Ánh nắng sớm mai len lỏi qua những kẽ lá, rớt xuống mặt bàn gỗ sồi trong văn phòng làm việc của Liam tại tầng 50. Những tia sáng tinh nghịch nhảy múa trên những bản phác thảo dở dang, khiến không gian vốn dĩ trầm mặc trở nên sinh động hơn đôi chút. Liam ngồi tựa lưng vào ghế, tay xoay nhẹ chiếc bút chì gỗ, đôi mắt lơ đãng nhìn ra khoảng không vô tận phía sau lớp kính cường lực.
Một tháng thử thách đã trôi qua được một tuần. Một tuần không dài, nhưng đủ để Liam nhận ra sự thay đổi đến chóng mặt của Phó Kính Thần. Người đàn ông từng coi thời gian là vàng bạc, từng chỉ biết đến những con số và báo cáo tài chính, giờ đây lại có thể kiên nhẫn ngồi đợi cậu vẽ hàng giờ đồng hồ chỉ để đưa cho cậu một cốc nước ấm đúng lúc.
"Cốc, cốc."
Tiếng gõ cửa khẽ khàng quen thuộc vang lên. Liam không cần ngẩng đầu cũng biết là ai. Cánh cửa mở ra, Phó Kính Thần bước vào với một túi giấy thơm mùi bánh nướng. Hôm nay hắn không mặc vest trang trọng mà chỉ diện một chiếc áo sơ mi màu xanh navy đơn giản, tay áo xắn cao để lộ những đường gân mạnh mẽ trên cánh tay.
"Hôm nay tiệm bánh cũ ở phố Đông đã mở cửa lại. Tôi nhớ em rất thích bánh croissant hạnh nhân ở đó." Hắn đặt túi bánh lên bàn, giọng nói dịu dàng như gió xuân.
Liam đặt bút xuống, cố giữ vẻ mặt thản nhiên: "Anh rảnh rỗi đến mức tự mình đi xếp hàng mua bánh sao? Thư ký của anh chắc phải ngạc nhiên lắm."
"Họ quen rồi." Phó Kính Thần cười khẽ, tự nhiên kéo ghế ngồi đối diện cậu. "Làm việc gì cho em, tôi đều thấy xứng đáng hơn việc ngồi đọc những bản báo cáo khô khan kia."
Liam không đáp, cậu lấy một chiếc bánh ra. Vị béo ngậy của bơ và sự giòn rụm của lớp vỏ bánh tan trên đầu lưỡi, đánh thức những ký ức ngọt ngào thuở mới yêu. Ngày đó, khi cả hai còn trắng tay, mỗi chiếc bánh hạnh nhân như thế này là cả một sự xa xỉ mà hắn đã phải tiết kiệm tiền tiêu vặt cả tuần mới mua được cho cậu.
"Dự án khu đô thị sinh thái đã hoàn thành giai đoạn xin giấy phép xây dựng." Phó Kính Thần chuyển chủ đề sang công việc để giảm bớt sự ngột ngạt. "Hội đồng quản trị không còn phản đối nữa sau khi thấy bản thiết kế mới của em. Họ đánh giá rất cao ý tưởng kết hợp giữa đình làng cổ và kiến trúc hiện đại."
"Đó là nhờ anh đã đứng ra bảo lãnh." Liam nhìn hắn bằng ánh mắt phức tạp. "Phó Kính Thần, tôi vẫn không hiểu tại sao anh lại đặt cược nhiều như vậy. Nếu tôi cố tình phá hỏng dự án để trả thù anh thì sao?"
Hắn nhìn thẳng vào mắt cậu, ánh mắt sâu thẳm và kiên định: "Nếu em muốn phá hỏng nó, tôi sẽ giúp em một tay. Nếu em muốn nhìn thấy tôi trắng tay, tôi sẵn sàng ký lệnh chuyển nhượng toàn bộ tài sản cho em ngay bây giờ. Niên Niên, tiền bạc đối với tôi bây giờ chỉ là những con số vô nghĩa nếu không có em ở bên cạnh chia sẻ."
Liam vội vàng cúi xuống tránh cái nhìn của hắn. Cậu cảm thấy lồng ngực mình hơi thắt lại. Sự chân thành của hắn giống như một loại độc dược ngọt ngào, từ từ thấm vào những vết nứt trong trái tim cậu.
Cả buổi sáng hôm đó, văn phòng chỉ có tiếng sột soạt của giấy vẽ và tiếng gõ bàn phím nhịp nhàng. Phó Kính Thần không hề làm phiền cậu, hắn ngồi ở chiếc sofa gần đó xử lý công việc qua máy tính xách tay, thỉnh thoảng lại ngước mắt nhìn bóng lưng gầy của Liam với vẻ mãn nguyện. Hắn nhận ra, hạnh phúc đôi khi không phải là sở hữu, mà chỉ đơn giản là được cùng hít thở chung một bầu không khí với người mình yêu.
Gần giờ trưa, Liam đứng dậy vươn vai. Cậu cảm thấy hơi mỏi cổ sau thời gian dài cúi xuống bản vẽ. Ngay lập tức, một bàn tay ấm áp đặt lên vai cậu, nhẹ nhàng xoa bóp.
"Đừng làm việc quá sức." Phó Kính Thần nói thầm bên tai cậu.
Liam giật mình định né tránh, nhưng cảm giác thoải mái từ những ngón tay điêu luyện của hắn khiến cậu không nỡ đẩy ra. Hắn xoa bóp rất chuyên nghiệp, lực tay vừa đủ khiến những cơ bắp đang căng cứng của cậu dần thư giãn.
"Học cái này ở đâu vậy?" Liam khẽ hỏi, nhắm mắt tận hưởng.
"Học từ những ngày em bỏ đi." Giọng hắn bỗng trầm xuống, phảng phất nỗi buồn. "Tôi thường xuyên bị mất ngủ và đau vai gáy do stress. Tôi đã đi trị liệu và tự học cách xoa bóp để mong một ngày có thể làm điều này cho em. Tôi luôn mơ về khoảnh khắc này, Niên Niên."
Liam mở mắt ra, sự rung động trong lòng cậu càng thêm mạnh mẽ. Cậu vội vàng gỡ tay hắn ra, xoay người lại: "Được rồi, tôi thấy khá hơn rồi. Đi ăn trưa thôi."
Họ đi bộ đến một quán ăn nhỏ nằm trong con hẻm gần công ty. Đây là một quán cơm gia đình mà ngày xưa họ thường xuyên ghé tới. Bà chủ quán già nua vừa nhìn thấy họ đã nhận ra ngay.
"Ơ, hai đứa đấy à? Lâu lắm mới thấy quay lại nhé! Sao, cưới xin xong rồi giờ mới dắt nhau đi ăn sao?" Bà cụ đon đả chào mời.
Liam ngượng ngùng định đính chính nhưng Phó Kính Thần đã nhanh nhảu đáp: "Vâng ạ, chúng cháu vừa đi công tác xa về. Bà cho chúng cháu những món cũ nhé."
Bữa cơm diễn ra trong không khí ấm cúng lạ thường. Những món ăn giản dị như thịt kho tộ, canh chua cá lóc bốc khói nghi ngút gợi nhớ về một mái ấm mà Liam đã từng khao khát có được suốt đời. Cậu nhìn Phó Kính Thần đang ân cần gỡ xương cá cho mình, lòng bỗng dấy lên một sự chua xót. Tại sao những điều giản đơn này lại phải đánh đổi bằng quá nhiều đau thương mới có được?
"Ăn nhiều vào, em gầy quá." Hắn gắp miếng cá ngon nhất vào bát cậu.
"Anh cũng ăn đi." Liam cũng vô thức gắp lại cho hắn một miếng thịt.
Phó Kính Thần khựng lại, nhìn miếng thịt trong bát mình như thể đó là bảo vật. Hắn ngước lên nhìn cậu, đôi mắt lấp lánh niềm vui sướng tột cùng. Chỉ một hành động nhỏ nhoi này thôi cũng đủ làm hắn thấy cả thế giới như bừng sáng.
Sau bữa trưa, họ đi dạo trong công viên gần đó. Những hàng cây bằng lăng tím bắt đầu trổ hoa, rụng đầy lối đi. Liam lặng lẽ bước trên những cánh hoa khô, cảm giác thanh thản lạ kỳ. Nhưng sự thanh thản ấy không kéo dài được lâu.
Phía sau một gốc cây lớn, một bóng đen đang âm thầm quan sát họ. Đó là gã đàn ông mà Diệp Gia đã thuê – một kẻ có tiền án tiền sự và đang cần tiền gấp để trả nợ cá độ. Hắn cầm chiếc máy ảnh, chụp lại những khoảnh khắc thân mật của hai người rồi gửi cho Diệp Gia.
Tại một căn hộ cao cấp khác, Diệp Gia nhìn những tấm ảnh trên điện thoại, đôi mắt đỏ ngầu vì hận thù. "Vui vẻ lắm sao? Để xem tụi mày còn cười được bao lâu."
Cô ta nhắn lại cho gã đàn ông: "Tối nay, khi nó rời khỏi công ty một mình, hãy hành động. Nhớ kỹ, tao không muốn nó chết ngay, tao muốn nó phải biến dạng, phải sống không bằng chết để Kính Thần không bao giờ thèm nhìn mặt nó nữa."
Gã đàn ông nhếch mép cười đểu cáng: "Yên tâm, tôi có kinh nghiệm trong chuyện này."
Trong khi đó, Liam và Phó Kính Thần vẫn không hay biết gì về mối hiểm họa đang rình rập. Họ quay trở lại văn phòng để tiếp tục buổi họp với bộ phận thiết kế thi công. Suốt buổi họp, Liam tỏa sáng với những kiến thức chuyên sâu và sự quyết đoán của một người đứng đầu. Phó Kính Thần ngồi cạnh, ánh mắt luôn tràn đầy sự tự hào. Hắn nhận ra người vợ cũ của mình thực sự là một thiên tài bị vùi lấp bấy lâu nay.
Kết thúc buổi họp là lúc trời đã sập tối. Mây đen kéo đến che lấp cả ánh trăng, không khí trở nên oi bức báo hiệu một cơn mưa lớn sắp đổ xuống.
"Để tôi đưa em về." Phó Kính Thần đề nghị khi họ đứng ở đại sảnh công ty.
"Không cần đâu, tôi còn phải ghé qua tiệm họa cụ mua ít màu vẽ. Anh về trước đi, xe của Mark đang đợi tôi ở cổng sau rồi." Liam từ chối. Cậu vẫn muốn giữ một khoảng cách nhất định, sợ rằng nếu cứ ở gần hắn quá lâu, lớp phòng thủ của trái tim mình sẽ sụp đổ hoàn toàn.
Phó Kính Thần hơi thất vọng nhưng vẫn gật đầu: "Vậy em đi cẩn thận. Nhớ gọi cho tôi khi về đến khách sạn nhé."
"Biết rồi, anh lải nhải như ông già vậy." Liam mỉm cười nhạt, rồi quay lưng bước đi.
Cậu đi bộ ra cổng sau, nơi con đường hơi vắng vẻ và ít ánh đèn hơn. Khi chỉ còn cách chiếc xe của Mark khoảng vài chục mét, Liam bỗng cảm thấy có điều gì đó không ổn. Tiếng bước chân nặng nề phía sau dường như đang cố tình bắt chước nhịp điệu của cậu. Cậu đi nhanh hơn, tiếng bước chân đó cũng nhanh hơn.
Liam định chạy nhưng từ trong hẻm tối, một gã đàn ông lực lưỡng lao ra chặn đường. Hắn bịt kín mặt, trên tay cầm một chiếc lọ thủy tinh chứa chất lỏng màu đục.
"Đứng lại!" Gã đàn ông gằn giọng.
Liam khựng lại, tim đập liên hồi: "Anh là ai? Anh muốn gì? Tiền sao? Tôi sẽ đưa cho anh, đừng làm hại tôi."
"Tiền thì tôi lấy, nhưng cái mặt đẹp đẽ này của cậu cũng phải để lại đây." Gã đàn ông cười lên những tiếng ghê rợn, từ từ mở nắp lọ thủy tinh.
Mùi hôi nồng nặc của axit bốc ra khiến Liam tái mặt. Cậu hiểu ra ngay mình đang đối mặt với chuyện gì. Cậu định hét lên cầu cứu nhưng gã đàn ông đã lao tới, một tay bóp chặt cổ cậu, tay kia giơ cao lọ axit.
"Chết đi đồ yêu quái!"
Đúng lúc đó, một bóng người từ phía xa lao tới với tốc độ của một con báo săn.
"Dừng tay lại!"
Đó là Phó Kính Thần. Hóa ra vì lo lắng, hắn đã không về ngay mà lén đi theo phía sau cậu. Thấy Liam bị tấn công, hắn không màng đến tính mạng, lao thẳng vào gã đàn ông.
Một cuộc xô xát dữ dội diễn ra. Phó Kính Thần dùng hết sức lực đánh bật gã đàn ông ra xa, nhưng trong lúc giằng co, lọ axit trên tay gã bị hất tung lên không trung. Chất lỏng chết người đó đổ xuống.
"Á!"
Liam hét lên, che mặt lại. Nhưng cơn đau rát mà cậu tưởng tượng đã không đến. Thay vào đó, cậu nghe thấy tiếng rên rỉ đau đớn của Phó Kính Thần.
Hắn đã lấy cả thân mình che chắn cho cậu một lần nữa. Lớp áo sơ mi của hắn bị axit ăn mòn, khói trắng bốc lên kèm theo mùi da thịt bị cháy sém. Một phần axit bắn vào cánh tay và bả vai sau của hắn.
Gã đàn ông thấy tình hình bất lợi, hoảng sợ vứt bỏ lọ thủy tinh rồi chạy biến vào bóng tối. Liam bàng hoàng đỡ lấy Phó Kính Thần khi hắn ngã quỵ xuống đất.
"Kính Thần! Anh sao rồi? Trời ơi, máu... và vết bỏng..." Liam gào lên, nước mắt tuôn rơi như mưa. Cậu nhìn vết thương rùng rợn trên vai hắn mà tay chân run rẩy không biết phải làm gì.
Phó Kính Thần nghiến răng chịu đựng cơn đau thấu xương, gương mặt hắn nhăn nhó vì đau đớn nhưng vẫn cố gắng thốt ra những lời trấn an: "Em... em có bị sao không? Có trúng vào mặt không?"
"Tôi không sao! Anh ngốc lắm, tại sao lại đỡ cho tôi lần nữa? Tại sao?"
"Vì tôi đã nói rồi... em là tất cả của tôi..." Hắn thều thào, rồi lịm đi vì quá đau đớn.
Mark lúc này cũng kịp chạy tới khi nghe thấy tiếng hét. Anh vội vàng gọi xe cấp cứu và cảnh sát. Cả con đường vắng vẻ bỗng chốc trở nên hỗn loạn.
Tại bệnh viện, Phó Kính Thần được đưa ngay vào phòng tiểu phẫu để xử lý vết bỏng axit. Liam ngồi trên hàng ghế chờ, toàn thân run rẩy, chiếc áo sơ mi của cậu cũng vương đầy những vệt đen do axit bắn trúng nhưng chỉ là những đốm nhỏ không đáng kể. Cậu nhìn bàn tay mình, cảm giác ấm nóng từ máu và cơ thể hắn vẫn còn đó.
Nỗi sợ hãi mất đi người đàn ông này bỗng chốc lấn át tất cả hận thù bấy lâu nay. Liam nhận ra, dù cậu có cố gắng phủ nhận thế nào, cậu vẫn yêu hắn sâu đậm. Tình yêu đó đã ăn sâu vào tủy xương, không thể nào dứt bỏ được.
"Niên Niên, anh ấy sẽ không sao đâu." Mark vỗ vai cậu an ủi.
"Là Diệp Gia đúng không?" Liam ngước lên, ánh mắt cậu lúc này lạnh lẽo và sắc lẹm như một lưỡi dao. "Chỉ có cô ta mới thâm độc đến mức này. Mark, hãy dùng mọi quan hệ của gia tộc Hamilton, tôi muốn cô ta phải trả giá đắt nhất. Tôi muốn cô ta không bao giờ nhìn thấy ánh mặt trời nữa!"
Sự dịu dàng thường ngày của Liam biến mất, thay vào đó là một sự tàn nhẫn và quyết đoán đáng sợ. Cậu sẽ không còn nhẫn nhịn nữa. Bất cứ ai chạm đến người cậu yêu, cậu sẽ khiến kẻ đó phải hối hận vì đã được sinh ra trên đời.
Ba tiếng sau, bác sĩ bước ra khỏi phòng phẫu thuật.
"Bệnh nhân đã qua cơn nguy hiểm. Vết bỏng axit khá sâu ở vùng vai và cánh tay trái, may mắn là không bắn vào mắt hay những vùng nội tạng quan trọng. Tuy nhiên, vết sẹo sau này sẽ rất lớn và cần phải phẫu thuật thẩm mỹ nhiều lần."
Liam thở phào nhẹ nhõm, đôi chân cậu muốn quỵ xuống. Cậu bước vào phòng hồi sức, nhìn Phó Kính Thần đang nằm sấp trên giường với băng quấn trắng xóa toàn bộ nửa thân trên. Trông hắn thật thảm hại nhưng trong mắt Liam, hắn là người hùng vĩ đại nhất.
Cậu ngồi xuống cạnh giường, nhẹ nhàng cầm lấy bàn tay không bị thương của hắn.
"Anh là đồ ngốc nhất thế giới." Cậu thầm thì, nước mắt lại rơi xuống mu bàn tay hắn. "Anh nợ tôi một đứa con, nhưng bây giờ anh đã trả tôi bằng hai mạng sống. Phó Kính Thần, tôi phải làm sao với anh đây?"
Cậu cứ ngồi đó, canh giữ cho hắn suốt đêm. Trong bóng tối của phòng bệnh, Liam đưa ra một quyết định quan trọng. Cậu sẽ không rời đi nữa. Cậu sẽ ở lại, không phải để trả thù, mà để cùng hắn xây dựng lại những gì đã mất. Cậu muốn cho hắn một cơ hội, và cũng là cho chính mình một cơ hội để hạnh phúc.
Sáng sớm hôm sau, cảnh sát thông báo đã bắt được gã đàn ông thuê axit. Hắn đã khai ra kẻ chủ mưu là Diệp Gia. Ngay lập tức, lệnh bắt giữ Diệp Gia được ban bố. Gia tộc họ Diệp vốn đã lung lay sau khi bị Phó Kính Thần rút vốn, giờ đây hoàn toàn sụp đổ trước sức ép từ gia tộc Hamilton và dư luận. Diệp Gia bị bắt ngay tại sân bay khi đang cố gắng trốn ra nước ngoài. Hình ảnh cô ta bị còng tay, gào thét điên loạn được truyền hình trực tiếp trên mọi mặt báo khiến ai nấy đều bàng hoàng.
Trong phòng bệnh, Phó Kính Thần từ từ tỉnh lại. Thứ đầu tiên hắn thấy là trần nhà trắng và mùi thuốc sát trùng quen thuộc. Hắn định cử động nhưng cơn đau rát sau vai khiến hắn khẽ kêu lên.
"Đừng nhúc nhích, vết thương sẽ bị rách đấy."
Giọng nói ấm áp của Liam vang lên. Hắn quay đầu sang, thấy cậu đang mỉm cười nhìn mình, đôi mắt đỏ hoe vì khóc nhưng ánh nhìn lại dịu dàng hơn bao giờ hết.
"Em... em không sao chứ? Mặt em có bị gì không?" Đó là câu đầu tiên hắn hỏi khi vừa tỉnh lại.
Liam bật khóc, cậu áp mặt vào bàn tay hắn: "Đồ ngốc, sao lúc nào cũng chỉ lo cho tôi vậy? Anh mới là người bị thương nặng đây này. Bác sĩ nói vai anh sẽ để lại sẹo lớn đấy."
Phó Kính Thần cười nhạt, ánh mắt chan chứa tình yêu: "Chỉ là một vết sẹo thôi mà. Miễn là em vẫn bình an, dù có phải mất cả cánh tay tôi cũng cam lòng."
"Đừng nói bậy nữa!" Liam vỗ nhẹ vào tay hắn. "Phó Kính Thần, nghe này... tôi đã nghĩ kỹ rồi. Một tháng thử thách... tôi hủy bỏ nó."
Tim Phó Kính Thần thắt lại, hắn sợ hãi hỏi: "Tại sao? Em vẫn muốn đi sao? Tôi xin lỗi, tôi sẽ làm tốt hơn mà..."
"Không." Liam ngắt lời hắn, cậu cúi xuống đặt một nụ hôn nhẹ lên trán hắn. "Tôi hủy bỏ nó vì tôi không cần thử thách nữa. Tôi muốn chúng ta bắt đầu lại từ đầu. Không có hận thù, không có lừa dối. Chỉ có anh và tôi."
Phó Kính Thần sững sờ, hắn không tin vào tai mình. Niềm hạnh phúc quá lớn khiến hắn không thốt nên lời, nước mắt chảy dài xuống gối. Hắn dùng bàn tay lành lặn kéo cậu lại gần, ôm chặt lấy cổ cậu.
"Cảm ơn em... cảm ơn em vì đã cho tôi một cơ hội nữa. Niên Niên, tôi thề sẽ dùng cả đời này để yêu em, để bảo vệ em. Tôi sẽ không bao giờ để em phải chịu khổ thêm một giây phút nào nữa."
Căn phòng bệnh nhỏ bé bỗng chốc tràn ngập hơi ấm của tình yêu và sự tha thứ. Ngoài kia, mặt trời đã lên cao, xua tan đi màn đêm tăm tối và những giông bão của quá khứ. Một trang mới trong cuộc đời của họ đã mở ra, rực rỡ và đầy hy vọng như những cánh hoa bằng lăng tím đang khoe sắc trong công viên.
Dưới sự chăm sóc tận tình của Liam, vết thương của Phó Kính Thần hồi phục rất nhanh. Những ngày ở bệnh viện trở thành những ngày hạnh phúc nhất của họ. Liam vẽ tranh bên cạnh giường bệnh, còn hắn thì nằm đọc sách cho cậu nghe. Họ kể cho nhau nghe về những chuyện đã qua, về những nỗi đau và những ước mơ còn dang dở. Họ cùng nhau khóc, cùng nhau cười, và cùng nhau chữa lành những vết sẹo trong tâm hồn.
Một buổi chiều nắng đẹp, khi Phó Kính Thần đã có thể đi lại nhẹ nhàng, Liam dìu hắn ra ban công bệnh viện.
"Anh nhìn kìa, khu đô thị của chúng ta bắt đầu khởi công rồi." Liam chỉ về phía xa, nơi những chiếc cần cẩu đang hoạt động.
"Đó không phải là khu đô thị của chúng ta." Phó Kính Thần ôm lấy eo cậu từ phía sau, cằm tựa lên vai cậu. "Đó là minh chứng cho tình yêu của chúng ta. Tôi đã quyết định đổi tên dự án rồi."
"Đổi thành gì?"
"Dự án Diên Vĩ." Hắn thầm thì. "Loài hoa tượng trưng cho sự hy vọng và sự trở về của em."
Liam mỉm cười hạnh phúc, tựa đầu vào ngực hắn. Cậu nhìn thấy ánh nắng lấp lánh trên dòng sông phía xa, cảm giác như bé con ở trên trời cũng đang mỉm cười chúc phúc cho họ. Quá khứ đã qua, nỗi đau đã khép lại. Giờ đây chỉ còn lại tình yêu chân thành và một tương lai rộng mở phía trước.
Cuộc sống vốn dĩ là một chuỗi những sai lầm và sửa chữa. Quan trọng là chúng ta có đủ can đảm để tha thứ và cùng nhau bước tiếp hay không. Và họ, những con người đã từng vụn vỡ, đã tìm thấy nhau giữa dòng đời xuôi ngược để cùng nhau tạo nên một bản nhạc tình yêu trọn vẹn nhất.
Ánh hoàng hôn dần buông xuống, phủ lên đôi tình nhân một lớp vàng óng ả. Họ đứng đó, tay trong tay, lặng lẽ cảm nhận nhịp đập của trái tim nhau. Tình yêu, sau bao nhiêu sóng gió, cuối cùng cũng đã tìm được bến đỗ bình yên.