MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSau khi ly hôn, tôi trở thành ánh trăng sáng của tổng tàiChương 5: Vụn vỡ dưới ánh trăng

Sau khi ly hôn, tôi trở thành ánh trăng sáng của tổng tài

Chương 5: Vụn vỡ dưới ánh trăng

3,546 từ · ~18 phút đọc

Cánh cửa gỗ sồi dày nặng đóng sầm lại, ngăn cách giữa một Liam lạnh lùng và một Phó Kính Thần đang vụn vỡ. Không gian trong căn penthouse rộng lớn bỗng chốc rơi vào một sự im lặng đáng sợ, chỉ còn tiếng mưa quất liên hồi vào lớp kính sát đất vang lên những âm thanh khô khốc.

Liam ngồi thụp xuống sau cánh cửa, đôi bàn tay run rẩy ôm chặt lấy lấy bờ vai gầy. Cậu cố gắng hít thở thật sâu, nhưng lồng ngực cứ thắt lại như có ai đó đang bóp nghẹt trái tim. Từng lời nói vừa rồi giống như những nhát dao, không chỉ đâm vào Phó Kính Thần mà còn cứa nát những vết sẹo chưa bao giờ lành hẳn trong lòng cậu. Cậu đã chờ ngày này rất lâu, ngày mà cậu có thể đứng cao hơn hắn, nhìn hắn thảm hại và nói ra tất cả những uất ức. Nhưng tại sao, cảm giác thỏa mãn lại không tới, mà chỉ có một nỗi đau xót xa đến cùng cực?

Bên ngoài phòng khách, Phó Kính Thần vẫn quỳ đó. Hắn không nhúc nhích, đôi mắt đờ đẫn nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định trên sàn nhà. Câu nói của Liam về đứa trẻ như một bản án tử hình đối với tâm hồn hắn. Hắn lặp đi lặp lại trong đầu: "Mình đã giết con mình... Mình đã giết con mình." Mỗi lần ý nghĩ đó hiện lên, hắn lại thấy như có một luồng điện xẹt qua, khiến cơ thể run lên bần bật.

Hắn nhớ về ba năm hôn nhân đó. Hắn nhớ những lần hắn đi sớm về khuya, những lần Lâm Niên nhìn hắn bằng ánh mắt mong chờ một lời khen ngợi cho bữa cơm tối, nhưng hắn chỉ đáp lại bằng sự thờ ơ. Hắn nhớ những lần cậu ốm, hắn chỉ bảo thư ký gửi thuốc về mà không một lần tự tay pha cho cậu một ly nước ấm. Sự ích kỷ và kiêu ngạo của một kẻ đứng trên đỉnh cao đã khiến hắn mù quáng, để rồi đánh mất đi điều trân quý nhất mà cuộc đời ban tặng.

Hai tiếng đồng hồ trôi qua.

Liam đứng dậy, lau khô nước mắt. Cậu không thể để mình yếu đuối thêm nữa. Cậu bước tới tủ kính, lấy ra một chai rượu mạnh và một chiếc ly pha lê. Cậu cần chất cồn để làm tê liệt những dây thần kinh đang căng như dây đàn. Cậu bước ra ban công, gió lạnh thổi tạt vào mặt khiến cậu tỉnh táo hơn đôi chút.

Nhìn xuống dưới chân, cậu thấy Phó Kính Thần vẫn giữ nguyên tư thế quỳ. Ánh đèn đường lờ mờ hắt lên bóng lưng của hắn, trông cô độc và thảm hại đến mức không ai có thể tin được đây là vị tổng tài quyền lực của tập đoàn Phó thị.

"Về đi." Liam lên tiếng, giọng nói khàn đặc vì khóc nhưng vẫn giữ được sự cứng rắn. "Anh quỳ ở đây cũng chẳng giải quyết được gì. Sự hối hận của anh bây giờ rẻ mạt hơn cả rác rưởi."

Phó Kính Thần từ từ ngẩng đầu lên. Gương mặt hắn tái nhợt, đôi môi thâm tím vì lạnh. Hắn nhìn cậu, ánh mắt không còn sự sắc sảo thường ngày, chỉ còn lại một sự cầu khẩn tội nghiệp.

"Niên Niên... tôi không mong em tha thứ. Tôi chỉ muốn được ở gần em, được bảo vệ em... cho dù là dưới danh nghĩa một con chó bên cạnh em cũng được."

"Anh không xứng!" Liam quát lên, chiếc ly pha lê trong tay cậu siết chặt đến mức tưởng chừng như sắp vỡ tan. "Con chó còn biết trung thành, còn anh... anh chỉ biết đến bản thân mình. Phó Kính Thần, anh có biết tại sao tôi lại chọn cái tên Liam không? Trong tiếng Latin, nó có nghĩa là 'chiến binh kiên cường'. Tôi đã phải chiến đấu với cái chết để được sống tiếp, để trở về đây nhìn thấy anh nếm trải nỗi đau này. Đừng dùng cái giọng điệu si tình đó với tôi, nó làm tôi buồn nôn!"

Liam quay vào trong, định đóng cửa ban công lại, nhưng Phó Kính Thần đã nhanh hơn. Hắn dùng hết sức bình sinh đứng dậy, dù đôi chân đã tê dại vì quỳ lâu, hắn lao tới giữ lấy tay cậu.

"Buông ra!" Liam vùng vẫy, nhưng sức lực của một người đàn ông dù đang kiệt quệ vẫn lớn hơn cậu.

Phó Kính Thần ôm chặt lấy Liam từ phía sau. Hắn vùi mặt vào hõm cổ cậu, hơi thở nóng hổi hòa lẫn với nước mắt thấm đẫm manh áo mỏng của Liam.

"Tôi xin lỗi... tôi xin lỗi... giá như đêm đó tôi không để em đi... giá như tôi đủ sáng suốt để nhận ra em đang chịu đựng những gì..." Hắn nức nở như một đứa trẻ. "Đừng đuổi tôi đi, làm ơn... tôi sẽ làm bất cứ điều gì em muốn. Em muốn Phó thị sụp đổ, tôi sẽ tự tay ký lệnh giải thể. Em muốn tôi biến mất khỏi thế gian này, tôi sẽ làm ngay lập tức. Nhưng đừng nhìn tôi bằng ánh mắt xa lạ đó, tôi chịu không nổi..."

Liam đứng khựng lại. Cảm nhận được sự run rẩy và những giọt nước mắt nóng hổi của người đàn ông này, lòng cậu bỗng chốc mềm xuống một nhịp. Nhưng ngay lập tức, hình ảnh đêm mưa tàn khốc, hình ảnh máu chảy dài trên đôi chân và sự im lặng đáng sợ trong căn phòng cấp cứu lại hiện về. Cậu dùng khuỷu tay thúc mạnh vào bụng hắn, ép hắn phải buông ra.

Phó Kính Thần đau đớn lùi lại, ôm lấy bụng, nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi cậu.

"Ngày mai, dự án phía Nam sẽ bắt đầu giai đoạn khảo sát thực địa." Liam lạnh lùng nói, lau đi chỗ áo bị nước mắt hắn làm ướt. "Nếu anh còn muốn giữ lại chút danh dự cuối cùng của một đối tác, hãy xuất hiện với dáng vẻ bình thường. Đừng để tôi phải hủy hợp đồng vì sự điên rồ của anh."

Nói xong, Liam đi thẳng vào phòng ngủ và khóa trái cửa lại. Cậu ngã xuống giường, trùm chăn kín đầu, cố gắng xua đi tiếng khóc nghẹn ngào của Phó Kính Thần vẫn đang văng vẳng bên ngoài.

Đêm đó, Phó Kính Thần không về. Hắn ngồi tựa lưng vào cửa phòng của Liam, canh giữ giấc ngủ cho cậu như một vệ sĩ trung thành. Hắn biết mình không có tư cách bước vào căn phòng đó, nhưng chỉ cần được ngăn cách bởi một cánh cửa, hắn cũng thấy an lòng hơn là trở về căn biệt thự lạnh lẽo đầy ám ảnh kia.

Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên xuyên qua lớp sương mù, Liam mở cửa phòng. Cậu suýt chút nữa vấp phải bóng dáng đang ngồi ngủ gật bên cạnh cửa. Phó Kính Thần giật mình tỉnh giấc, hắn vội vàng đứng dậy, chỉnh lại bộ vest đã nhăn nhúm.

"Chào buổi sáng... Liam." Hắn đổi cách gọi, giọng nói vẫn còn khàn đặc.

Liam không đáp, cậu đi lướt qua hắn như một cơn gió, vào bếp pha một tách cà phê đen không đường. Cậu nhìn đồng hồ, rồi nhìn sang Phó Kính Thần với vẻ mặt chán ghét.

"Anh trông thật thảm hại. Đi tắm rửa và thay đồ đi, một tiếng nữa xe của tôi sẽ đến."

"Tôi... tôi có thể tắm ở đây không?" Phó Kính Thần hỏi một cách dè dặt.

Liam nhíu mày, định từ chối, nhưng nhìn thấy vệt máu khô trên mu bàn tay hắn và gương mặt đầy vẻ tiều tụy, cậu khẽ thở dài: "Phòng khách có nhà tắm phụ. Trong tủ có khăn mới. Xong việc thì cút ngay."

Phó Kính Thần như được ban ân huệ, hắn vội vàng đi vào nhà tắm. Dưới làn nước lạnh, hắn cố gắng gột rửa đi sự mệt mỏi của một đêm trắng. Hắn nhìn mình trong gương, đôi mắt đỏ ngầu, râu quai nón lởm chởm. Hắn tự tát vào mặt mình một cái thật mạnh để tỉnh táo lại. Hắn không được phép gục ngã lúc này. Hắn phải mạnh mẽ để gánh chịu sự trả thù của cậu, và để tìm cách mang cậu trở về.

Một tiếng sau, cả hai xuất hiện tại công trường khảo sát ở ven biển phía Nam. Liam đội một chiếc mũ bảo hộ trắng, cầm bản vẽ đi sâu vào khu làng chài cũ. Cậu nói chuyện với những người ngư dân bằng thái độ ôn hòa, lắng nghe những trăn trở của họ về việc giữ lại ngôi đình làng cổ.

Phó Kính Thần đi sát phía sau cậu, che nắng cho cậu bằng một chiếc ô đen lớn. Hắn không nói lời nào, chỉ lặng lẽ quan sát. Hắn thấy Liam của hiện tại thật rực rỡ. Cậu không còn là người chỉ biết quanh quẩn trong bếp, cậu là một kiến trúc sư thiên tài với tư duy nhân văn sâu sắc. Hắn thấy tự hào, nhưng sự tự hào đó lại đi kèm với một nỗi đau xé lòng: tài năng này của cậu, đáng lẽ ra hắn phải là người nâng niu và ủng hộ ngay từ đầu.

Buổi khảo sát kéo dài đến tận trưa dưới cái nắng gay gắt của miền biển. Liam có vẻ hơi đuối sức, sắc mặt cậu dần trở nên nhợt nhạt. Cậu đưa tay lên vuốt tóc, bước chân hơi loạng choạng khi bước qua một bãi đá trơn trượt.

"Cẩn thận!" Phó Kính Thần lao tới đỡ lấy eo cậu.

Liam định đẩy hắn ra, nhưng một cơn chóng mặt ập đến khiến cậu phải bám chặt lấy cánh tay hắn.

"Em sao vậy? Có phải trong người không khỏe không?" Phó Kính Thần lo lắng hỏi, hắn đưa tay lên sờ trán cậu nhưng Liam đã né tránh.

"Tôi không sao, chỉ là nắng quá thôi."

"Chúng ta nghỉ một lát đi." Hắn không đợi cậu đồng ý, quay sang nói với đoàn khảo sát: "Mọi người nghỉ tay ăn trưa, chiều tiếp tục."

Hắn dìu Liam vào một lán nghỉ mát gần đó, lấy từ trong túi ra một bình nước khoáng có pha sẵn điện giải và một chiếc quạt cầm tay. "Em uống đi. Đừng cố quá."

Liam nhìn bình nước, rồi nhìn hắn. Cậu nhận ra đây là loại nước điện giải mà ngày xưa mỗi khi cậu bị cảm, hắn đều dặn thư ký mua cho cậu. Hóa ra, những thói quen nhỏ nhặt đó hắn vẫn còn nhớ.

"Phó Kính Thần, anh làm những việc này để làm gì?" Liam nhấp một ngụm nước, giọng nói đã dịu hơn đôi chút nhưng vẫn đầy sự đề phòng. "Tôi sẽ không vì vài cử chỉ quan tâm này mà quên đi những gì anh đã làm đâu."

"Tôi biết." Hắn ngồi xuống bãi cát bên cạnh chân cậu, nhìn ra biển xa. "Tôi không làm để em quên. Tôi làm để chính tôi cảm thấy mình còn là một con người. Niên Niên, hai năm qua, tôi đã học được một điều: Tiền bạc và địa vị có thể xây dựng nên một đế chế, nhưng nó không thể sưởi ấm được một trái tim cô độc. Tôi đã có cả thế giới, nhưng tôi lại mất em. Đó là thất bại lớn nhất của đời tôi."

Liam im lặng. Tiếng sóng biển vỗ rì rào như tiếng thở dài của đại dương. Cậu chợt nhớ về lần đầu tiên hai người đi biển cùng nhau khi còn là sinh viên. Lúc đó, họ chỉ có đủ tiền để bắt một chuyến xe khách cũ nát, ngủ trong một nhà trọ rẻ tiền, nhưng nụ cười của họ lúc đó thật rạng rỡ biết bao.

"Quá khứ không bao giờ quay lại được." Liam thở dài, ánh mắt đượm buồn. "Anh và tôi, bây giờ giống như hai đường thẳng song song, dù có nhìn thấy nhau nhưng mãi mãi không bao giờ có điểm chạm."

"Nếu là hai đường thẳng song song, tôi sẽ bẻ gãy đường thẳng của mình để nó giao với em." Phó Kính Thần quay sang nhìn cậu, ánh mắt đầy sự kiên định đến cực đoan. "Tôi không quan tâm phải trả giá bao nhiêu, dù có phải xuống địa ngục, tôi cũng sẽ kéo em theo cùng."

Liam rùng mình trước sự cố chấp của hắn. Đây chính là Phó Kính Thần – kẻ điên rồ trong kinh doanh và bây giờ là kẻ điên rồ trong tình yêu. Cậu không biết nên sợ hãi hay nên cảm động trước sự điên cuồng này.

Buổi chiều, công việc khảo sát tiếp tục diễn ra suôn sẻ. Liam dường như đã lấy lại được tinh thần, cậu đưa ra những chỉ dẫn chuyên môn khiến các kỹ sư của Phó thị phải nể phục. Tuy nhiên, một sự cố bất ngờ đã xảy ra.

Trong lúc Liam đang đứng trên một mỏm đá cao để nhìn bao quát khu vực làng chài, một nhóm người dân địa phương do hiểu lầm về việc thu mua đất đã kéo đến gây hấn. Họ mang theo gậy gộc và gạch đá, la hét yêu cầu tập đoàn Phó thị phải dừng ngay việc khảo sát.

"Bọn bây muốn cướp đất của tụi tao để xây biệt thự cho người giàu đúng không? Biến đi!" Một người đàn ông cao lớn hét lên, ném một viên gạch về phía đoàn khảo sát.

Viên gạch bay thẳng về hướng của Liam. Do đang đứng trên cao và mải mê nhìn bản vẽ, cậu không kịp phản ứng.

"Lâm Niên! Cẩn thận!"

Phó Kính Thần hét lên, hắn không chút do dự lao tới chắn trước mặt cậu.

"Bốp!"

Viên gạch đập trúng vào sau đầu Phó Kính Thần. Một dòng máu tươi chảy dài xuống cổ áo sơ mi trắng của hắn. Hắn loạng choạng, nhưng vẫn kịp dùng tay giữ chặt lấy Liam để cậu không bị ngã xuống mỏm đá.

Liam bàng hoàng nhìn người đàn ông đang che chắn cho mình. Mùi máu tanh nồng xộc vào mũi cậu.

"Phó Kính Thần! Anh..."

"Em... không sao chứ?" Hắn thều thào hỏi, đôi mắt bắt đầu mờ đi nhưng vẫn cố gắng mỉm cười với cậu. "May quá... không trúng vào em..."

Nói rồi, hắn ngã quỵ xuống vai cậu, toàn bộ sức nặng đè lên người Liam. Đám đông người dân thấy có người bị thương nặng thì hoảng sợ tản ra. Bảo vệ của Phó thị ngay lập tức lao tới can thiệp và gọi xe cấp cứu.

Lâm Niên ngồi trên bãi cát, ôm lấy đầu Phó Kính Thần. Bàn tay cậu dính đầy máu của hắn – thứ máu nóng hổi đang thấm đẫm vào chiếc áo trắng kem đắt tiền của cậu.

"Anh là đồ ngốc sao? Tại sao lại đỡ cho tôi?" Liam hét lên, nước mắt lại trào ra. Cậu hận hắn, cậu muốn trả thù hắn, nhưng cậu chưa bao giờ muốn hắn phải chết vì mình. Sự hy sinh của hắn lúc này giống như một đòn giáng mạnh vào sự kiên định của cậu.

"Vì... em là tất cả của tôi..." Phó Kính Thần nói đứt quãng, bàn tay run rẩy cố gắng chạm vào gương mặt của Liam. "Đừng khóc... Liam... khóc sẽ không đẹp đâu..."

Hắn lịm đi trong vòng tay cậu. Liam gào khóc gọi tên hắn giữa bãi biển nắng cháy. Tiếng còi xe cấp cứu vang vọng từ xa, xé nát bầu không khí tĩnh lặng.

Trên đường đến bệnh viện, Liam luôn nắm chặt lấy tay Phó Kính Thần. Cậu nhìn gương mặt hắn nhợt nhạt dưới ánh đèn của xe cứu thương, trong lòng hỗn loạn vô cùng. Hóa ra, dù có hận đến đâu, dù có cố gắng xa cách đến mức nào, sâu thẳm trong tim cậu, hình bóng của người đàn ông này vẫn chưa bao giờ biến mất.

Cậu nhớ lại lời nói của mình đêm qua: "Nếu tôi thật sự là Lâm Niên, tôi sẽ nói cho ngài biết một sự thật: Lâm Niên đã chết trong đêm mưa đó rồi." Nhưng lúc này, nhìn hắn đang bên bờ vực sinh tử vì cứu mình, cậu nhận ra Lâm Niên vẫn còn sống. Cậu vẫn đau khi hắn đau, và cậu vẫn sợ khi nghĩ đến việc mất hắn mãi mãi.

Đến bệnh viện, Phó Kính Thần được đưa ngay vào phòng cấp cứu. Liam ngồi thẫn thờ trên hàng ghế chờ, bàn tay vẫn còn vương những vết máu khô. Ánh trăng ngoài kia bắt đầu lên, nhợt nhạt và lạnh lẽo y như đêm mưa năm ấy. Nhưng lần này, người nằm bên trong là hắn, và người chờ đợi bên ngoài là cậu.

Số phận thật khéo trêu đùa. Kẻ từng gây ra nỗi đau nay lại dùng chính mạng sống của mình để chuộc lỗi. Liệu vết thương trên đầu hắn có thể chữa lành được vết thương trong lòng cậu? Hay đây chỉ là khởi đầu cho một chuỗi bi kịch mới?

Liam vùi mặt vào đôi bàn tay, hơi thở nghẹn ngào. Cậu chợt nhớ đến bé con đã mất. Nếu đứa trẻ còn sống, có lẽ nó cũng sẽ đau lòng lắm khi thấy cha mẹ mình giày vò nhau thế này.

"Con ơi, mẹ phải làm sao đây?" Cậu thì thầm trong bóng tối của hành lang bệnh viện.

Tiếng cửa phòng cấp cứu mở ra. Liam bật dậy, nhìn vị bác sĩ với ánh mắt đầy lo âu.

"Bác sĩ, anh ấy sao rồi?"

"Bệnh nhân bị chấn thương vùng đầu khá nặng, mất máu nhiều, nhưng may mắn là không tổn thương đến hộp sọ. Tuy nhiên, anh ấy cần phải được theo dõi kỹ trong 24 giờ tới để tránh biến chứng xuất huyết não."

Liam thở phào nhẹ nhõm, đôi chân cậu như muốn quỵ xuống. Cậu bước vào phòng hồi sức, nhìn Phó Kính Thần đang nằm đó với băng quấn trắng xóa trên đầu. Trông hắn thật yếu ớt, không còn chút vẻ uy quyền thường ngày.

Cậu ngồi xuống bên cạnh giường bệnh, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay đang cắm kim truyền của hắn.

"Phó Kính Thần, anh nợ tôi một mạng." Liam nói nhỏ, giọng nói chứa đựng cả sự oán hận lẫn một chút tình cảm không thể gọi tên. "Anh không được chết. Anh phải sống để tôi trả thù, để tôi hành hạ anh cả đời này. Nghe rõ chưa?"

Bên ngoài cửa sổ, ánh trăng bạc đổ xuống phòng bệnh, phủ lên hai con người một lớp ánh sáng u buồn. Một người ngủ say trong cơn mê, một người thức trắng với những tâm tư rối bời. Đêm nay, thành phố S không ngủ. Và trong căn phòng nhỏ này, một sự hàn gắn mong manh đang bắt đầu nảy mầm từ trong máu và nước mắt.

Sáng hôm sau, Phó Kính Thần từ từ mở mắt. Thứ đầu tiên hắn thấy là trần nhà trắng toát và mùi thuốc sát trùng nồng nặc. Hắn định ngồi dậy nhưng cơn đau đầu dữ dội khiến hắn nhăn mặt.

"Đừng cử động." Một giọng nói quen thuộc vang lên.

Hắn quay sang, thấy Liam đang ngồi cạnh giường, đôi mắt thâm quầng vì thiếu ngủ.

"Liam... em vẫn ở đây sao?" Hắn hỏi, giọng yếu ớt nhưng chứa đầy niềm vui sướng.

"Tôi ở đây để đảm bảo anh không chết trước khi dự án hoàn thành." Liam lạnh lùng đáp, nhưng đôi tay lại đang nhẹ nhàng chỉnh lại gối cho hắn. "Đồ ngốc. Lần sau đừng có làm chuyện anh hùng cứu mỹ nhân như vậy nữa. Anh mà chết, tôi biết đòi nợ ai?"

Phó Kính Thần cười, một nụ cười thật sự hạnh phúc dù gương mặt đang rất đau. Hắn đưa tay ra, định nắm lấy tay cậu. Lần này, Liam không né tránh. Cậu để yên cho hắn nắm lấy, hơi ấm từ bàn tay hắn truyền sang khiến lòng cậu dịu lại.

"Niên Niên... tôi yêu em."

Liam khựng lại, cậu nhìn vào đôi mắt chứa đầy chân thành của hắn, rồi thở dài: "Ngủ đi. Anh cần nghỉ ngơi."

Cậu không nói "tôi cũng vậy", nhưng cái cách cậu không rút tay ra đã nói lên tất cả. Hành trình phía trước còn dài, những hiểu lầm và hận thù vẫn còn đó, nhưng ít nhất, trong khoảnh khắc này, họ đã không còn là hai đường thẳng song song nữa.

Bức tường băng giá trong lòng Liam đã bắt đầu xuất hiện những vết nứt đầu tiên. Và Phó Kính Thần, với sự cố chấp điên cuồng của mình, đang từng bước, từng bước một, bò trở lại cuộc đời của người mà hắn đã từng đánh mất.

Ngày mới bắt đầu với ánh nắng dịu dàng qua khung cửa sổ. Liệu giông bão đã thật sự qua đi, hay đây chỉ là khoảng lặng trước một cơn bão lớn hơn? Chỉ có thời gian mới có câu trả lời. Nhưng lúc này, dưới ánh nắng ấm áp, hai bàn tay vẫn nắm chặt lấy nhau, không rời.