Sáng sớm tại văn phòng làm việc của Liam tại tòa nhà Phó thị, mùi cà phê đắng nồng quyện lẫn với hương hoa diên vĩ thanh khiết tạo nên một bầu không khí đối lập. Liam ngồi sau bàn làm việc, đôi mắt hơi thâm quầng sau một đêm mất ngủ. Nụ hôn tối qua ở bệnh viện giống như một bóng ma, cứ luẩn quẩn trong tâm trí khiến cậu không thể tập trung vào các bản vẽ. Cậu ghét bản thân vì sự yếu lòng đó, ghét cái cách cơ thể mình vẫn ghi nhớ hơi ấm của kẻ đã từng vứt bỏ mình.
"Cộp, cộp."
Tiếng gõ cửa vang lên đều đặn. Liam chưa kịp lên tiếng thì cánh cửa đã mở ra. Phó Kính Thần bước vào, đầu vẫn còn quấn một lớp băng trắng nhỏ, gương mặt dù còn chút nhợt nhạt nhưng thần thái đã phục hồi đáng kể. Trên tay hắn không phải hồ sơ dự án, mà là một chiếc hộp giữ nhiệt màu xanh nhạt.
"Tôi đã nói là anh nên nghỉ ngơi thêm cơ mà?" Liam cau mày, giọng điệu không giấu nổi vẻ bực bội.
Phó Kính Thần không hề nao núng trước thái độ lạnh lùng của cậu. Hắn thản nhiên tiến lại gần, đặt chiếc hộp lên bàn làm việc của Liam. "Bác sĩ nói tôi chỉ cần vận động nhẹ nhàng là được. Ở nhà một mình rất chán, tôi thà đến đây để nhìn em làm việc còn thấy khỏe hơn."
"Phó Kính Thần, anh có biết từ 'mặt dày' viết thế nào không?"
"Biết chứ. Từ ngày em đi, tôi đã học được rằng nếu không mặt dày, tôi sẽ mất em mãi mãi." Hắn mỉm cười, một nụ cười có chút dung túng và cả sự cố chấp. Hắn mở nắp hộp, hương thơm dịu nhẹ của cháo hạt sen yến mạch lan tỏa. "Em chưa ăn sáng đúng không? Tôi nhớ em thường hay bỏ bữa khi lo lắng. Ăn một chút đi, tôi tự tay nấu đấy."
Liam liếc nhìn bát cháo, trong lòng dấy lên một cảm giác phức tạp. Vị tổng tài cao ngạo, người từng ngay cả việc rót một ly nước cũng gọi người hầu, giờ đây lại tự tay vào bếp nấu cháo cho cậu? Cậu đứng dậy, định đẩy chiếc hộp ra xa nhưng Phó Kính Thần đã nhanh tay giữ lấy vai cậu, ấn cậu ngồi lại ghế.
"Chỉ là một bát cháo thôi, không có độc đâu. Em phải có sức thì mới có thể hành hạ tôi tiếp được chứ, đúng không?"
Liam hừ lạnh, cầm lấy chiếc thìa bạc. Cậu ăn một miếng, vị ngọt thanh của hạt sen hòa quyện với vị bùi của yến mạch khiến dạ dày đang cồn cào của cậu dịu lại. Cậu không nói lời nào, lẳng lặng ăn hết nửa bát rồi đặt xuống.
"Xong rồi. Bây giờ thì bàn công việc đi."
Phó Kính Thần hài lòng thu dọn hộp. Hắn không ngồi vào bàn làm việc của mình đối diện bên kia lớp kính, mà kéo một chiếc ghế phụ đến sát cạnh Liam. Hắn lấy ra một chiếc máy tính bảng, mở sơ đồ địa chính của khu vực phía Nam.
"Dự án khu đô thị sinh thái của em, tôi đã họp với hội đồng quản trị sáng nay. Có một vài cổ đông vẫn còn ý kiến về việc giữ lại ngôi đình cổ vì nó chắn ngay lối vào chính của trung tâm thương mại. Tôi đã đứng ra bảo lãnh, nhưng chúng ta cần một phương án thiết kế để ngôi đình đó trở thành điểm nhấn chứ không phải vật cản."
Cậu ngạc nhiên nhìn hắn: "Anh bảo lãnh? Bằng cách nào?"
"Tôi nói nếu dự án không đạt lợi nhuận như cam kết trong 3 năm đầu, tôi sẽ dùng tài sản cá nhân để bù vào." Hắn nói một cách thản nhiên như thể đang bàn về việc mua một món đồ chơi.
Liam lặng người. Tài sản cá nhân của Phó Kính Thần là một con số khổng lồ, và việc hắn dám đem nó ra cá cược chỉ vì muốn bảo vệ ý tưởng của cậu cho thấy hắn đang thực sự dốc toàn lực. Cậu quay đi, cố che giấu sự dao động: "Đồ ngốc. Anh làm vậy họ sẽ càng ép anh hơn."
"Không sao. Chỉ cần là điều em muốn, tôi đều sẽ thực hiện."
Cả buổi sáng, họ làm việc cùng nhau trong một không gian yên tĩnh đến lạ kỳ. Phó Kính Thần rất biết chừng mực, hắn chỉ trao đổi những vấn đề chuyên môn, không nhắc lại chuyện cũ, cũng không có những hành động quá trớn. Sự điềm tĩnh và chuyên nghiệp của hắn khiến Liam dần nới lỏng sự cảnh giác. Có những lúc, khi cả hai cùng cúi xuống xem bản vẽ, sợi tóc của họ khẽ chạm vào nhau, hơi thở của hắn phả nhẹ lên vành tai cậu, khiến Liam cảm thấy da gà nổi lên nhưng cậu vẫn cố gắng giữ mình bình thản.
Đến giờ nghỉ trưa, Phó Kính Thần định rủ cậu đi ăn thì cửa văn phòng đột ngột bị đẩy mạnh. Diệp Gia lao vào như một cơn lốc, gương mặt trang điểm đậm của cô ta giờ đây biến dạng vì giận dữ và ghen tuông.
"Phó Kính Thần! Anh thật sự muốn làm tới cùng sao? Cha tôi vì chuyện anh rút vốn mà tăng huyết áp phải nhập viện rồi!"
Phó Kính Thần lập tức đứng dậy, vẻ dịu dàng lúc nãy biến mất, thay vào đó là sự lạnh lùng tàn nhẫn thường thấy. Hắn chắn trước mặt Liam, che khuất cậu khỏi tầm nhìn của Diệp Gia.
"Tôi đã nói là cô không được phép xuất hiện ở đây rồi cơ mà? Bảo vệ làm ăn kiểu gì vậy?"
"Anh đánh đuổi tôi, làm nhục gia đình tôi, tất cả chỉ vì thằng đàn ông này?" Diệp Gia chỉ tay về phía Liam, giọng cô ta rít lên qua kẽ răng. "Lâm Niên, mày đừng tưởng mày đổi tên, đổi họ, có chút tiền của gia tộc Hamilton là có thể quay lại đây làm mưa làm gió. Mày chỉ là một đứa trẻ mồ côi bị vứt bỏ, một món hàng hết đát mà anh Kính Thần đã ném vào thùng rác từ hai năm trước thôi!"
Liam chậm rãi đứng dậy, cậu không hề tỏ ra sợ hãi. Cậu bước ra từ sau lưng Phó Kính Thần, đối diện trực tiếp với Diệp Gia. Cậu nhìn cô ta bằng nửa con mắt, khóe môi nhếch lên một nụ cười khinh bỉ.
"Diệp tiểu thư, cô nói đúng, tôi từng bị vứt bỏ. Nhưng nhìn xem, bây giờ ai mới là kẻ đang quỳ lạy van xin? Ai mới là kẻ đang phát điên vì không giữ nổi vị hôn phu của mình?"
"Mày..." Diệp Gia định vung tay tát Liam nhưng lần này Phó Kính Thần đã bóp chặt lấy cổ tay cô ta. Lực tay mạnh đến mức khiến Diệp Gia kêu lên đau đớn.
"Cô dám đụng vào một sợi tóc của cậu ấy, tôi sẽ khiến nhà họ Diệp không còn đường sống ở cái đất này." Hắn gằn giọng, ánh mắt lóe lên tia sát khí. "Cút ngay lập tức trước khi tôi mất kiên nhẫn."
Diệp Gia nhìn Phó Kính Thần, thấy sự tuyệt tình trong mắt hắn thì biết mình không còn cơ hội. Cô ta quay sang Liam, gào lên một lời nguyền rủa tàn độc: "Lâm Niên, mày cứ đợi đấy! Mày nghĩ mày sẽ hạnh phúc sao? Mày đã giết chết đứa con của chính mình, mày là kẻ mang vận xui! Mày sẽ không bao giờ có được hạnh phúc đâu!"
Câu nói đó giống như một mũi tên tẩm độc xuyên thẳng vào tim Liam. Gương mặt cậu bỗng chốc trắng bệch, đôi tay buông thõng run rẩy. "Đứa con của chính mình..." tiếng nói đó cứ vang vọng trong đầu cậu.
Sau khi Diệp Gia bị bảo vệ lôi đi, văn phòng rơi vào một sự im lặng chết chóc. Phó Kính Thần vội vàng quay lại đỡ lấy Liam: "Niên Niên, đừng nghe cô ta nói bậy. Đó không phải lỗi của em..."
Liam đẩy hắn ra, ánh mắt cậu lúc này tràn ngập sự trống rỗng. "Đúng, cô ta nói đúng. Tôi là kẻ mang vận xui. Đêm đó... nếu tôi không quá yếu đuối, nếu tôi không rời đi trong tình trạng đó, có lẽ đứa bé đã không mất. Chính tôi cũng là kẻ giết con mình."
"Không! Là tôi! Là lỗi của tôi!" Phó Kính Thần ôm chặt lấy cậu, giọng hắn khản đặc vì đau đớn. "Nếu tôi không khốn nạn như vậy, nếu tôi không đuổi em đi... Niên Niên, xin em đừng tự trách mình. Hãy hận tôi, hãy giết tôi, nhưng đừng tự làm đau bản thân mình như thế."
Liam không khóc, cậu chỉ đứng yên trong vòng tay hắn, cảm giác như tâm hồn mình đã bị xé toạc ra một lần nữa. Cậu nhận ra rằng, dù cậu có cố gắng trả thù thế nào, thì nỗi đau mất con vẫn là một hố sâu ngăn cách giữa họ. Một hố sâu được lấp đầy bằng máu và những mảnh vụn của quá khứ.
"Phó Kính Thần, anh đi đi." Cậu nói, giọng nói lạnh lẽo đến đáng sợ. "Tôi muốn ở một mình."
"Tôi sẽ không đi. Tôi sợ em sẽ làm chuyện dại dột."
"Tôi nói anh CÚT ĐI!" Liam hét lên, sức mạnh bộc phát khiến Phó Kính Thần phải lùi lại.
Hắn nhìn cậu, thấy sự tuyệt vọng và kiệt sức trong mắt cậu thì không dám ép thêm. Hắn lặng lẽ bước ra ngoài, nhưng không rời đi mà đứng tựa vào bức tường bên cạnh cửa, lặng lẽ canh giữ cho cậu.
Bên trong phòng, Liam ngồi sụp xuống sàn nhà, vùi mặt vào đầu gối. Cậu không khóc thành tiếng, chỉ có những giọt nước mắt lặng lẽ thấm vào lớp vải quần. Cậu nhớ về những ngày ở London, khi cậu mới tỉnh lại sau ca phẫu thuật, bác sĩ đã nói: "Tôi rất tiếc, đứa trẻ không giữ được, và cơ thể của cậu cũng bị tổn thương nghiêm trọng, khả năng có con sau này là rất thấp." Lúc đó cậu đã thấy cả bầu trời sụp đổ. Cậu đã từng có một thiên thần, một sinh mệnh gắn kết cậu và hắn, nhưng chính tay họ đã đánh mất nó.
Một tiếng, hai tiếng trôi qua.
Phó Kính Thần vẫn đứng ở ngoài cửa. Hắn nhìn qua khe cửa kính, thấy cậu vẫn ngồi đó thì lòng đau như cắt. Hắn lấy điện thoại ra, gọi cho Mark: "Gửi cho tôi toàn bộ hồ sơ bệnh án của Liam tại London hai năm trước. Tôi muốn biết chính xác tình trạng sức khỏe của cậu ấy."
Hắn cần phải biết sự thật. Hắn cần phải biết cậu đã đau đớn như thế nào để có thể tìm cách bù đắp, dù hắn biết sự bù đắp đó có lẽ là không bao giờ đủ.
Chiều muộn, khi ánh hoàng hôn đỏ rực như máu hắt qua khung cửa sổ, Liam cuối cùng cũng đứng dậy. Cậu rửa mặt, chỉnh lại quần áo, cố lấy lại vẻ điềm tĩnh. Cậu mở cửa bước ra, thấy Phó Kính Thần vẫn đứng đó với gương mặt phờ phạc.
"Anh vẫn chưa đi?"
"Tôi đợi em." Hắn nói, ánh mắt chứa đầy sự dịu dàng và lo âu.
"Tôi đói rồi. Đi ăn đi." Liam nói, không nhìn hắn.
Phó Kính Thần ngạc nhiên nhưng lập tức gật đầu: "Được, em muốn ăn gì? Tôi đưa em đi."
Họ đi đến một nhà hàng nhỏ ven sông, nơi không có sự ồn ào của phố thị. Liam gọi rất nhiều món, nhưng cậu chỉ ăn vài miếng rồi thôi. Cậu nhìn dòng sông đen thẫm trong đêm, đột ngột lên tiếng:
"Phó Kính Thần, anh có bao giờ mơ thấy con không?"
Hắn khựng lại, đôi mắt trùng xuống: "Có. Đêm nào tôi cũng mơ thấy. Tôi thấy một đứa trẻ đứng trong sương mù, nó không gọi tôi là cha, nó chỉ nhìn tôi bằng ánh mắt buồn bã rồi biến mất. Mỗi lần thức dậy, tôi đều thấy tim mình như bị ai bóp nghẹt."
"Tôi cũng vậy." Liam khẽ nói. "Tôi thường mơ thấy mình đang bế nó, cảm nhận được hơi ấm của nó, nhưng rồi chỉ trong chớp mắt, tay tôi chỉ còn lại không khí lạnh lẽo. Tôi đã hận anh đến mức muốn anh phải chết, nhưng bây giờ tôi nhận ra, cái chết của anh cũng không mang con trở lại được."
Cậu nhìn thẳng vào mắt hắn: "Tôi đã quyết định rồi. Tôi sẽ tiếp tục dự án này, nhưng sau khi hoàn thành, tôi sẽ rời đi. Tôi không thể ở cạnh anh mà không nghĩ về đứa trẻ đó. Mỗi khi nhìn thấy anh, tôi lại thấy tội lỗi của chính mình và của anh chồng chất lên nhau."
"Không, đừng rời đi!" Phó Kính Thần vội vàng nắm lấy tay cậu trên bàn. "Niên Niên, hãy cho tôi một cơ hội. Chỉ một tháng thôi. Nếu sau một tháng em vẫn muốn đi, tôi sẽ không cản em nữa. Nhưng xin em, hãy để tôi chăm sóc em, để tôi bù đắp một phần nhỏ nhoi những gì em đã phải chịu đựng."
Liam nhìn bàn tay đang siết chặt lấy tay mình, cậu định rút lại nhưng sự chân thành và tuyệt vọng trong mắt hắn khiến cậu khựng lại. Một tháng. Liệu một tháng có thể thay đổi được gì? Hay nó chỉ làm cho nỗi đau thêm dài ra?
"Được. Một tháng. Nhưng anh phải hứa với tôi một điều."
"Điều gì tôi cũng hứa!"
"Trong một tháng này, chúng ta chỉ bàn về công việc và cuộc sống hiện tại. Đừng nhắc về quá khứ, đừng nhắc về đứa trẻ, và cũng đừng ép tôi phải tha thứ cho anh."
"Tôi hứa."
Họ rời nhà hàng khi thành phố đã lên đèn lung linh. Phó Kính Thần lái xe đưa Liam về khách sạn. Trước khi xuống xe, Liam đột nhiên hỏi:
"Tại sao anh lại đối xử với Diệp Gia tàn nhẫn như vậy? Dù sao cô ta cũng từng là ánh trăng sáng của anh cơ mà?"
Phó Kính Thần nhìn thẳng vào mắt cậu, giọng nói trầm ổn và kiên định: "Cô ta chưa bao giờ là ánh trăng sáng của tôi cả. Lúc đó tôi chỉ vì cái tôi quá lớn, vì muốn chứng tỏ bản thân mà đã nhầm lẫn giữa sự ngưỡng mộ và tình yêu. Ánh trăng sáng duy nhất của cuộc đời tôi, từ trước đến nay, chỉ có một mình em."
Liam không nói gì, cậu mở cửa xe bước xuống. Đứng dưới sảnh khách sạn, nhìn chiếc xe của hắn từ từ xa dần, cậu cảm thấy lòng mình hỗn độn. Những lời của hắn, sự quan tâm của hắn, và cả sự hy sinh của hắn... tất cả đang dần làm lung lay ý chí trả thù của cậu. Nhưng hình ảnh đêm mưa ấy vẫn còn đó, vết sẹo mất con vẫn còn đó.
Liệu một tháng này sẽ là sự cứu rỗi, hay là một đoạn kết đau thương khác cho mối tình đầy trắc trở này?
Về phía Phó Kính Thần, sau khi rời khách sạn, hắn không về nhà mà quay lại văn phòng. Hắn mở tập hồ sơ bệnh án mà Mark vừa gửi qua email. Khi đọc đến dòng chữ "Khả năng mang thai lại gần như bằng không", hắn đã không kìm được mà đấm mạnh vào bàn làm việc.
Máu từ vết thương trên đầu thấm ra lớp băng trắng, nhưng hắn không thấy đau. Hắn thấy hận mình. Hắn đã tước đoạt đi thiên chức làm mẹ của cậu, tước đoạt đi niềm hy vọng lớn nhất của một người nghệ sĩ nhạy cảm.
"Lâm Niên, tôi nợ em cả đời này."
Hắn gục đầu xuống bàn, những giọt nước mắt muộn màng rơi xuống bản kế hoạch dự án. Hắn quyết định rồi, hắn sẽ dùng cả đời này để chuộc lỗi. Dù cậu có đi đến đâu, hắn cũng sẽ đi theo đó. Dù cậu có yêu ai khác, hắn cũng sẽ lặng lẽ đứng sau bảo vệ cậu. Hắn không cần sự tha thứ, hắn chỉ cần được ở trong thế giới của cậu.
Đêm đó, Diệp Gia không về nhà. Cô ta ngồi trong một quán bar xập xệ, đôi mắt đỏ ngầu vì hận thù. Cô ta nhìn vào tấm ảnh của Liam trên điện thoại, bàn tay siết chặt cái ly pha lê đến mức nó vỡ tan.
"Lâm Niên, mày đã cướp đi tất cả của tao. Tao sẽ không để mày sống yên ổn đâu. Nếu tao không có được Kính Thần, mày cũng đừng hòng có được hạnh phúc!"
Một kế hoạch thâm độc bắt đầu nảy sinh trong đầu người đàn bà điên loạn. Cô ta lấy điện thoại ra, gọi cho một số máy lạ: "Tôi có một món hàng cho anh. Một món hàng cực kỳ giá trị. Chỉ cần anh làm theo lời tôi, tiền bạc không thành vấn đề."
Bão tố lại chuẩn bị kéo đến, tàn khốc và bất ngờ hơn bao giờ hết. Và lần này, nó nhắm thẳng vào mạng sống của Liam.
Trong khi đó, ở phòng khách sạn, Liam đứng bên cửa sổ, nhìn xuống phố phường. Cậu không hề biết rằng nguy hiểm đang cận kề. Cậu chỉ biết rằng, trái tim cậu đang bắt đầu đập loạn nhịp vì một người mà cậu từng thề sẽ hận cả đời.
"Con ơi, mẹ phải làm sao đây?" Cậu thầm thì, giọng nói tan vào trong gió đêm.
Ánh trăng ngoài kia thật sáng, nhưng cũng thật buồn. Nó soi rọi những mảnh đời vụn vỡ đang cố gắng tìm về với nhau, nhưng cũng soi rõ những góc khuất đầy rẫy hận thù và mưu mô. Một tháng thử thách bắt đầu, và cái giá của nó có lẽ sẽ được tính bằng chính máu và nước mắt của họ.
Phó Kính Thần đứng dậy, hắn lau khô nước mắt, ánh mắt trở nên sắc lẹm. Hắn sẽ không để bất kỳ ai làm hại cậu thêm một lần nào nữa. Hắn sẽ là lá chắn, là bức tường thành vững chắc nhất để bảo vệ ánh trăng sáng của đời mình. Dù có phải trả giá bằng mạng sống, hắn cũng cam lòng.
Trò chơi của số phận vẫn đang tiếp diễn, và mỗi bước đi của họ đều mang theo những rủi ro khôn lường. Nhưng ít nhất lúc này, họ đã không còn chạy trốn khỏi nhau nữa. Họ đang đối mặt với nhau, với quá khứ và với cả những tương lai mờ mịt phía trước.
Một tháng. Một tháng để hàn gắn, hoặc một tháng để vĩnh biệt. Tất cả chỉ mới bắt đầu.