tôi sẽ rút vốn ngay lập tức. Cô nên cút về và chuẩn bị cho sự phá sản của gia đình mình đi."
"Anh điên rồi! Chỉ vì một thằng đàn ông..."
"Cậu ấy là vợ tôi! Là người duy nhất mà Phó Kính Thần này quỳ xuống cũng không xứng đáng để chạm tới!" Hắn quát lên, khiến Diệp Gia sợ hãi lùi lại. "Bảo vệ, lôi cô ta ra ngoài. Từ nay về sau, nếu cô ta còn xuất hiện trong vòng bán kính 1km quanh tòa nhà này, các người tự viết đơn xin nghỉ việc đi."
Sau khi Diệp Gia bị lôi đi trong tiếng la hét, Phó Kính Thần quay trở lại văn phòng. Hắn gọi điện cho thám tử: "Tìm cho tôi địa chỉ khách sạn Liam đang ở. Ngay lập tức!"
Mưa lại bắt đầu rơi. Thành phố S dường như luôn chọn mưa để làm nền cho những nỗi đau của hắn. Phó Kính Thần lái xe điên cuồng trong màn mưa, trong đầu chỉ có một ý nghĩ duy nhất: Hắn phải gặp cậu. Dù cậu có đánh hắn, giết hắn, hay sỉ nhục hắn, hắn cũng phải gặp cậu.
Hắn dừng xe trước một căn penthouse sang trọng. Liam đang đứng ở ban công tầng cao nhất, nhìn xuống thành phố. Cậu không ngạc nhiên khi thấy hắn xuất hiện ở cửa phòng.
"Anh đến đây làm gì? Để xem tôi có thực sự mang thai không sao?" Liam hỏi, giọng nói đều đều không cảm xúc.
Phó Kính Thần không nói lời nào, hắn đột ngột quỳ xuống trước mặt cậu. Một cái quỳ của kẻ nắm giữ huyết mạch kinh tế cả một vùng, một cái quỳ của kẻ cao ngạo chưa từng cúi đầu trước bất kỳ ai.
"Lâm Niên... tôi sai rồi. Tôi thực sự là một con quái vật." Hắn nghẹn ngào, đầu gục xuống sàn nhà lạnh lẽo. "Tôi không cầu xin em tha thứ. Tôi chỉ cầu xin em... cho tôi một cơ hội để bù đắp. Dù là dùng mạng sống của tôi, tôi cũng cam lòng."
Liam nhìn người đàn ông đang quỳ dưới chân mình. Ngày xưa, cậu đã từng ước hắn chỉ cần liếc nhìn mình một cái, chỉ cần nói một câu nhẹ nhàng với mình. Giờ đây hắn quỳ ở đây, thảm hại và đau đớn, nhưng cậu chẳng thấy vui vẻ gì. Trái tim cậu đã chai sạn, những vết sẹo đêm mưa đó quá sâu để có thể lấp đầy bằng một cái quỳ gối.
"Anh nghĩ mạng sống của anh đáng giá lắm sao?" Liam cúi xuống, nâng cằm hắn lên, ép hắn phải nhìn vào đôi mắt chứa đầy hận thù của mình. "Mạng của anh không trả lại được con tôi. Cũng không trả lại được Lâm Niên của mười năm trước."
Cậu đẩy hắn ra, quay lưng lại. "Về đi. Đừng để tôi thấy anh thảm hại như thế này. Nó chỉ khiến tôi thêm khinh bỉ anh thôi."
Phó Kính Thần vẫn không đứng dậy. Hắn cứ quỳ đó trong bóng tối, mặc cho hơi lạnh từ sàn nhà thấm vào xương tủy.
"Tôi sẽ không đi. Trừ khi em đuổi tôi bằng súng, nếu không tôi sẽ ở đây cho đến khi em đồng ý cho tôi ở bên cạnh em một lần nữa."
"Vậy thì anh cứ quỳ ở đó đi. Để xem sự cố chấp của anh kéo dài được bao lâu."
Liam đi vào phòng ngủ, đóng sầm cửa lại. Cậu ngồi phịch xuống giường, ôm lấy đôi vai đang run rẩy. Ở bên ngoài kia, người đàn ông đó đang quỳ. Ở bên trong này, cậu đang khóc.
Trong bóng đêm, hai linh hồn vỡ vụn đang tự giày vò lẫn nhau. Họ giống như hai con nhím, muốn sưởi ấm cho nhau nhưng lại chỉ làm tổn thương nhau bằng những chiếc gai sắc nhọn. Cuộc hành trình "truy thê hỏa táng tràng" của Phó Kính Thần chỉ mới thực sự bắt đầu với những nỗi đau thấu tận tâm can.
Và ở một góc khác của căn phòng, tấm ảnh một em bé siêu âm trắng đen được đặt trang trọng trong khung kính, giống như một chứng nhân thầm lặng cho một mối tình đã từng rất đẹp, nhưng cũng rất tàn khốc.
"Con ơi, cha con đang quỳ ở ngoài kia kìa." Liam thầm thì, giọng nói tan vào trong gió mưa. "Nhưng đã quá muộn rồi, phải không?"
Mưa vẫn rơi, thành phố vẫn lạnh lẽo. Đêm nay, có lẽ không ai có thể ngủ ngon.