MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSau khi ly hôn, tôi trở thành ánh trăng sáng của tổng tàiChương 9: Hơi ấm nơi tổ ấm cũ

Sau khi ly hôn, tôi trở thành ánh trăng sáng của tổng tài

Chương 9: Hơi ấm nơi tổ ấm cũ

3,254 từ · ~17 phút đọc

Tiếng mưa rào mùa hạ bất chợt đổ xuống thành phố S, gõ nhịp lách tách trên những tán lá bằng lăng ngoài cửa sổ bệnh viện. Phó Kính Thần tựa lưng vào gối, đôi mắt không rời khỏi bóng dáng gầy gò đang bận rộn sắp xếp lại mấy món họa cụ trong góc phòng. Đã ba ngày trôi qua kể từ vụ tấn công bằng axit kinh hoàng đó, và cũng là ba ngày hắn cảm thấy mình như đang sống trong một giấc mơ ngọt ngào nhất thế gian. Vết bỏng trên vai vẫn còn nhức nhối mỗi khi trái gió trở trời, nhưng sự hiện diện của người trước mặt đã là liều thuốc giảm đau kỳ diệu nhất mà hắn từng có.

Liam thu dọn xong đống cọ vẽ, cậu quay lại nhìn hắn, bắt gặp ánh mắt nóng bỏng như muốn thiêu đốt của người đàn ông trên giường bệnh. Cậu khẽ đỏ mặt, tránh né ánh nhìn ấy bằng cách cầm lấy quả táo trên bàn.

"Bác sĩ nói hôm nay anh có thể làm thủ tục xuất viện rồi." Liam vừa gọt vỏ táo vừa nói, những dải vỏ mỏng manh rơi xuống đĩa một cách điệu nghệ. "Nhưng về nhà vẫn phải thay băng đều đặn, không được để vết thương dính nước."

"Em đưa tôi về nhé?" Phó Kính Thần hỏi, giọng nói thấp trầm chứa đầy sự mong đợi.

Liam khựng lại một chút, bàn tay đang gọt táo hơi run nhẹ. Cậu biết "về nhà" mà hắn nói là nơi nào. Đó là căn biệt thự nằm ở ngoại ô thành phố, nơi từng ghi dấu những năm tháng hôn nhân đầy tăm tối nhưng cũng là nơi duy nhất họ thực sự có một danh nghĩa gia đình. Cậu đã thề sẽ không bao giờ quay lại đó, nhưng nhìn thấy vết băng trắng xóa trên vai hắn, sự cứng rắn trong lòng cậu lại một lần nữa sụp đổ.

"Được, tôi đưa anh về. Nhưng tôi chỉ ở lại chăm sóc cho đến khi vết thương của anh lành hẳn thôi."

Phó Kính Thần mỉm cười, một nụ cười thỏa mãn như đứa trẻ vừa được chia kẹo. Hắn không quan tâm cậu nói sẽ ở lại bao lâu, hắn chỉ biết rằng hắn có cơ hội để giữ cậu bên mình thêm một lần nữa.

Thủ tục xuất viện diễn ra nhanh chóng dưới sự hỗ trợ của trợ lý Mark và các nhân viên của Phó thị. Chiếc xe sang trọng lăn bánh qua những con phố ướt sũng nước mưa, hướng về phía khu biệt thự cao cấp ven sông. Khi cánh cổng sắt lớn từ từ mở ra, Liam cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Cảnh vật vẫn như xưa, hàng rào hoa hồng leo mà cậu từng tự tay chăm sóc giờ đây đã mọc um tùm, những bông hoa tàn lụi vì thiếu bàn tay người chăm bón.

Bước vào phòng khách, mùi hương gỗ tuyết tùng quen thuộc tràn ngập cánh mũi. Mọi thứ trong nhà vẫn được giữ nguyên vị trí như ngày cậu ra đi. Trên bàn trà vẫn đặt chiếc lọ gốm mà cậu yêu thích, chỉ có điều nó trống không, chẳng còn nhành hoa nào cả.

"Hai năm qua, tôi không cho ai động vào đồ đạc của em." Phó Kính Thần đứng sau lưng cậu, giọng nói khản đặc. "Tôi sợ nếu họ thay đổi gì đó, hơi ấm của em sẽ tan biến mất."

Liam không nói gì, cậu dìu hắn lên phòng ngủ chính ở tầng hai. Đây là nơi cậu đã từng nằm khóc trong những đêm dài chờ đợi hắn. Nhưng giờ đây, khi nhìn vào chiếc giường rộng lớn, cậu không còn thấy hận thù, chỉ thấy một nỗi buồn mênh mông.

Cậu giúp hắn cởi bỏ áo khoác, nhẹ nhàng gỡ lớp băng cũ ra để kiểm tra vết thương. Vùng da bị axit ăn mòn đang bắt đầu lên da non, đỏ hỏn và rùng rợn. Liam cảm thấy mắt mình cay xè, cậu dùng bông tẩm thuốc sát trùng, chạm khẽ vào vết thương.

"Đau không?"

"Có em ở đây, không đau chút nào." Hắn nói, bàn tay lành lặn bao bọc lấy bàn tay đang run rẩy của cậu.

"Anh đừng có dẻo miệng nữa." Liam mắng nhẹ, nhưng động tác lại càng trở nên dịu dàng hơn.

Sau khi thay băng xong, Liam xuống bếp để nấu chút cháo loãng. Căn bếp từng là "lãnh địa" của cậu, nơi cậu đã dành hàng nghìn giờ đồng hồ để nấu những món ăn mà hắn hiếm khi động tới. Cậu mở tủ lạnh, thấy bên trong chứa đầy những thực phẩm tươi ngon, khác hẳn với sự trống rỗng trước đây. Có vẻ như Phó Kính Thần đã chuẩn bị rất kỹ cho sự trở về của cậu.

Tiếng dao thớt lách cách vang lên trong không gian tĩnh mịch, tạo nên một cảm giác ấm cúng đến lạ thường. Từ trên lầu, Phó Kính Thần khoác tạm chiếc áo choàng tắm, tựa vào lan can nhìn xuống bóng dáng bận rộn dưới bếp. Hắn thấy mắt mình nhòe đi. Đây chính là khung cảnh mà hắn đã hằng ao ước suốt hàng trăm đêm dài cô độc. Một bữa cơm, một bóng người, một hơi ấm thực sự của gia đình.

"Niên Niên, cảm ơn em." Hắn thầm thì trong lòng.

Bữa tối diễn ra trong sự im lặng nhẹ nhàng. Liam bón từng thìa cháo cho hắn, thỉnh thoảng lại dùng khăn giấy lau đi vệt nước vương trên khóe môi người đàn ông. Họ không nhắc lại chuyện Diệp Gia, cũng không nhắc lại vụ tấn công. Họ chỉ nói về những điều nhỏ nhặt như màu sơn của khu đô thị mới, hay việc hàng rào hoa hồng ngoài kia cần được cắt tỉa.

Đêm hôm đó, Liam định ra phòng khách ngủ nhưng Phó Kính Thần nắm chặt lấy vạt áo cậu.

"Đừng đi... tôi sợ... tôi sợ khi tỉnh dậy, tất cả chỉ là ảo mộng." Ánh mắt của vị tổng tài quyền lực lúc này tràn ngập sự yếu đuối và khẩn thiết.

Liam thở dài, cậu kéo một chiếc ghế bành lại gần giường. "Tôi ngồi đây. Anh ngủ đi."

"Lên giường nằm đi, giường rộng mà. Tôi hứa sẽ không làm gì em, tôi đang bị thương mà, đúng không?" Hắn cố gắng thương lượng.

Cuối cùng, Liam cũng nhượng bộ. Cậu nằm xuống phía mép giường, quay lưng về phía hắn. Khoảng cách giữa hai người chỉ chừng một gang tay, nhưng cậu cảm nhận được hơi thở nóng hổi của hắn đang phả vào sau gáy mình. Một lúc sau, một vòng tay to lớn vòng qua eo cậu, kéo cậu sát vào một lồng ngực vững chãi.

"Tôi chỉ muốn ôm em thôi. Chỉ một chút thôi."

Liam không đẩy ra. Trong bóng tối, cậu nghe thấy nhịp tim đập đều đặn của hắn. Một cảm giác an toàn kỳ lạ bao trùm lấy cậu, xua đi những cơn ác mộng về đêm mưa năm ấy. Cậu nhắm mắt lại, lần đầu tiên sau hai năm, cậu có một giấc ngủ sâu và không mộng mị.

Sáng hôm sau, Liam thức dậy bởi ánh nắng chiếu qua khe rèm. Cậu thấy mình đang nằm gọn trong vòng tay của Phó Kính Thần, mặt áp sát vào lồng ngực hắn. Hắn vẫn còn ngủ, gương mặt khi ngủ trông hiền lành và bớt đi sự sắc sảo thường ngày. Cậu nhẹ nhàng thoát khỏi vòng tay hắn, đi xuống lầu.

Cậu ra vườn, cầm chiếc kéo tỉa cành đã bám bụi. Cậu bắt đầu cắt đi những cành hoa héo úa, dọn dẹp đống cỏ dại xung quanh hàng rào hoa hồng. Những giọt sương sớm còn đọng trên cánh hoa khiến đôi bàn tay cậu ướt đẫm và lạnh lẽo, nhưng lòng cậu lại thấy ấm áp lạ kỳ.

Đang mải mê làm việc, một giọng nói trầm thấp vang lên phía sau: "Em vẫn thích hoa hồng nhất nhỉ?"

Phó Kính Thần đã đứng đó từ lúc nào, hắn mặc một bộ đồ ở nhà đơn giản, đôi mắt trìu mến nhìn cậu.

"Tôi chỉ thấy tiếc công mình chăm sóc trước đây thôi." Liam đáp, cắt phăng một cành gai sắc nhọn.

Phó Kính Thần bước tới, cầm lấy chiếc kéo từ tay cậu. "Để tôi làm. Em vào nhà nghỉ đi, nắng lên rồi."

"Anh đang bị thương, đừng có làm loạn."

"Vết thương ở vai, không phải ở tay." Hắn cười, rồi thực sự bắt đầu tỉa tót những bụi hoa.

Nhìn hắn lóng ngóng cầm kéo, Liam không khỏi bật cười. Vị tổng giám đốc nắm giữ vận mệnh của hàng nghìn người giờ đây đang đánh vật với một bụi hoa hồng. Cảnh tượng này nếu để nhân viên Phó thị nhìn thấy, chắc chắn họ sẽ ngất xỉu vì sốc.

Những ngày tiếp theo là những ngày yên bình nhất trong cuộc đời họ. Phó Kính Thần không đến công ty, mọi việc đều được xử lý qua mạng hoặc do thư ký mang tài liệu đến tận nhà. Liam cũng tạm gác lại công việc ở văn phòng, cậu dành phần lớn thời gian để vẽ tranh ngay tại sân vườn và chăm sóc vết thương cho hắn.

Một buổi chiều, khi đang thay băng cho Phó Kính Thần, Liam vô tình nhìn thấy một tập hồ sơ đặt trên bàn làm việc của hắn. Đó là hồ sơ y khoa của một bệnh viện phụ sản danh tiếng. Cậu khựng lại, tim đập nhanh hơn một nhịp.

"Anh... anh xem cái này làm gì?" Cậu hỏi, giọng hơi run.

Phó Kính Thần thở dài, hắn kéo cậu ngồi xuống đùi mình, vòng tay ôm lấy eo cậu. "Niên Niên, tôi đã đọc hồ sơ bệnh án của em ở London. Tôi biết về việc... em khó có thể mang thai lại."

Liam cúi đầu, nỗi đau cũ lại trỗi dậy. "Vậy anh còn giữ tôi lại làm gì? Nhà họ Phó cần người nối dõi, tôi không thể cho anh điều đó."

"Tôi không cần người nối dõi." Hắn nâng cằm cậu lên, ép cậu nhìn vào mắt mình. "Tôi chỉ cần em. Tôi đã tìm hiểu rồi, y học bây giờ rất hiện đại. Dù cơ hội chỉ là 1%, tôi cũng sẽ cùng em cố gắng. Nếu thực sự không được, chúng ta sẽ nhận con nuôi, hoặc cứ thế này sống bên nhau đến già. Đứa con là kết tinh của tình yêu, nhưng nếu không có nó, tình yêu của tôi dành cho em vẫn không thay đổi."

Nước mắt Liam rơi xuống. Những lời này, nếu hắn nói từ hai năm trước, có lẽ mọi chuyện đã khác. Nhưng bây giờ, khi nghe hắn nói, cậu thấy lòng mình nhẹ nhõm hơn rất nhiều. Hóa ra, sự ám ảnh về việc không thể làm mẹ bấy lâu nay lại được hóa giải bởi sự bao dung của chính người đàn ông đã gây ra nỗi đau đó.

"Kính Thần... anh thật sự không hối hận chứ?"

"Người duy nhất khiến tôi hối hận là việc đã để mất em hai năm trước." Hắn hôn nhẹ lên trán cậu. "Từ nay về sau, chỉ có em và tôi. Không ai có thể xen vào nữa."

Sự yên bình đó bị phá vỡ một chút khi Mark gọi điện thông báo về tình hình của Diệp Gia. Cô ta đã bị kết án 15 năm tù vì tội mưu sát không thành và hủy hoại thân thể người khác. Gia tộc họ Diệp hoàn toàn sụp đổ, cha cô ta qua đời vì đột quỵ ngay sau khi nghe tin con gái bị bắt.

Nghe tin đó, Liam chỉ thở dài một tiếng. Cậu không thấy vui sướng, chỉ thấy một sự giải thoát. Những hận thù, những mưu mô cuối cùng cũng đã kết thúc bằng một cái giá quá đắt. Cậu nhìn ra cửa sổ, nơi những bông hoa hồng đang bắt đầu hé nở những nụ hoa mới, rực rỡ và tràn đầy sức sống.

Tối hôm đó, Phó Kính Thần tổ chức một bữa tiệc nhỏ chỉ có hai người ngoài sân vườn. Hắn thắp nến lung linh, chuẩn bị rượu vang và những món ăn mà Liam thích nhất. Dưới ánh trăng bạc, họ cùng nhau khiêu vũ một bản nhạc cổ điển nhẹ nhàng.

"Niên Niên, em có nhớ chúng ta đã từng ước mơ gì không?" Hắn thầm thì bên tai cậu.

"Có chứ. Một căn nhà nhỏ, một vườn hoa, và một cuộc sống bình lặng."

"Căn nhà có rồi, vườn hoa cũng có rồi. Bây giờ, chúng ta chỉ cần sống bình lặng bên nhau thôi."

Hắn đột ngột quỳ xuống một chân, từ trong túi lấy ra một hộp nhung nhỏ. Bên trong là chiếc nhẫn kim cương rực rỡ, nhưng không phải chiếc nhẫn cũ. Nó có hình một bông hoa diên vĩ tinh xảo, giữa nhụy hoa đính một viên kim cương xanh quý hiếm.

"Lâm Niên, em có đồng ý để tôi được làm chồng em một lần nữa không? Lần này, không phải vì hôn ước, không phải vì bất cứ điều gì khác, mà chỉ vì tôi yêu em đến phát điên."

Liam nhìn chiếc nhẫn, rồi nhìn người đàn ông đang quỳ dưới chân mình. Cậu thấy trong mắt hắn là cả một bầu trời chân thành và hối lỗi. Cậu không nói lời nào, chỉ đưa tay ra, để hắn lồng chiếc nhẫn vào ngón áp út của mình.

Phó Kính Thần đứng dậy, ôm chầm lấy cậu và xoay vòng trong niềm hạnh phúc tột cùng. Tiếng cười của họ vang vọng khắp khu vườn, hòa vào tiếng gió xào xạc.

Nhưng cuộc đời không phải lúc nào cũng chỉ có hoa hồng. Khi vết thương trên vai của Phó Kính Thần đã hoàn toàn lên sẹo, cũng là lúc dự án Diên Vĩ bước vào giai đoạn đấu thầu thi công quan trọng nhất. Đây là tâm huyết của Liam, và cũng là quân bài chiến lược của Phó thị.

Liam quay trở lại làm việc với một tinh thần hoàn toàn mới. Cậu không còn là một kẻ đi tìm sự trả thù, mà là một kiến trúc sư đang bảo vệ đứa con tinh thần của mình. Phó Kính Thần luôn ở bên cạnh, không chỉ là người hỗ trợ tài chính mà còn là người đưa ra những lời khuyên chiến lược sắc bén. Sự phối hợp ăn ý của họ khiến dự án tiến triển thần tốc, vượt qua mọi trở ngại của các đối thủ cạnh tranh.

Một ngày nọ, khi đang khảo sát thực địa tại khu làng chài – nơi từng xảy ra vụ tấn công, Liam tình cờ gặp lại người phụ nữ đã từng mắng chửi cậu vào ngày khảo sát đầu tiên. Bà ta trông tiều tụy, tay dắt một đứa nhỏ khoảng 4 tuổi.

"Cậu... cậu là vị kiến trúc sư hôm nọ đúng không?" Người phụ nữ rụt rè hỏi.

Liam mỉm cười: "Vâng, là tôi đây. Có chuyện gì không bà?"

"Tôi muốn cảm ơn cậu. Nhờ có bản thiết kế của cậu mà ngôi đình làng của tụi tôi không bị phá bỏ. Công ty của cậu còn hỗ trợ xây lại khu chợ cho dân nghèo nữa. Tôi xin lỗi vì chuyện lần trước... lúc đó tụi tôi sợ quá nên làm liều."

Liam nhìn đứa bé đang nép sau lưng mẹ, cậu lấy trong túi ra một túi kẹo nhỏ đưa cho nó. "Không có gì đâu bà. Chúng tôi làm việc là để mọi người có cuộc sống tốt hơn mà."

Sau khi người phụ nữ đi khỏi, Liam đứng lặng nhìn mặt biển xanh ngắt. Phó Kính Thần bước đến, quàng tay qua vai cậu.

"Em thấy không? Sự chân thành bao giờ cũng nhận lại được những điều tốt đẹp."

"Em biết." Liam tựa đầu vào vai hắn. "Kính Thần, em muốn sau khi dự án này hoàn thành, chúng ta sẽ dành một khoảng tiền để lập một quỹ từ thiện mang tên con của chúng ta. Quỹ đó sẽ giúp đỡ những đứa trẻ mồ côi và những bà mẹ có hoàn cảnh khó khăn."

Phó Kính Thần hôn lên tóc cậu: "Ý tưởng tuyệt vời lắm. Tôi sẽ lo việc này."

Cuối ngày, họ cùng nhau đi bộ trên bãi cát mịn. Sóng biển vỗ rì rào như lời thì thầm của đại dương. Liam thấy lòng mình bình yên lạ thường. Những mảnh vỡ của quá khứ dường như đã được gắn lại bằng một loại keo kết dính đặc biệt mang tên sự tha thứ.

"Kính Thần, anh có tin vào định mệnh không?"

"Tôi tin. Định mệnh đã đưa em đến với tôi, đưa em rời đi để tôi nhận ra sai lầm, và cuối cùng lại đưa em trở về." Hắn nắm chặt tay cậu. "Và định mệnh cũng nói với tôi rằng, chúng ta sẽ hạnh phúc."

Liam mỉm cười, cậu nhìn về phía chân trời, nơi ánh hoàng hôn đang buông xuống rực rỡ. Cậu biết, hành trình phía trước có thể vẫn còn những khó khăn, những nỗi đau cũ có thể đôi khi vẫn nhói lên, nhưng chỉ cần có bàn tay này nắm chặt, cậu sẽ không còn sợ bất cứ điều gì nữa.

Về đến nhà, khi đêm đã về khuya, Liam ngồi bên giá vẽ trong phòng làm việc mới mà Phó Kính Thần đã chuẩn bị cho cậu. Cậu cầm cọ, vẽ lên một bức tranh đầy màu sắc. Đó là hình ảnh một gia đình ba người đang đứng dưới gốc cây hoa diên vĩ, giữa một cánh đồng rực rỡ ánh nắng.

Đứa bé trong tranh có đôi mắt giống cậu và nụ cười giống hắn. Dù nó chỉ tồn tại trên mặt giấy, nhưng đối với Liam, đó là một niềm tin mãnh liệt vào tương lai.

Phó Kính Thần bước vào, tay bưng một ly sữa nóng. Hắn nhìn bức tranh, rồi nhìn cậu, ánh mắt chan chứa niềm thương cảm.

"Đẹp lắm, Niên Niên."

"Em đặt tên nó là 'Hy vọng'."

Cậu uống một ngụm sữa, cảm nhận hơi ấm lan tỏa khắp cơ thể. Hắn ngồi xuống bên cạnh, mở một cuốn sách ra đọc cho cậu nghe. Tiếng nói trầm ấm của hắn hòa vào tiếng mưa đêm ngoài cửa sổ, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm của hạnh phúc.

Hóa ra, tổ ấm cũ không phải là một địa điểm, mà là nơi có người mà mình yêu thương. Những vết thương đã thành sẹo, tuy không bao giờ biến mất, nhưng chúng nhắc nhở họ phải trân trọng từng giây phút hiện tại.

Một tháng thử thách đã kết thúc, nhưng một cuộc đời mới chỉ vừa mới bắt đầu. Trong căn biệt thự ven sông ấy, ngọn đèn vẫn sáng, sưởi ấm cho hai tâm hồn đã từng đi lạc giờ tìm thấy lối về. Hơi ấm nơi tổ ấm cũ không còn là sự ám ảnh, mà là sự cứu rỗi cuối cùng cho tất cả những đắng cay đã qua.

Liam nhắm mắt lại, cảm nhận hơi ấm từ bàn tay Phó Kính Thần đang vuốt ve mái tóc mình. Cậu biết, ngày mai khi mặt trời lên, hoa diên vĩ trong vườn sẽ nở rộ, đón chào một chương mới đầy hứa hẹn của cuộc đời họ. Hạnh phúc, suy cho cùng, chính là biết buông bỏ hận thù để ôm lấy những điều trân quý nhất ngay trước mắt.