MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSau khi ly hôn, tôi trở thành ánh trăng sáng của tổng tàiChương 6: Những mảnh ký ức vụn rời

Sau khi ly hôn, tôi trở thành ánh trăng sáng của tổng tài

Chương 6: Những mảnh ký ức vụn rời

3,689 từ · ~19 phút đọc

Bệnh viện quốc tế nằm tách biệt với sự ồn ào của phố thị, bao quanh bởi những hàng thông xanh mướt. Trong phòng hồi sức đặc biệt, tiếng máy đo nhịp tim phát ra những âm thanh đều đặn "tít... tít...", đơn điệu và buồn tẻ. Liam ngồi bên cửa sổ, ánh mắt hướng về phía những tán lá đang rung rinh dưới nắng sớm, nhưng tâm trí cậu lại trôi dạt về một miền ký ức xa xôi, nơi có tiếng sóng biển và mùi máu tanh nồng vẫn còn ám ảnh.

Cậu nhìn xuống bàn tay mình, dù đã được rửa sạch nhiều lần, cậu vẫn cảm giác như hơi ấm từ dòng máu của Phó Kính Thần vẫn còn lẩn khuất đâu đó dưới lớp da. Tại sao hắn lại làm thế? Một kẻ luôn đặt lợi ích bản thân lên hàng đầu, một kẻ từng coi sự tồn tại của cậu là phiền phức, lại có thể liều mình đỡ lấy viên gạch đó mà không một giây do dự?

Phó Kính Thần trên giường bệnh bỗng khẽ cựa mình. Đôi lông mày hắn nhíu lại, môi mấp máy như đang gọi tên ai đó trong cơn mơ màng. Liam đứng dậy, tiến lại gần giường, cậu cúi người để nghe rõ hơn.

"Niên Niên... đừng đi... lạnh lắm..."

Giọng hắn khàn đục, chứa đựng một nỗi sợ hãi tột cùng. Liam khựng lại, trái tim vừa mới bình lặng bỗng chốc gợn sóng. Cậu nhìn người đàn ông này, gương mặt dù xanh xao vì mất máu vẫn không giấu được nét kiêu ngạo thường ngày, nhưng lúc này trông hắn thật nhỏ bé và đáng thương. Cậu đưa tay định vuốt lại lọn tóc bết dính trên trán hắn, nhưng rồi chợt tỉnh táo lại và thu tay về.

"Tôi không đi. Nhưng tôi cũng không còn là Niên Niên của anh nữa." Liam thì thầm, giọng nói tan vào tiếng gió rít qua khe cửa.

Lúc này, cửa phòng nhẹ nhàng mở ra. Trợ lý của Liam – Mark – bước vào với một túi đồ cá nhân và một xấp tài liệu. Nhìn thấy Liam đang đứng thẩn thờ bên giường bệnh, Mark khẽ thở dài:

"Liam, cậu đã thức trắng cả đêm rồi. Về khách sạn nghỉ ngơi đi, tôi sẽ thuê hộ lý cao cấp nhất để chăm sóc ngài Phó."

Liam lắc đầu, ánh mắt không rời khỏi gương mặt đang ngủ say của Kính Thần. "Không cần đâu. Tôi muốn tự mình theo dõi tình hình. Dự án phía Nam đang ở giai đoạn nhạy cảm, nếu anh ta có chuyện gì, mọi thứ sẽ sụp đổ."

"Cậu thật sự chỉ lo cho dự án sao?" Mark là người đã đồng hành cùng Liam suốt hai năm qua tại London, anh hiểu rõ đằng sau cái vẻ ngoài lạnh lùng của vị danh họa này là một tâm hồn đầy rẫy những tổn thương. "Tôi thấy cậu đang tự hành hạ chính mình thì đúng hơn."

Liam không trả lời, cậu nhận lấy túi đồ từ tay Mark. Trong đó, ngoài quần áo sạch, còn có một khung ảnh nhỏ luôn được cậu mang theo bên mình. Đó là tấm ảnh siêu âm đen trắng, nơi có một hình hài bé xíu như hạt đậu, kết tinh của một tình yêu từng rất đẹp nhưng cũng rất tàn nhẫn. Cậu đặt khung ảnh lên bàn cạnh giường bệnh, vô tình để nó nằm ngay trong tầm mắt của người đang nằm đó.

"Mark, anh đi kiểm tra lại hồ sơ các nhà thầu mới đi. Tôi muốn mọi thứ phải sẵn sàng ngay khi anh ta tỉnh táo lại."

Sau khi Mark rời đi, căn phòng lại rơi vào sự tĩnh lặng. Liam ngồi xuống chiếc ghế sofa nhỏ, lấy cuốn sổ phác thảo ra. Cậu định vẽ gì đó để giết thời gian, nhưng những nét chì cứ vô thức tạo nên hình bóng một người đàn ông đang đứng dưới mưa, cầm một chiếc ô nhưng lại không che cho chính mình mà chỉ hướng về phía người đối diện. Cậu bực bội gạch bỏ trang giấy, cảm thấy bản thân mình thật nực cười.

Đến gần trưa, Phó Kính Thần tỉnh hẳn. Hắn cảm thấy đầu mình nặng trịch, mỗi nhịp tim đập đều khiến vùng sau gáy đau nhói. Nhưng khi thấy Liam vẫn ngồi đó, chăm chú đọc tài liệu, cơn đau dường như dịu đi rất nhiều.

"Em... em không về sao?" Hắn hỏi, giọng nói mỏng manh như tờ giấy.

Liam ngẩng lên, gập tập hồ sơ lại. Cậu đi đến bên giường, kiểm tra túi nước truyền sắp cạn. "Tôi đã nói rồi, tôi không muốn đối tác của mình chết bất đắc kỳ tử khi hợp đồng chưa thực hiện xong. Anh thấy trong người thế nào?"

"Đau... nhưng thấy em thì hết đau rồi." Hắn cố gắng trêu chọc, dù nụ cười trông rất gượng gạo.

Liam hừ lạnh một tiếng: "Nói năng lung tung chứng tỏ não bộ vẫn chưa hỏng hẳn. Bác sĩ nói anh cần nằm viện ít nhất ba ngày để theo dõi. Mọi việc ở Phó thị tôi đã bảo thư ký của anh thông báo là anh đi công tác đột xuất. Diệp Gia cũng bị cấm cửa rồi, anh không cần lo cô ta đến đây làm loạn."

Phó Kính Thần nhìn cậu, ánh mắt chan chứa tình cảm: "Cảm ơn em... cảm ơn em vì đã lo cho tôi."

Hắn vô tình liếc sang chiếc bàn nhỏ bên cạnh và đứng hình. Khung ảnh siêu âm đặt ở đó như một thỏi nam châm hút chặt lấy ánh nhìn của hắn. Hắn run rẩy đưa tay ra, định cầm lấy nó.

"Đừng chạm vào!" Liam lạnh lùng lên tiếng, nhưng đã quá muộn.

Phó Kính Thần cầm khung ảnh lên, ngón tay hắn vuốt ve lớp kính một cách nâng niu. Nước mắt hắn lại trào ra, lần này không phải vì đau đớn thể xác, mà vì một sự hối hận muộn màng.

"Đây là... con của chúng ta sao?"

Liam đứng sững lại, cậu nhìn ra cửa sổ, cố ngăn không cho mình khóc. "Đúng. Đó là sinh linh đã bị anh và sự lạnh nhạt của anh giết chết. Tôi mang nó theo để nhắc nhở mình rằng, bất kể anh có làm gì, nỗi đau này cũng không bao giờ có thể xóa nhòa."

Phó Kính Thần áp khung ảnh vào lồng ngực mình, tiếng nấc nghẹn ngào vang lên trong phòng bệnh yên tĩnh. Hắn nhớ lại đêm đó, hắn đã mắng cậu là phiền phức, đã nói cậu dùng đứa trẻ (lúc đó hắn tưởng cậu nói dối) để níu kéo hắn. Hắn đã tàn nhẫn đến mức nào khi quay lưng đi mặc cho cậu đứng khóc dưới mưa?

"Tôi là một thằng khốn... tôi thực sự là một thằng khốn..." Hắn lẩm bẩm, bàn tay siết chặt lấy khung ảnh như sợ nó biến mất. "Nếu lúc đó tôi biết... nếu lúc đó tôi dừng lại..."

"Trên đời này không có 'nếu', Phó Kính Thần." Liam quay lại, ánh mắt cậu sắc lẹm. "Sự thật là con đã mất, và tôi đã phải một mình chôn cất nó trong một nghĩa trang lạnh lẽo ở ngoại ô London. Anh biết không, lúc đó tuyết rơi rất dày, tôi đã nghĩ hay là mình cứ nằm xuống đó cùng con cho xong. Nhưng rồi tôi nghĩ đến anh. Tôi nghĩ đến việc anh đang vui vẻ bên người khác, và tôi thấy mình không thể chết một cách vô nghĩa như vậy được."

Phó Kính Thần ngước lên, nhìn sâu vào đôi mắt đầy hận thù của cậu: "Vậy nên em trở về để trả thù tôi? Để nhìn tôi đau khổ?"

"Đúng."

"Vậy em đã thấy thỏa mãn chưa?" Hắn hỏi, giọng nói bình thản đến lạ lùng. "Nếu em chưa thấy đủ, em có thể lấy mạng tôi ngay bây giờ. Tôi sẽ không phản kháng. Chỉ cần em nói một câu, tôi sẽ tự tay kết thúc tất cả."

Liam tiến lại gần, cậu bóp chặt cằm hắn, ép hắn nhìn vào gương mặt mình. "Chết sao? Chết thì dễ dàng quá. Tôi muốn anh phải sống. Sống trong sự dằn vặt, sống để nhìn thấy tôi hạnh phúc bên người khác, sống để thấy tất cả những gì anh gây dựng được dần tan thành mây khói. Đó mới là sự trả thù tàn khốc nhất."

Phó Kính Thần không né tránh, hắn đón nhận sự giận dữ của cậu như một cách để chuộc lỗi. "Được. Tôi sẽ sống theo cách em muốn. Tôi sẽ để em hành hạ, để em chà đạp. Chỉ cần em đừng biến mất thêm một lần nào nữa. Chỉ cần mỗi ngày tôi còn được nhìn thấy em, dù là ánh mắt hận thù, tôi cũng mãn nguyện."

Liam buông tay ra, cậu cảm thấy mệt mỏi rã rời. Cuộc đối thoại này giống như một trận chiến rút cạn sức lực của cả hai. Cậu ngồi xuống ghế, nhắm mắt lại.

"Nằm xuống nghỉ đi. Anh nói nhiều quá rồi đấy."

Buổi chiều, bệnh viện mang cháo đến. Phó Kính Thần vì vết thương ở đầu nên tay chân vẫn còn hơi run, hắn loay hoay mãi không cầm được chiếc muỗng nhựa. Liam nhìn thấy vậy, thở dài một tiếng rồi giật lấy bát cháo.

"Để tôi."

Cậu múc một muỗng cháo, thổi nhẹ cho bớt nóng rồi đưa đến bên môi hắn. Phó Kính Thần sững sờ, hắn nhìn cậu bằng ánh mắt không tin nổi vào sự thật. Liam cáu kỉnh:

"Nhìn cái gì? Có ăn không thì bảo?"

Hắn vội vàng há miệng ăn. Vị cháo nhạt nhẽo của bệnh viện nhưng với hắn lúc này, nó ngon hơn bất kỳ món sơn hào hải vị nào trên đời. Cậu cứ thế, kiên nhẫn bón từng muỗng cho hắn. Trong khoảnh khắc đó, thời gian như quay ngược trở lại ba năm trước, khi hắn bị ốm và cậu cũng đã chăm sóc hắn ân cần như thế này. Chỉ khác là, lúc đó cậu làm vì yêu, còn bây giờ cậu làm vì một thứ trách nhiệm nặng nề mang tên "nợ mạng".

Ăn xong, Phó Kính Thần có vẻ tỉnh táo hơn. Hắn nhìn Liam đang dọn dẹp khay thức ăn, đột nhiên hỏi:

"Người đàn ông hôm qua... anh ta là ai?"

Liam dừng động tác, cậu khẽ nhếch môi: "Anh hỏi để làm gì?"

"Tôi muốn biết... em có thực sự yêu anh ta không?"

Liam quay lại, tựa lưng vào bàn, khoanh tay trước ngực nhìn hắn đầy thách thức: "Anh ấy là con trai cả của gia tộc Hamilton, người đã cứu tôi khỏi vũng lầy tuyệt vọng. Anh ấy dịu dàng, trân trọng tôi, và quan trọng nhất, anh ấy chưa bao giờ để tôi phải khóc một mình. Anh nghĩ tôi có yêu anh ấy không?"

Phó Kính Thần cúi đầu, lòng ngực đau thắt lại. Hắn biết mình không có tư cách ghen, nhưng sự thật đó vẫn khiến hắn như bị hàng nghìn mũi kim đâm vào tim. "Nếu em hạnh phúc... tôi sẽ chúc phúc cho em. Nhưng nếu hắn làm em buồn, dù chỉ là một chút, tôi sẽ không tha cho hắn."

"Anh lo cho bản thân mình trước đi." Liam lạnh lùng đáp. "Chúc phúc? Anh nghĩ tôi cần lời chúc phúc của anh sao?"

Cả buổi chiều hôm đó, Liam không nói thêm câu nào. Cậu ngồi đọc sách, còn Phó Kính Thần thì nằm nhìn cậu. Hắn tham lam tận hưởng từng giây phút được ở gần cậu, dù căn phòng tràn ngập sự xa cách.

Đến tối, khi Liam định ra ngoài mua chút đồ ăn nhẹ, cậu thấy Phó Kính Thần đã ngủ thiếp đi. Cậu bước lại gần, chỉnh lại tấm chăn cho hắn. Trong lúc ngủ, hắn vẫn nắm chặt lấy khung ảnh siêu âm không buông. Liam đứng nhìn rất lâu, đôi mắt cậu dịu lại, một giọt nước mắt lặng lẽ rơi xuống tấm chăn của hắn.

"Tại sao anh lại thay đổi khi mọi thứ đã quá muộn?" Cậu thầm thì.

Cậu bước ra khỏi phòng bệnh, lang thang trong hành lang bệnh viện vắng vẻ. Gió đêm thổi qua cửa sổ, mang theo hơi lạnh của những ngày cuối năm. Liam cảm thấy lòng mình hỗn loạn hơn bao giờ hết. Cậu vốn dĩ rất kiên định với kế hoạch trả thù của mình, nhưng sự xuất hiện của Phó Kính Thần, sự hy sinh của hắn và cả những giọt nước mắt hối hận kia đang dần phá vỡ lớp vỏ bọc mà cậu đã dày công xây dựng.

Cậu lấy điện thoại ra, gọi một dãy số quốc tế.

"Hey, Liam. Em sao rồi?" Đầu dây bên kia là một giọng nam trầm ấm.

"Alen... em thấy mệt quá." Liam tựa đầu vào tường, giọng nói đầy sự mệt mỏi.

"Hắn ta làm phiền em sao? Có muốn anh bay sang đó không?"

"Không cần đâu. Chỉ là... có những thứ em tưởng mình đã quên, nhưng thực ra nó vẫn luôn ở đó. Em không biết mình có đang làm đúng không nữa."

"Liam, nghe anh nói này." Giọng người đàn ông bên kia trở nên nghiêm túc. "Em trở về để tìm lại sự bình yên cho chính mình, không phải để tiếp tục lún sâu vào hận thù. Nếu việc trả thù khiến em đau khổ hơn, thì hãy dừng lại. Gia tộc Hamilton luôn đón chào em trở về."

"Em biết. Cảm ơn anh, Alen."

Cúp máy, Liam thở hắt ra một hơi. Cậu nhìn lên bầu trời đêm, nơi những vì sao đang lấp lánh xa xôi. Cậu phải mạnh mẽ hơn. Cậu không thể để tình cảm cá nhân làm ảnh hưởng đến kế hoạch lớn. Phó Kính Thần nợ cậu quá nhiều, và chỉ một vết thương nhỏ này không thể nào xóa bỏ được tất cả.

Sáng hôm sau, tình trạng của Phó Kính Thần tiến triển tốt hơn. Bác sĩ cho phép hắn vận động nhẹ. Liam dìu hắn đi dạo ở khuôn viên bệnh viện.

Hắn đi rất chậm, tay bám vào vai cậu. Mỗi bước chân của hắn đều như đang cố tình kéo dài thời gian để được gần cậu hơn. Họ đi dưới những hàng cây xanh, nắng vàng nhảy múa trên mái tóc hai người. Trông họ thật giống một cặp đôi đang trong giai đoạn mặn nồng, nếu người ta không nhìn thấy ánh mắt lạnh lùng của Liam.

"Niên Niên, em còn nhớ cây hoa mộc tê sau trường đại học không?" Hắn đột ngột hỏi. "Mùa này chắc nó đang nở rộ."

"Tôi đã quên hết những chuyện liên quan đến trường đại học rồi." Liam đáp không chút do dự.

"Nhưng tôi thì nhớ." Hắn cười buồn. "Tôi nhớ em đã đứng dưới gốc cây đó, đưa cho tôi chai nước khoáng sau trận bóng đá. Lúc đó tôi đã nghĩ, nếu có thể cưới được em, tôi sẽ là người hạnh phúc nhất thế giới. Tôi đã đạt được điều đó, nhưng tôi lại chính tay phá hủy nó."

Liam dừng bước, cậu quay sang nhìn hắn, ánh mắt đầy sự mỉa mai: "Phó Kính Thần, anh có biết tại sao anh lại nhớ không? Bởi vì anh đã mất nó. Con người luôn như vậy, lúc có trong tay thì không biết trân trọng, đến khi mất đi rồi mới bắt đầu hoài niệm. Nếu bây giờ tôi vẫn là một Lâm Niên nghèo khổ, vẫn ngày ngày ở nhà chờ anh về, liệu anh có đứng đây nói những lời này không? Hay anh sẽ lại nói tôi là một gánh nặng?"

Phó Kính Thần im lặng. Câu hỏi của cậu đâm thẳng vào sự thật trần trụi. Hắn không thể phủ nhận rằng chính sự thành đạt và kiêu ngạo đã biến hắn thành một con người khác.

"Tôi không biết." Hắn trung thực đáp. "Nhưng tôi biết hiện tại tôi rất hối hận. Sự hối hận này không phải vì em đã trở nên giàu có hay nổi tiếng, mà vì tôi nhận ra không có em, cuộc sống của tôi chẳng có ý nghĩa gì cả."

"Lời nói của doanh nhân quả thật rất bùi tai." Liam quay đi, tiếp tục dìu hắn đi về phía trước. "Nhưng với một nghệ sĩ như tôi, tôi chỉ tin vào những gì mình nhìn thấy. Và những gì tôi thấy trong ba năm qua chỉ là sự phản bội và lạnh lùng."

Họ đi thêm một đoạn thì gặp một nhóm trẻ em đang chơi đùa trong sân bệnh viện. Một bé trai khoảng hai tuổi, chập chững bước đi rồi ngã nhào xuống cỏ, oà khóc. Mẹ bé vội vàng chạy lại ôm lấy, vỗ về.

Cả Liam và Phó Kính Thần đều đứng khựng lại. Hình ảnh đó chạm vào nỗi đau chung sâu nhất của cả hai. Liam quay mặt đi chỗ khác, đôi vai khẽ run lên. Phó Kính Thần thấy vậy, lòng đau như cắt. Hắn siết chặt lấy tay cậu, nhưng lần này Liam đã gạt ra một cách quyết liệt.

"Đủ rồi. Chúng ta về phòng đi."

Suốt dọc đường về, cậu không nói thêm một lời nào. Cơn bão lòng lại trỗi dậy, tàn phá mọi nỗ lực bình tĩnh của cậu.

Khi về đến phòng, Liam định lấy túi xách ra về thì Phó Kính Thần đột ngột ôm lấy cậu từ phía sau, lần này hắn ôm rất chặt, như sợ chỉ cần nới lỏng tay là cậu sẽ tan biến vào hư không.

"Đừng đi... Liam... tôi cầu xin em. Đừng bỏ tôi lại một mình trong bóng tối này."

"Buông tôi ra! Anh điên à?"

"Đúng, tôi điên rồi! Tôi điên vì em từ hai năm trước rồi!" Hắn hét lên, nước mắt rơi lã chã trên vai cậu. "Mỗi đêm tôi đều mơ thấy em, mơ thấy đứa trẻ gọi tôi là cha... tôi thức dậy trong căn nhà trống rỗng và chỉ muốn chết đi cho xong. Nếu em muốn tôi trả giá, hãy để tôi ở bên cạnh em mà trả. Đừng bắt tôi phải nhìn em từ xa như thế này, tôi chịu không nổi..."

Liam vùng vẫy nhưng không thoát được. Cậu cảm nhận được nhịp tim của hắn đang đập loạn xạ trên lưng mình. Một cảm giác vừa căm hận vừa xót xa trào dâng. Cậu quay lại, định tát cho hắn một cái để hắn tỉnh ra, nhưng khi nhìn thấy đôi mắt đẫm lệ và gương mặt đầy vẻ tuyệt vọng của hắn, cánh tay cậu dừng lại giữa không trung.

Trong khoảnh khắc đó, ánh mắt họ giao nhau. Một sự kết nối đau đớn và mãnh liệt nổ ra. Không kìm chế được bản thân, Phó Kính Thần cúi xuống, đặt nụ hôn lên môi cậu.

Đó không phải là một nụ hôn lãng mạn, mà là một nụ hôn đầy sự chiếm hữu, hối lỗi và cả tuyệt vọng. Liam sững sờ, cậu định đẩy hắn ra, nhưng một phần nào đó trong cậu lại tham luyến hơi ấm này – hơi ấm mà cậu đã từng khao khát suốt mười năm thanh xuân. Cậu nhắm mắt lại, đáp trả nụ hôn đó bằng một sự mãnh liệt không kém, như thể đang muốn trút bỏ tất cả những uất ức, hận thù và cả tình yêu còn sót lại vào cái chạm này.

Hơi thở của cả hai hòa vào nhau, nồng nàn và đắng chát. Mùi thuốc sát trùng, mùi máu và mùi hương diên vĩ trộn lẫn, tạo nên một bầu không khí nghẹt thở.

Nhưng rồi, sự tỉnh táo đột ngột quay trở lại. Liam mạnh dạn đẩy hắn ra, hơi thở dồn dập, đôi môi đỏ mọng hơi sưng lên. Cậu nhìn hắn bằng ánh mắt đầy sự ghê tởm đối với chính bản thân mình.

"Anh... anh thật bỉ ổi!"

Liam cầm lấy túi xách, chạy biến ra khỏi phòng bệnh. Cậu chạy như bị ai đuổi, chạy qua những dãy hành lang dài dằng dặc, chạy ra khỏi bệnh viện và lao vào màn đêm lạnh giá.

Bên trong phòng bệnh, Phó Kính Thần quỵ xuống sàn nhà, tay chạm lên môi mình, nơi vẫn còn vương lại vị ngọt lịm và đắng ngắt của Liam. Hắn cười, một nụ cười điên dại.

"Em vẫn còn cảm giác với tôi... Niên Niên, em vẫn còn yêu tôi..."

Hắn biết mình đã thắng được một ván cược nhỏ trong trận chiến dài này. Dù cậu có hận hắn đến đâu, cơ thể và trái tim cậu vẫn không thể lừa dối được chính mình.

Nhưng ở bên ngoài, giữa làn gió lạnh, Liam đang tự tát vào mặt mình. Cậu khóc không thành tiếng. Tại sao cậu lại có thể yếu lòng như vậy? Tại sao cậu lại để kẻ đã giết chết con mình chạm vào mình? Sự nhục nhã và hối hận bao trùm lấy cậu.

"Mày là đồ tồi, Lâm Niên... mày là đồ phản bội..." Cậu lẩm bẩm trong nước mắt.

Đêm đó, cả hai lại một lần nữa rơi vào những thái cực khác nhau. Một người nhìn thấy tia hy vọng trong đống tro tàn, một người lại rơi xuống hố sâu của sự tự tôn bị chà đạp. Cuộc chiến giữa họ giờ đây không còn chỉ là trên thương trường hay sự trả thù đơn thuần, mà đã biến thành một cuộc chiến tâm lý tàn khốc, nơi mà kẻ chiến thắng cũng sẽ phải mang đầy những vết sẹo.

Liam đứng bên bờ sông, nhìn dòng nước đen ngòm chảy trôi. Cậu lấy điện thoại ra, xóa đi tin nhắn định gửi cho Alen về việc muốn quay về London. Cậu không thể chạy trốn. Cậu phải ở lại để kết thúc chuyện này, một lần và mãi mãi. Dù cái giá phải trả là trái tim cậu phải tan nát một lần nữa.

"Phó Kính Thần, anh muốn chơi, tôi sẽ chơi với anh tới cùng."

Ánh mắt cậu trở nên lạnh lùng hơn bao giờ hết, lấp lánh như những mảnh pha lê vỡ dưới ánh trăng. Trò chơi thực sự bây giờ mới bắt đầu.