Căn biệt thự ven sông vốn dĩ đã yên tĩnh, nay lại càng trở nên tĩnh mịch hơn, nhưng đó không phải là cái tĩnh mịch lạnh lẽo của sự cô độc mà là sự cẩn trọng đến mức cực đoan. Kể từ ngày bác sĩ thông báo về sự hiện diện của mầm sống bé nhỏ trong cơ thể Liam, Phó Kính Thần dường như biến thành một con người hoàn toàn khác. Vị tổng tài vốn dĩ quyết đoán, lạnh lùng trên thương trường, giờ đây mỗi bước đi đều rón rén, mỗi lời nói đều khẽ khàng như sợ làm kinh động đến một cánh bướm mỏng manh.
Liam ngồi trên chiếc ghế bành bọc nhung êm ái cạnh cửa sổ, nhìn ra vườn hoa diên vĩ đang rung rinh trong gió thu. Cậu khẽ mỉm cười khi thấy bóng dáng cao lớn của Phó Kính Thần đang lóng ngóng cầm một cuốn sách dày cộp mang tên "Cẩm nang chăm sóc bà bầu và thai nhi". Hắn đeo kính cận – thứ mà trước đây hắn chỉ dùng khi thức đêm đọc báo cáo tài chính – và dùng bút dạ quang tô đậm những dòng chữ quan trọng.
"Niên Niên, bác sĩ nói từ tuần thứ bảy, em cần bổ sung thêm axit folic và sắt. Tôi đã dặn đầu bếp chuẩn bị gan gà và măng tây cho bữa trưa, nhưng tôi đọc thấy gan gà không nên ăn quá nhiều vì dư thừa vitamin A cũng không tốt..." Hắn lầm bầm, gương mặt nghiêm trọng như đang nghiên cứu một hợp đồng trị giá hàng tỷ đô la.
Liam bật cười, nụ cười rạng rỡ làm bừng sáng cả gương mặt vẫn còn hơi xanh xao vì ốm nghén. "Kính Thần, anh đã nói câu này ba lần kể từ sáng rồi. Em mới mang thai sáu tuần rưỡi, con mới chỉ bằng hạt đậu thôi mà."
"Bằng hạt đậu nên mới dễ tổn thương." Phó Kính Thần ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy sự lo lắng. Hắn bước lại gần, quỳ một chân xuống sàn để có thể nhìn thẳng vào mắt cậu. Hắn nắm lấy đôi bàn tay gầy của Liam, áp vào má mình. "Em biết đấy, điều kỳ diệu này đến không hề dễ dàng. Tôi... tôi chỉ muốn mọi thứ phải thật hoàn hảo."
Nhưng thực tế lại chẳng hề "hoàn hảo" và êm đềm như hắn mong đợi. Quá trình dưỡng thai của Liam khởi đầu bằng những trận ốm nghén kinh khủng. Vì cơ thể vốn đã suy nhược sau những năm tháng u uất ở London, Liam phản ứng rất mạnh với thai kỳ. Cậu không thể ngửi nổi mùi cà phê – thứ mà cậu vốn rất thích, cũng không chịu được mùi nước hoa trầm hương quen thuộc trên người Phó Kính Thần.
Một buổi sáng, vừa mới tỉnh giấc, mùi hương gỗ tuyết tùng thoang thoảng từ chiếc áo choàng tắm của hắn lướt qua đã khiến Liam lập tức lao vào nhà vệ sinh, nôn đến mức mật xanh mật vàng. Phó Kính Thần hốt hoảng chạy theo, hắn lóng ngóng vỗ lưng cho cậu, gương mặt tái nhợt còn hơn cả người đang ốm.
"Để tôi gọi bác sĩ! Hay là đi bệnh viện? Niên Niên, em đừng làm tôi sợ!"
Liam xua tay, yếu ớt tựa vào lòng hắn. "Không sao... chỉ là nghén thôi mà. Anh... anh đi ra ngoài đi, mùi trên người anh làm em khó chịu quá."
Phó Kính Thần sững sờ. Hắn chưa bao giờ nghĩ có ngày chính mùi cơ thể của mình lại bị người thương "xua đuổi". Nhưng ngay lập tức, vị tổng tài quyền lực liền chạy vào phòng tắm, dùng loại xà phòng không mùi rẻ tiền nhất mà hắn vội vã sai người đi mua về, tắm rửa sạch sẽ đến mức da dẻ đỏ ửng mới dám quay lại gần cậu. Kể từ ngày đó, toàn bộ nước hoa đắt tiền của hắn bị niêm phong, và Phó Kính Thần – người từng được mệnh danh là quý ông lịch lãm nhất thành phố S – giờ đây luôn mang một mùi hương... bột giặt dịu nhẹ của trẻ em.
Kịch tính không chỉ dừng lại ở đó. Một đêm nọ, vào lúc hai giờ sáng, Liam bỗng nhiên tỉnh giấc và cảm thấy thèm một món ăn mà ngay cả chính cậu cũng thấy kỳ quặc.
"Kính Thần... anh tỉnh dậy đi." Cậu lay khẽ vai người đàn ông đang ngủ say bên cạnh.
Phó Kính Thần bật dậy như một chiếc lò xo, đôi mắt tỉnh táo ngay lập tức: "Em đau ở đâu? Con đạp à? Hay em thấy lạnh?"
"Không... em... em muốn ăn bánh trôi tàu. Loại bán ở gánh hàng rong gần khu phố cổ mà ngày xưa chúng ta hay ăn ấy." Liam nói, giọng nói nhỏ xíu vì ngượng.
Phó Kính Thần nhìn đồng hồ. Hai giờ sáng. Ngoài trời đang đổ mưa phùn và gió lạnh. Gánh hàng rong đó chắc chắn đã dọn từ lâu. Nhưng nhìn đôi mắt lấp lánh sự mong đợi của Liam, hắn không nỡ chối từ.
"Được, em đợi tôi. Tôi sẽ tìm bằng được cho em."
Hắn khoác vội chiếc áo khoác, đích thân lái xe lao đi trong màn đêm. Hắn chạy qua từng con phố, tìm kiếm những ánh đèn le lói của các quán ăn đêm. Sau hơn một tiếng đồng hồ lùng sục, hắn tìm thấy một quán nhỏ còn mở cửa ở phía bên kia thành phố. Khi hắn mang bát bánh trôi còn nóng hổi về đến nhà, tóc tai và áo khoác đã ướt đẫm nước mưa.
Liam nhìn bát bánh, rồi nhìn người đàn ông đang run rẩy vì lạnh trước mặt, lòng cậu thắt lại. Cậu kéo hắn ngồi xuống, dùng khăn lau khô tóc cho hắn. "Em xin lỗi, em không nên đòi hỏi lúc đêm hôm thế này."
"Ngốc ạ, em thèm ăn nghĩa là con đang muốn ăn. Chỉ cần hai mẹ con vui, tôi có chạy khắp thành phố cũng xứng đáng." Hắn cười hì hì, múc từng thìa bánh thổi nguội rồi bón cho cậu. Nhưng khi Liam vừa ăn được hai miếng, cậu bỗng cau mày, đẩy bát bánh ra.
"Em... em lại thấy sợ mùi gừng rồi. Không ăn được nữa."
Phó Kính Thần nhìn bát bánh mình vừa vất vả mang về, rồi nhìn vẻ mặt hối lỗi của Liam, hắn chỉ khẽ thở dài, ôm cậu vào lòng: "Không sao, không ăn thì thôi. Em muốn uống nước cam không? Tôi đi vắt cho em."
Sự "biến hóa" của Phó Kính Thần còn thể hiện rõ nhất trong công việc. Hắn chuyển toàn bộ phòng làm việc về nhà. Các cuộc họp hội đồng quản trị của Phó thị giờ đây đều diễn ra qua màn hình máy tính. Nếu có việc gì thực sự khẩn cấp cần hắn có mặt, hắn cũng sẽ giải quyết nhanh nhất có thể rồi lao ngay về nhà. Mark và các nhân viên dưới quyền bắt đầu quen với việc nhìn thấy một Phó tổng đang họp căng thẳng thì bỗng nhiên tắt mic vì: "Vợ tôi vừa gọi, tôi phải đi hâm sữa cho cậu ấy."
Có lần, một đối tác nước ngoài quan trọng đến ký hợp đồng, Phó Kính Thần đã mời họ về tận biệt thự. Giữa lúc hai bên đang thảo luận về những con số hàng triệu đô, Liam ở trên gác vô tình làm rơi chiếc lọ màu vẽ. Tiếng động không quá lớn, nhưng Phó Kính Thần lập tức đứng bật dậy, xin lỗi đối tác rồi chạy lên lầu với tốc độ không tưởng. Khi hắn quay lại và giải thích bằng vẻ mặt tỉnh bơ: "Xin lỗi, mèo nhà tôi hơi quậy", các đối tác chỉ biết nhìn nhau đầy kinh ngạc, vì họ thừa biết nhà họ Phó chẳng nuôi con mèo nào ngoài vị kiến trúc sư đang được nâng niu kia.
Mạch truyện của họ cứ thế trôi đi trong sự đan xen giữa những lo âu và hạnh phúc. Khi thai kỳ bước sang tháng thứ tư, sức khỏe của Liam dần ổn định hơn. Cậu bắt đầu có thể ăn uống trở lại và lấy lại chút sắc hồng hào trên đôi má. Đây cũng là lúc Phó Kính Thần bắt đầu "trò chuyện" với con.
Mỗi tối, sau khi giúp Liam bôi kem chống rạn da một cách tỉ mỉ, hắn sẽ áp tai vào bụng cậu, thì thầm những điều mà nếu người ngoài nghe thấy chắc chắn sẽ không tin nổi đó là lời của một tổng tài sắt đá.
"Này tiểu bảo bối, cha nói cho con nghe nhé. Con ở trong đó phải ngoan, không được quậy mẹ. Mẹ con chịu khổ nhiều rồi, nếu con làm mẹ đau, khi ra ngoài cha sẽ phạt con đứng góc tường đấy."
Liam bật cười, luồn tay vào tóc hắn: "Anh đừng có dọa con. Con sẽ sợ đấy."
"Tôi nói thật mà." Hắn ngước lên, ánh mắt lấp lánh ánh đèn ngủ dịu nhẹ. "Niên Niên, cảm ơn em đã cho tôi cơ hội được làm cha một lần nữa. Tôi cứ ngỡ cả đời này mình sẽ phải sống trong ân hận vì đã đánh mất thiên thần của chúng ta."
"Đứa nhỏ đó chắc chắn đã đầu thai trở lại rồi." Liam thầm thì, mắt cậu nhòa đi vì xúc động. "Nó thấy cha nó đã thay đổi, nên nó quyết định quay về để chúng ta được làm một gia đình trọn vẹn."
Nhưng dưỡng thai không chỉ có ngọt ngào. Vì lo lắng cho sự an toàn của Liam sau vụ tấn công bằng axit, Phó Kính Thần đã thiết lập một hệ thống an ninh dày đặc quanh biệt thự. Điều này vô tình khiến Liam cảm thấy ngột ngạt. Cậu là một nghệ sĩ, cậu cần không gian và sự tự do để sáng tác.
Một buổi chiều, Liam muốn ra ngoài tản bộ ở bờ sông phía sau nhà một mình, nhưng các vệ sĩ kiên quyết không đồng ý nếu không có lệnh của Phó tổng. Liam bực bội quay vào nhà, đóng sầm cửa phòng lại. Khi Phó Kính Thần trở về, hắn thấy cậu đang ngồi khóc thầm bên giá vẽ.
"Em sao vậy? Ai làm em buồn?" Hắn hốt hoảng chạy lại.
"Anh làm em buồn!" Liam gào lên, những bức xúc tích tụ bấy lâu bộc phát. "Em không phải là tù nhân, Kính Thần! Anh bảo vệ em hay anh đang giam cầm em? Em cần không khí, em cần được đi lại như một người bình thường. Anh cứ làm thế này, em sẽ phát điên mất!"
Phó Kính Thần sững sờ. Hắn nhìn thấy sự mệt mỏi và bức bối trong mắt cậu, và hắn nhận ra mình đã quá đà. Sự sợ hãi mất mát trong quá khứ đã khiến hắn trở nên ích kỷ một lần nữa, dù lần này là dưới danh nghĩa của tình yêu.
Hắn im lặng hồi lâu, rồi nhẹ nhàng quỳ xuống trước mặt cậu, cầm lấy đôi bàn tay đang run rẩy. "Tôi xin lỗi... Niên Niên, tôi sai rồi. Tôi cứ tưởng làm vậy là tốt nhất cho em và con. Tôi quên mất rằng em cần được hít thở. Ngày mai, tôi sẽ rút bớt vệ sĩ. Chúng ta sẽ cùng đi dạo, bất cứ đâu em muốn, được không?"
Sự chân thành của hắn khiến cơn giận của Liam tan biến. Cậu ôm lấy cổ hắn, khóc nức nở: "Em chỉ sợ... chúng ta lại biến thành ngày xưa. Em không muốn anh là một người ra lệnh, em muốn anh là một người chồng."
"Tôi hứa, tôi sẽ sửa đổi." Hắn hôn lên những giọt nước mắt trên má cậu.
Sau lần đó, Phó Kính Thần học cách tôn trọng không gian riêng của Liam hơn. Hắn đưa cậu đi tham quan các buổi triển lãm tranh, cùng cậu ngồi bệt trên bãi cỏ công viên để cậu ký họa. Hình ảnh vị tổng tài mặc vest sang trọng nhưng lại tận tâm xách túi họa cụ và che ô cho vợ đã trở thành một giai thoại đẹp trong giới thượng lưu thành phố S.
Đến tháng thứ sáu của thai kỳ, bụng của Liam đã nhô cao rõ rệt. Cậu bắt đầu cảm nhận được những cú đạp nhẹ nhàng từ bên trong. Mỗi lần như thế, cậu đều gọi Phó Kính Thần lại. Hắn sẽ áp mặt vào bụng cậu, cảm nhận sự sống đang trỗi dậy, và rồi hắn sẽ khóc – những giọt nước mắt hạnh phúc của một người đàn ông lần đầu thực sự hiểu thế nào là tình phụ tử.
Quá trình dưỡng thai của họ giống như một bức tranh được vẽ nên từ những mảng màu đối lập: có kịch tính của những trận ốm nghén và sự lo âu, có căng thẳng của những tranh cãi, nhưng bao trùm tất cả là tông màu ấm áp của sự thấu hiểu và sẻ chia. Phó Kính Thần đã "biến hóa" từ một kẻ lạnh lùng thành một "ông bố quốc dân" thực thụ, người sẵn sàng từ bỏ cả thế giới chỉ để đổi lấy một nụ cười của vợ con.
Một buổi tối cuối tuần, khi cả hai đang cùng nhau xem một bộ phim về gia đình, Liam tựa đầu vào vai hắn, tay vuốt ve bụng mình. "Kính Thần, anh đã nghĩ ra tên cho con chưa?"
"Nếu là con trai, tôi muốn đặt tên là Phó Thiên Ân – món quà của trời cao. Nếu là con gái, sẽ là Phó Diên Vĩ – loài hoa đã đưa em trở về bên tôi." Hắn thầm thì, hôn nhẹ lên tóc cậu.
"Tên nào cũng đẹp." Liam mỉm cười thanh thản. "Dù là trai hay gái, con cũng sẽ sống trong tình yêu thương của chúng ta."
Căn biệt thự ven sông giờ đây tràn ngập ánh sáng và hy vọng. Những vết sẹo từ quá khứ vẫn còn đó, nhưng chúng không còn đau nhức mỗi khi trời mưa nữa. Thay vào đó, chúng là lời nhắc nhở về một hành trình gian nan mà họ đã cùng nhau vượt qua để có được ngày hôm nay.
Bên ngoài, dòng sông vẫn lững lờ trôi, mang theo những muộn phiền vào biển cả. Trong căn phòng ấm áp, hai tâm hồn đã từng vụn vỡ giờ đây đang cùng nhau ấp ủ một mầm xanh mới. Hạnh phúc không phải là một đích đến, mà chính là những khoảnh khắc đời thường, giản dị nhưng đầy ắp tình người như thế này.
Liam nhắm mắt lại, nghe nhịp tim của Phó Kính Thần và nhịp đạp của con, cậu biết mình đã thực sự tìm thấy bến đỗ bình yên nhất của cuộc đời. Mầm sống giữa những nâng niu đang lớn dần, báo hiệu cho một chương mới rực rỡ và trọn vẹn của gia đình họ.