Thành phố bước vào những ngày cuối thu, tiết trời se lạnh khiến con người ta chỉ muốn cuộn mình trong những lớp vải dày và tìm kiếm một hơi ấm quen thuộc. Tại trụ sở tập đoàn Phó thị, dự án Diên Vĩ đang bước vào giai đoạn nước rút. Những tập hồ sơ dày cộm, những bản vẽ quy hoạch chi tiết chất cao trên bàn làm việc của Liam. Cậu không còn là vị khách giám sát xa lạ nữa, mà đã thực sự trở thành linh hồn của công trình này.
Sáng hôm đó, Liam đến văn phòng sớm hơn thường lệ. Cậu đẩy cửa bước vào, chợt khựng lại khi thấy Phó Kính Thần đang ngủ gục ngay trên bàn làm việc của mình. Có lẽ hắn đã ở lại đây suốt đêm để xử lý đống giấy tờ tồn đọng từ kỳ nghỉ dưỡng thương. Ánh nắng ban mai nhàn nhạt hắt qua cửa kính, đậu trên mái tóc hơi rối và gương mặt có phần hốc hác của hắn.
Liam nhẹ nhàng tiến lại gần, định lấy chiếc áo khoác đắp cho hắn thì Phó Kính Thần giật mình tỉnh giấc. Hắn ngước nhìn cậu, đôi mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ nhanh chóng giãn ra, thay vào đó là một nụ cười nhẹ nhõm.
"Em đến rồi à?" Hắn khàn giọng hỏi, vươn vai một cái rồi nắm lấy bàn tay mảnh khảnh của Liam.
"Anh lại thức đêm sao? Vết thương trên vai tuy đã lên sẹo nhưng bác sĩ dặn không được để cơ thể quá lao lực mà." Liam khẽ trách, nhưng bàn tay vẫn để yên trong lòng bàn tay ấm nóng của hắn.
Phó Kính Thần kéo cậu ngồi xuống đùi mình, vòng tay ôm chặt lấy eo cậu như một thói quen mới hình thành. "Tôi muốn giải quyết hết đống việc này trong tuần này, để tuần sau có thể toàn tâm toàn ý đưa em đi London một chuyến."
Liam hơi sững người: "Đi London? Để làm gì?"
"Để thăm con." Phó Kính Thần thì thầm, giọng nói chợt trở nên nghiêm túc và thành kính. "Em nói con được chôn cất ở ngoại ô London. Tôi muốn đến đó, thắp cho con một nén nhang, và chính thức tạ lỗi với con vì sự vô tâm của mình năm ấy. Tôi không muốn con phải cô đơn ở nơi xứ người thêm nữa, nếu em đồng ý, sau chuyến này chúng ta sẽ đưa con về."
Một luồng cảm xúc nghẹn ngào dâng lên trong cổ họng Liam. Cậu gục đầu vào vai hắn, nước mắt thấm đẫm lớp áo sơ mi mỏng. Đứa trẻ tội nghiệp của cậu, sinh linh chưa kịp chào đời ấy là nỗi đau âm ỉ nhất, là vết thương mà cậu từng nghĩ sẽ mang theo xuống mồ. Việc Phó Kính Thần chủ động nhắc đến chuyện này cho thấy hắn thực sự coi trọng từng mảnh vỡ trong quá khứ của cậu.
"Cảm ơn anh... Kính Thần."
Cả buổi sáng hôm đó, không khí trong văn phòng trở nên trầm lắng hơn. Họ cùng nhau làm việc, thỉnh thoảng lại nhìn nhau trao một ánh mắt khích lệ. Tuy nhiên, sự yên bình này lại bị quấy nhiễu bởi một cuộc điện thoại không mong muốn từ bệnh viện tâm thần trung ương – nơi Diệp Gia đang bị tạm giam chờ thi hành án sau khi giám định pháp y cho thấy cô ta có dấu hiệu rối loạn tâm thần thể nặng.
"Alô, Phó tổng? Chúng tôi có chuyện cần báo cáo. Phạm nhân Diệp Gia vừa có hành động tự sát trong phòng giam. Hiện tại cô ta đang được cấp cứu, nhưng tình trạng rất nguy kịch. Cô ta liên tục gọi tên ngài và... một người tên Lâm Niên."
Phó Kính Thần cau mày, ánh mắt lập tức trở nên lạnh lẽo. Hắn nhìn sang Liam đang chăm chú vẽ, rồi đứng dậy bước ra ban công.
"Tôi không quan tâm. Hãy làm đúng nhiệm vụ của các ông. Cô ta có chết cũng không liên quan đến chúng tôi."
Hắn cúp máy, hít một hơi thật sâu để lấy lại bình tĩnh. Hắn không muốn bất kỳ điều gì liên quan đến người đàn bà điên loạn đó làm vẩn đục cuộc sống hiện tại của họ. Thế nhưng, khi quay vào phòng, hắn thấy Liam đã dừng bút, ánh mắt cậu chứa đựng một sự thấu hiểu kỳ lạ.
"Cô ta sao rồi?" Liam hỏi nhỏ.
"Em nghe thấy rồi sao?" Phó Kính Thần thở dài, bước đến nắm lấy đôi vai cậu. "Đừng bận tâm, cô ta đang tự gánh chịu hậu quả thôi."
Liam lắc đầu, cậu đặt bút xuống bàn: "Dù sao cô ta cũng từng là một phần trong cuộc đời anh, và là kẻ trực tiếp gây ra nỗi đau cho tôi. Tôi muốn đến đó một chuyến. Không phải để tha thứ, mà để đặt một dấu chấm hết thực sự cho sự hận thù này. Tôi không muốn mỗi khi nhìn anh, tôi lại vô tình nhớ đến hình bóng điên cuồng của cô ta đứng giữa chúng ta."
Phó Kính Thần nhìn cậu hồi lâu, cuối cùng cũng gật đầu. Hắn biết Liam của hiện tại đã mạnh mẽ hơn rất nhiều. Cậu không còn chạy trốn, mà chọn cách đối mặt để thanh thản.
Họ lái xe đến bệnh viện tâm thần nằm ở vùng ngoại ô heo hút. Không gian nơi đây nhuốm màu u ám với những bức tường cao sừng sững và tiếng gió rít qua những khe cửa sắt. Diệp Gia nằm trên giường bệnh, toàn thân quấn băng trắng vì những vết cắt tự hành hạ mình. Gương mặt từng xinh đẹp, kiêu kỳ giờ đây hốc hác, đôi mắt lờ đờ vô hồn.
Khi thấy Phó Kính Thần và Liam bước vào, Diệp Gia bỗng bật cười, một tiếng cười chói tai và điên dại.
"Đến rồi sao? Đến để xem tao thảm hại thế nào à?" Cô ta rít lên, ánh mắt dồn về phía Liam. "Lâm Niên... mày thắng rồi. Mày dùng sự đáng thương của mày để cướp mất anh ấy. Nhưng mày có biết không? Cả đời này mày cũng không bao giờ có được một đứa con thực sự. Tao đã nguyền rủa mày... tao đã nguyền rủa cái bào thai đó đêm hôm ấy..."
"Im miệng!" Phó Kính Thần quát lên, bước tới định che tai Liam lại.
Nhưng Liam đã bước lên phía trước một bước. Cậu nhìn thẳng vào Diệp Gia, không có giận dữ, không có oán hận, chỉ có một sự thương hại sâu sắc.
"Diệp Gia, cô sai rồi. Tôi không thắng cô bằng sự đáng thương. Tôi thắng cô vì tôi biết thế nào là yêu thực lòng, còn cô chỉ biết đến sự chiếm hữu và lòng kiêu hãnh cực đoan. Cô nói tôi không thể có con? Có lẽ đúng. Nhưng tôi có tình yêu của Kính Thần, và tôi có một tâm hồn thanh thản. Còn cô, cô có tất cả nhưng cuối cùng lại chỉ còn lại một tâm hồn mục nát trong căn phòng bốn bức tường này."
Liam nhẹ nhàng đặt một bó hoa cúc trắng lên bàn cạnh giường bệnh. "Đây là lần cuối cùng chúng ta gặp nhau. Từ nay về sau, trong ký ức của tôi và anh ấy, cái tên Diệp Gia sẽ không bao giờ tồn tại nữa. Chúc cô tìm thấy sự bình yên trong bóng tối của chính mình."
Họ xoay người bước đi, bỏ mặc tiếng gào thét, khóc cười lẫn lộn của người đàn bà phía sau. Bước ra khỏi tòa nhà u tối, Liam hít một hơi thật sâu bầu không khí trong lành của cánh đồng hoang. Cậu cảm thấy một gánh nặng ngàn cân vừa được nhấc bỏ khỏi lồng ngực.
Trở về nhà, Phó Kính Thần cứ nắm chặt tay cậu suốt dọc đường. Hắn sợ cậu sẽ buồn vì những lời cay nghiệt của Diệp Gia. Nhưng Liam lại tỏ ra rất bình thản. Tối hôm đó, cậu chủ động vào bếp nấu một bữa cơm thật ngon.
Trong lúc dùng bữa, Liam đột nhiên lên tiếng: "Kính Thần, trước khi đi London, em muốn ghé qua trại trẻ mồ côi nơi em từng lớn lên. Em muốn tặng một số họa cụ cho các em nhỏ ở đó."
"Được, tôi sẽ chuẩn bị xe và thêm một số nhu yếu phẩm khác."
Ngày hôm sau, họ đến trại trẻ mồ côi nằm sâu trong một con phố cổ. Nơi đây vẫn giữ nguyên vẻ cũ kỹ nhưng đầy ắp tiếng cười trẻ thơ. Nhìn Liam ngồi giữa đám trẻ, kiên nhẫn dạy chúng từng nét vẽ đầu tiên, Phó Kính Thần cảm thấy tim mình mềm lại. Hắn chợt nhận ra, dù Liam không thể sinh con, nhưng tình mẫu tử trong cậu vẫn dạt dào và nồng thắm. Cậu dành tình yêu đó cho những đứa trẻ kém may mắn này, biến nỗi đau của mình thành niềm hy vọng cho người khác.
Một cô bé khoảng năm tuổi, có đôi mắt to tròn đen láy, rụt rè tiến lại gần Phó Kính Thần, đưa cho hắn một bức tranh vẽ nguệch ngoạc.
"Chú ơi, chú là chồng của thầy Liam phải không ạ? Thầy Liam hiền lắm, chú nhớ phải yêu thầy thật nhiều nhé."
Phó Kính Thần sững sờ, hắn đỡ lấy bức tranh, cúi xuống xoa đầu cô bé: "Chú hứa. Chú sẽ yêu thầy của cháu hơn cả mạng sống của mình."
Khi rời khỏi trại trẻ, Liam ôm lấy cánh tay hắn, tựa đầu vào vai hắn một cách tin cậy. "Anh biết không, lúc nhìn thấy cô bé đó, em đã nghĩ... có lẽ ông trời đóng cánh cửa này nhưng lại mở ra một cánh cửa khác. Nếu sau này chúng ta ổn định, em muốn nhận nuôi một đứa trẻ từ đây."
"Ý tưởng tuyệt vời lắm." Hắn hôn nhẹ lên trán cậu. "Dù là con ruột hay con nuôi, chỉ cần là con của em, tôi đều sẽ coi như báu vật."
Chuyến đi London diễn ra vào một tuần sau đó. Thủ đô nước Anh đón họ bằng một cơn mưa phùn đặc trưng. Liam dẫn Phó Kính Thần đến một nghĩa trang nhỏ nằm trên đồi, nơi cỏ xanh mướt và những bông hoa dại khoe sắc. Ở góc khuất nhất, có một phiến đá nhỏ bằng đá trắng, bên trên khắc dòng chữ đơn giản: "Angel - Mãi mãi trong tim mẹ."
Phó Kính Thần quỵ xuống trước ngôi mộ nhỏ. Hắn không nói được lời nào, chỉ có những giọt nước mắt lăn dài. Hắn dùng bàn tay run rẩy vuốt ve phiến đá lạnh lẽo. Hai năm qua, trong khi hắn sống trong nhung lụa và sự ngạo mạn, thì con của hắn lại nằm đây, cô độc dưới lớp đất lạnh.
"Cha xin lỗi... cha xin lỗi con..." Hắn nấc lên từng hồi. "Cha đã quá khốn nạn, cha đã không bảo vệ được mẹ và con. Tha thứ cho cha, con nhé."
Liam đứng phía sau, lặng lẽ khóc cùng hắn. Cậu để hắn có khoảng không gian riêng với con. Gió thổi qua đồi, mang theo tiếng thì thầm của lá cây, như thể linh hồn bé nhỏ kia đang lắng nghe lời sám hối muộn màng.
Họ ở lại London ba ngày. Trong ba ngày đó, Phó Kính Thần gạt bỏ mọi công việc, chỉ dành thời gian để cùng Liam đi dạo qua những con phố mà cậu từng đi qua trong hai năm lưu lạc. Hắn muốn biết mọi ngóc ngách, mọi tiệm bánh, mọi công viên nơi cậu đã từng ngồi vẽ để vơi đi nỗi nhớ nhà. Hắn muốn bù đắp cho những khoảng trống đó bằng những kỷ niệm mới vui vẻ hơn.
Vào đêm cuối cùng ở London, họ ngồi trong một quán cà phê cũ bên bờ sông Thames.
"Kính Thần, anh thực sự muốn đưa con về sao?" Liam hỏi, nhìn những ánh đèn lấp lánh phản chiếu trên dòng nước.
"Tôi muốn. Nhưng tôi tôn trọng ý kiến của em. Nếu em thấy con nằm đây sẽ yên bình hơn, chúng ta sẽ để con ở lại. Nhưng mỗi năm, chúng ta đều sẽ cùng nhau quay lại đây."
Liam suy nghĩ một hồi rồi lắc đầu: "Em nghĩ con nên ở lại đây. Đây là nơi con đã che chở cho em trong những ngày tuyệt vọng nhất. Hơi ấm của London đã ôm lấy con thay em. Hãy để con là một thiên thần nhỏ trông giữ những kỷ niệm của chúng ta ở nơi này. Còn chúng ta, chúng ta sẽ mang tình yêu của con về Việt Nam, để sống một cuộc đời trọn vẹn nhất."
Phó Kính Thần nắm chặt tay cậu: "Được, nghe theo em."
Ngày trở về Việt Nam, dự án Diên Vĩ chính thức khánh thành giai đoạn một. Buổi lễ diễn ra hoành tráng với sự tham gia của giới truyền thông và các quan chức thành phố. Phó Kính Thần đứng trên bục phát biểu, nhưng ánh mắt hắn luôn hướng về phía hàng ghế đầu, nơi Liam đang ngồi mỉm cười rạng rỡ.
"Dự án này không chỉ là một khu đô thị. Nó là biểu tượng của sự hồi sinh, của tình yêu và sự tha thứ." Phó Kính Thần dõng dạc nói. "Và người tạo nên linh hồn cho nó, chính là vợ tôi – kiến trúc sư Liam, hay còn được biết đến với cái tên mà tôi yêu thương nhất: Lâm Niên."
Tiếng vỗ tay vang dội khắp khán phòng. Liam đứng dậy, cậu bước lên sân khấu bên cạnh chồng mình. Dưới ánh đèn flash, họ trông thật xứng đôi, không còn là những kẻ đuổi bắt trong hận thù, mà là hai tâm hồn đồng điệu đang cùng nhau hướng về tương lai.
Tối hôm đó, họ tổ chức một bữa tiệc nhỏ tại nhà. Sau khi khách khứa đã về hết, Phó Kính Thần bế xốc Liam lên lầu. Hắn đặt cậu xuống chiếc giường rộng lớn, nụ hôn nồng cháy bao phủ lấy cậu.
"Niên Niên, đêm nay em đẹp lắm."
"Anh cũng vậy." Liam vòng tay qua cổ hắn, cảm nhận hơi ấm nồng nàn.
Giữa cuộc yêu nồng nàn, Phó Kính Thần bỗng dừng lại, hắn nhìn sâu vào mắt cậu, giọng nói trầm khàn: "Niên Niên, bất kể kết quả thế nào, chúng ta cũng sẽ cố gắng hết mình vì ước mơ của em chứ?"
Liam biết hắn đang nhắc đến việc chạy chữa để có con. Cậu mỉm cười, một nụ cười thanh thản và ngập tràn hạnh phúc: "Vâng. Nhưng anh biết không? Dù kết quả thế nào, em cũng thấy đủ rồi. Có anh bên cạnh, cuộc đời em đã là một bức tranh hoàn mỹ nhất."
Căn phòng tràn ngập hơi ấm của tình yêu. Ngoài cửa sổ, vầng trăng khuyết đang dần tròn lại, giống như cuộc đời của họ, sau bao nhiêu khuyết thiếu, cuối cùng cũng tìm được sự viên mãn. Những vệt nắng của ngày mới bắt đầu len lỏi qua cánh cửa khép hờ, báo hiệu một hành trình mới đầy hứa hẹn.
Những ngày sau đó, cuộc sống của họ dần đi vào quỹ đạo yên bình. Phó Kính Thần bớt nóng nảy hơn, hắn học cách lắng nghe và thấu hiểu. Liam cũng dần mở lòng mình, cậu không còn hay giật mình trong đêm, không còn nhìn cuộc đời bằng ánh mắt hoài nghi.
Một buổi sáng cuối tuần, khi cả hai đang cùng nhau tưới cây trong vườn, Liam bỗng cảm thấy hơi chóng mặt. Cậu tựa vào gốc cây, gương mặt hơi tái. Phó Kính Thần hoảng hốt chạy lại đỡ lấy cậu.
"Em sao vậy? Có phải làm việc quá sức không?"
"Em không biết... chỉ thấy hơi buồn nôn và mệt mỏi."
Tim Phó Kính Thần đập nhanh một nhịp. Một giả thuyết nảy ra trong đầu khiến hắn run rẩy. Hắn lập tức bế cậu ra xe, phóng thẳng đến bệnh viện.
Trong lúc chờ kết quả xét nghiệm, Phó Kính Thần không thể ngồi yên. Hắn đi đi lại lại ngoài hành lang, miệng liên tục lẩm bẩm cầu nguyện. Hắn chưa bao giờ sợ hãi và kỳ vọng đến thế.
Cửa phòng khám mở ra, vị bác sĩ già mỉm cười nhìn họ: "Chúc mừng Phó tổng, chúc mừng kiến trúc sư Liam. Một điều kỳ diệu đã xảy ra. Cậu ấy đã mang thai được sáu tuần rồi."
Cả hai đứng chết lặng tại chỗ. Liam đưa tay lên bịt miệng, nước mắt trào ra. Phó Kính Thần thì run rẩy không nói nên lời. Hắn ôm chặt lấy Liam, gục đầu vào vai cậu mà khóc như một đứa trẻ.
"Cảm ơn em... cảm ơn con..." Hắn thầm thì trong nghẹn ngào. "Thiên thần nhỏ đã trở lại với chúng ta rồi."
Đó thực sự là một phép màu. Sau tất cả những đau khổ, những mất mát và cả những tiên đoán tuyệt vọng của y học, tình yêu chân thành đã tạo nên một sinh mệnh mới. Đứa trẻ này chính là món quà vô giá mà ông trời dành tặng cho sự nỗ lực và lòng vị tha của họ.
Tin vui này nhanh chóng lan tỏa. Mark và mọi người trong tập đoàn đều gửi lời chúc phúc. Căn biệt thự ven sông giờ đây tràn ngập niềm vui và sự chuẩn bị cho thành viên mới. Phó Kính Thần trở thành người chồng mẫu mực đến mức cực đoan, hắn không cho Liam làm bất cứ việc gì nặng, thậm chí còn thuê hẳn một đội ngũ dinh dưỡng riêng để chăm sóc cậu.
Liam ngồi bên cửa sổ, tay xoa nhẹ vùng bụng vẫn còn phẳng lì. Cậu nhìn thấy ánh nắng rực rỡ chiếu rọi khắp khu vườn hoa diên vĩ đang nở rộ. Cậu biết, linh hồn bé nhỏ ở London chắc chắn cũng đang mỉm cười chúc phúc cho em của mình.
"Chào con, chào mừng con đến với thế giới này." Liam thầm thì, giọng nói chứa chan hạnh phúc.
Cuộc đời Lâm Niên đã từng là một chuỗi những ngày mưa lạnh lẽo, nhưng giờ đây, vệt nắng cuối cùng đã đậu lại thật lâu trên cánh cửa khép hờ của trái tim cậu. Mọi nỗi đau đã lùi xa, nhường chỗ cho những tiếng cười và hy vọng.
Hạnh phúc không phải là không có vết thương, mà là biết cách để những vết thương đó nở hoa. Và họ, Phó Kính Thần và Lâm Niên, đã cùng nhau tạo nên một vườn hoa đẹp nhất từ chính những đống đổ nát của quá khứ.
Đêm hôm đó, trong căn phòng ngập tràn ánh trăng, Phó Kính Thần ôm lấy Liam, tay hắn đặt nhẹ lên bụng cậu, cảm nhận nhịp sống đang hình thành. Họ không nói gì, chỉ lặng lẽ cảm nhận sự kỳ diệu của cuộc đời. Một tương lai mới, một chương mới thực sự bắt đầu từ đây.
Mọi thứ đều thật yên bình. Chỉ còn tiếng gió xào xạc ngoài vườn và nhịp tim đập đều đặn của hai tâm hồn đã tìm thấy bến đỗ cuối cùng. Hạnh phúc đơn giản chỉ là thế này thôi.