Bầu trời thành phố S vào những ngày cuối đông trở nên xám xịt và lạnh lẽo. Những cơn gió bấc rít qua khe cửa, mang theo hơi ẩm của dòng sông tràn vào đại sảnh biệt thự. Liam lúc này đã ở tháng cuối của thai kỳ, cơ thể nặng nề khiến mỗi bước đi của cậu đều trở thành một nỗ lực lớn. Đêm hôm ấy, một linh cảm chẳng lành cứ đeo bám lấy tâm trí Liam, khiến cậu cứ trở mình thao thức, đôi mắt lơ đãng nhìn vào bóng tối của căn phòng ngủ.
Phó Kính Thần nằm bên cạnh, tay vẫn vòng qua ôm lấy bụng cậu một cách nâng niu, dù trong giấc ngủ hắn vẫn vô thức giữ tư thế che chở ấy. Những ngày qua, sức khỏe của Liam có dấu hiệu đi xuống, huyết áp tăng nhẹ khiến các bác sĩ phải túc trực 24/24 tại biệt thự. Kính Thần đã hủy bỏ mọi chuyến công tác, biến căn phòng làm việc thành một "trạm chỉ huy" thu nhỏ để không rời xa cậu quá mười mét.
Bất chợt, một cơn đau nhói cuộn lên từ vùng bụng dưới khiến Liam rên khẽ. Cậu bấu chặt lấy tay vịn giường, mồ hôi vã ra như tắm dù tiết trời đang rất lạnh. Cơn đau không giống với những lần gò bụng trước đó, nó dồn dập, mạnh mẽ và đầy tính đe dọa.
"Kính Thần... tỉnh dậy đi... hình như... hình như con muốn ra rồi."
Phó Kính Thần bật dậy ngay lập tức. Chỉ trong vòng chưa đầy hai phút, cả căn biệt thự vốn đang chìm trong tĩnh lặng bỗng chốc bùng nổ âm thanh. Ánh đèn điện bật sáng choang, tiếng bước chân hối hả của các y tá và tiếng nổ máy xe xé toạc màn đêm.
Hắn bế thốc Liam ra xe, bàn tay hắn run rẩy đến mức suýt chút nữa không cầm nổi vô lăng, dù lúc này tài xế đã sẵn sàng. "Niên Niên, ráng lên em, một chút nữa thôi là đến bệnh viện rồi. Con sẽ ổn, em cũng sẽ ổn."
Trên đường đến bệnh viện quốc tế, một sự việc bất ngờ xảy ra khiến không khí càng thêm căng thẳng. Một chiếc xe tải hạng nặng từ trong con hẻm tối bất ngờ lao ra, cố tình ép xe của họ vào sát dải phân cách. Tài xế của Phó Kính Thần phải đánh lái gắt, khiến chiếc xe chao đảo mạnh.
"Chuyện gì vậy?" Kính Thần gầm lên, tay vẫn ôm chặt Liam để giảm chấn động cho cậu.
"Thưa Phó tổng, có xe bám đuôi và cố tình cản địa. Hình như là người của Diệp thị còn sót lại."
Hóa ra, dù Diệp Gia đã vào tù, nhưng những tàn dư của gia tộc họ Diệp – những kẻ đã mất tất cả vì sự sụp đổ của tập đoàn – vẫn ôm lòng thù hận. Chúng biết hôm nay là ngày Liam lâm bồn, ngày quan trọng nhất của Phó Kính Thần, nên đã chọn thời điểm này để ra tay một vố cuối cùng.
"Mặc kệ chúng, nhấn ga bằng mọi giá phải đưa cậu ấy đến bệnh viện an toàn!" Ánh mắt Phó Kính Thần lúc này đỏ ngầu như một con mãnh thú bị dồn vào đường cùng. Hắn lấy điện thoại ra, gọi cho Mark: "Điều toàn bộ đội an ninh đến ngay đoạn đường X. Nếu có kẻ nào cản đường, cứ đâm thẳng cho tôi!"
Cuộc rượt đuổi kịch tính diễn ra giữa đêm khuya. Tiếng lốp xe rít trên mặt đường nhựa, những cú va chạm tóe lửa khiến Liam đau đớn đến mức lịm đi. Cậu không còn nghe rõ tiếng gì nữa, chỉ cảm thấy một vòng tay ấm áp đang bao bọc lấy mình, và một giọng nói khàn đặc vang bên tai: "Đừng sợ, có anh ở đây. Không ai chạm vào được em và con đâu."
Nhờ sự can thiệp kịp thời của đội an ninh tăng cường, chiếc xe chở họ cũng thoát khỏi vòng vây và lao vào cổng bệnh viện. Liam được đưa ngay lên băng ca vào phòng cấp cứu đặc biệt.
Phó Kính Thần đứng ngoài hành lang, bộ vest sang trọng đã nhăn nhúm và vấy máu của Liam từ vết rách nhỏ do cú xóc nảy. Hắn nhìn cánh cửa phòng phẫu thuật đóng sập lại, ánh đèn đỏ rực sáng lên như một lời thách thức của tử thần. Hắn quỵ xuống hàng ghế chờ, hai bàn tay đan chặt vào nhau, trán tì lên đầu gối. Hắn đang cầu nguyện – một điều mà trước đây hắn chưa bao giờ làm. Hắn sẵn sàng đánh đổi mọi thứ mình có, tập đoàn, tiền bạc, thậm chí là tuổi thọ của chính mình, chỉ mong sao hai mẹ con bên trong được bình an.
Bên trong phòng phẫu thuật, Liam đang phải đối mặt với một cuộc chiến thực sự. Do những tổn thương từ quá khứ và thể trạng yếu, ca sinh nở trở nên vô cùng phức tạp.
"Huyết áp bệnh nhân đang giảm nhanh! Chuẩn bị máy trợ tim và truyền máu bổ sung ngay lập tức!" Tiếng bác sĩ vang lên dồn dập.
Liam nằm đó, ý thức chập chờn giữa thực và ảo. Cậu thấy mình đang đứng giữa một cánh đồng hoa diên vĩ trắng xóa, và phía xa kia là một đứa trẻ đang vẫy tay gọi mình. Đó là đứa con mà cậu đã mất hai năm trước sao? Cậu định bước tới ôm lấy đứa trẻ, nhưng bỗng nhiên có một lực kéo mạnh mẽ giữ cậu lại. Tiếng của Phó Kính Thần như từ nơi xa xăm vọng về, khẩn thiết và đau đớn: "Đừng bỏ anh, Niên Niên... xin em, đừng bỏ anh..."
Cậu chợt bừng tỉnh. Không, cậu không thể đi được. Cậu còn có người đàn ông đang chờ đợi ở ngoài kia, còn có sinh linh bé nhỏ đang cố gắng giành giật sự sống trong bụng mình. Cậu phải chiến đấu.
"Cố lên, cậu Liam! Chỉ một chút nữa thôi, tôi thấy đầu em bé rồi!"
Liam nghiến chặt răng, dồn hết chút sức tàn cuối cùng. Một cơn đau thấu trời xé toạc cơ thể cậu, và rồi, một âm thanh vang lên khiến tất cả những căng thẳng trong phòng phẫu thuật bỗng chốc tan biến.
"Oa... oa... oa..."
Tiếng khóc của trẻ thơ chào đời, dõng dạc và tràn đầy sức sống, xé tan bầu không khí đặc quánh mùi thuốc sát trùng.
Bên ngoài hành lang, Phó Kính Thần nghe thấy tiếng khóc ấy. Hắn đứng bật dậy, toàn thân run rẩy. Nước mắt không tự chủ được mà trào ra. Hắn chưa bao giờ cảm thấy tiếng âm thanh nào lại tuyệt vời và kỳ diệu đến thế.
Cửa phòng bật mở, vị bác sĩ bước ra, tháo khẩu trang và mỉm cười mệt mỏi: "Chúc mừng Phó tổng. Là một bé trai, nặng 3,2kg. Mẹ tròn con vuông. Cậu Liam đã rất kiên cường."
Phó Kính Thần không kịp nói lời cảm ơn, hắn lao ngay vào bên trong. Trên chiếc giường trắng, Liam nằm đó, gương mặt trắng bệch, mồ hôi bết dính những sợi tóc mai, nhưng đôi mắt cậu lại lấp lánh một thứ ánh sáng thiêng liêng. Cạnh cậu, một sinh linh bé nhỏ đỏ hỏn, nhăn nheo đang được quấn trong lớp khăn ấm.
Kính Thần quỳ xuống cạnh giường, hắn không dám chạm vào đứa bé ngay vì sợ đôi bàn tay thô kệch của mình làm đau nó. Hắn chỉ nhẹ nhàng cầm lấy tay Liam, hôn lên đó một nụ hôn dài đầy trân trọng.
"Cảm ơn em... Niên Niên. Cảm ơn em đã mang con về cho anh."
Liam mỉm cười yếu ớt, cậu nghiêng đầu nhìn đứa nhỏ: "Nhìn kìa... cái mũi... giống anh quá."
"Mắt thì giống em, đẹp và trong veo." Hắn thầm thì, rồi khẽ đưa ngón tay chạm vào bàn tay bé xíu của đứa trẻ. Ngay lập tức, đôi bàn tay bé tí ấy nắm chặt lấy ngón tay hắn. Một luồng điện chạy dọc sống lưng Phó Kính Thần. Đây là con hắn, là máu thịt của hắn, là minh chứng cho sự hồi sinh của một tình yêu đã từng đi qua cõi chết.
Sáng hôm sau, khi ánh nắng đầu tiên của ngày mới chiếu qua cửa sổ bệnh viện, Mark bước vào phòng với vẻ mặt nghiêm nghị nhưng có phần nhẹ nhõm.
"Phó tổng, chuyện đêm qua đã giải quyết xong. Những kẻ truy đuổi đã bị cảnh sát bắt giữ. Đó là em họ của Diệp Gia cùng một nhóm xã hội đen. Chúng sẽ phải ngồi tù rất lâu. Ngoài ra, gia tộc họ Phó bên Mỹ vừa nghe tin đã gửi lời chúc mừng và nói sẽ về Việt Nam thăm cháu trai."
Phó Kính Thần chỉ gật đầu nhẹ, ánh mắt vẫn không rời khỏi hai mẹ con đang ngủ say trên giường. "Bảo họ cứ từ từ. Tôi không muốn bất cứ ai làm phiền sự yên bình của Liam lúc này."
Những ngày sau đó trong bệnh viện là những ngày ngọt ngào nhất mà Liam từng trải qua. Phó Kính Thần không rời cậu nửa bước. Hắn học cách thay tã cho con, học cách pha sữa (dù Liam vẫn cố gắng cho con bú mẹ), và học cả cách hát ru bằng tông giọng trầm ấm có phần hơi lệch nhịp của mình.
Nhìn vị tổng tài quyền uy, người từng hô mưa gọi gió trên thương trường, giờ đây lại lóng ngóng quấn tã cho con đến mức mồ hôi nhễ nhại, Liam không khỏi bật cười trêu chọc.
"Anh quấn thế kia con sẽ khó chịu đấy, lỏng ra một chút."
"Tôi... tôi sợ con bị lạnh." Hắn gãi đầu, vẻ mặt lúng túng trông thật đáng yêu.
"Lại đây, để em chỉ cho."
Họ cùng nhau chăm sóc đứa trẻ, mỗi cử chỉ đều tràn đầy tình yêu thương. Đứa bé được đặt tên là Phó Thiên Ân, đúng như cái tên mà họ đã chọn – món quà của trời cao dành cho hai tâm hồn đã từng đi lạc.
Mười ngày sau, Liam được xuất viện. Ngày họ trở về biệt thự, lối vào tràn ngập hoa diên vĩ – loài hoa biểu tượng cho dự án của họ và cũng là loài hoa đã chứng kiến sự trở về của hạnh phúc. Phó Kính Thần bế con, tay kia dắt Liam bước qua cánh cửa nhà. Cảm giác này khác hẳn với hai năm trước. Giờ đây, đây không còn là một cái lồng kính lạnh lẽo, mà là một tổ ấm thực sự, nơi có tiếng cười của trẻ thơ và hơi ấm của sự tha thứ.
Buổi tối, khi Thiên Ân đã ngủ say trong nôi, Liam và Kính Thần ngồi ngoài ban công, nhìn xuống dòng sông lấp lánh ánh đèn.
"Kính Thần, anh có hối hận vì những chuyện đã qua không?" Liam đột ngột hỏi.
Phó Kính Thần im lặng một lúc, rồi kéo cậu vào lòng, để cậu tựa đầu lên vai mình. "Nếu nói không hối hận thì là nói dối. Tôi hối hận vì đã làm em đau, hối hận vì đã lãng phí quá nhiều thời gian trong sự thù hận và ngạo mạn. Nhưng nếu không có những sóng gió đó, có lẽ tôi sẽ chẳng bao giờ hiểu được em quý giá đến nhường nào. Những vết thương cũ đã thành sẹo, nhưng chúng nhắc nhở tôi phải biết trân trọng hiện tại này hơn tất thảy."
Hắn lấy từ trong túi áo ra một chiếc hộp nhỏ, bên trong là một sợi dây chuyền có mặt hình bông hoa diên vĩ bằng kim cương, ở giữa khảm một viên đá sapphire xanh biếc – màu mắt của Liam trong những bức tranh đẹp nhất.
"Món quà này tặng em, vì đã kiên cường vượt qua tất cả."
Liam để hắn đeo sợi dây chuyền lên cổ mình. Viên đá quý tỏa sáng lung linh dưới ánh trăng. Cậu cảm thấy lòng mình nhẹ tênh. Những kẻ thù cũ đã bị trừng phạt, những nỗi đau cũ đã được xoa dịu bằng tình yêu và sự ra đời của Thiên Ân.
Cuộc sống phía trước chắc chắn vẫn còn những thử thách, việc nuôi dạy một đứa trẻ không bao giờ là dễ dàng, và áp lực từ giới thượng lưu vẫn luôn hiện hữu. Nhưng Liam biết, chỉ cần họ nắm chặt tay nhau, không gì có thể chia cắt được họ nữa.
"Anh biết không," Liam thầm thì, "đêm nay em thấy ngôi sao kia rất sáng. Hình như con của chúng ta ở London đang mỉm cười chúc phúc cho em trai nó đấy."
Phó Kính Thần siết chặt vòng tay: "Ừ, con chúng ta sẽ luôn bảo vệ lẫn nhau."
Gió đêm thổi nhẹ, mang theo hương hoa diên vĩ thoang thoảng. Trong căn biệt thự ven sông, ánh đèn vàng ấm áp vẫn sáng mãi. Đó là ánh sáng của một gia đình trọn vẹn, một kết thúc viên mãn cho những tháng ngày tăm tối, và là khởi đầu cho một chương đời rực rỡ nhất của cả hai.
Mọi sóng gió đã lùi xa sau cánh cửa khép chặt, chỉ còn lại tình yêu đang nảy mầm và lớn lên từng ngày theo tiếng thở đều đặn của thiên thần nhỏ trong nôi. Định mệnh đã từng tàn nhẫn chia cắt họ, nhưng cũng chính định mệnh đã dẫn lối để họ tìm về bên nhau, mạnh mẽ và sâu đậm hơn bao giờ hết.
Liam nhắm mắt lại, tận hưởng nụ hôn dịu dàng của chồng trên trán. Hạnh phúc, cuối cùng cũng đã thực sự thuộc về cậu. Những ngày tháng sau này, cậu sẽ không còn phải vẽ những bức tranh u buồn nữa. Bảng màu của cậu giờ đây chỉ còn những sắc màu rực rỡ của sự sống, của hy vọng và của tình yêu vĩnh cửu.
Dòng sông vẫn trôi, thời gian vẫn chảy, nhưng tình yêu của họ đã hóa thành một bức tượng đài bất tử giữa lòng thành phố náo nhiệt này. Một câu chuyện về sự cứu rỗi, về lòng vị tha và về sức mạnh kỳ diệu của một mầm sống mới.
Thiên thần nhỏ Phó Thiên Ân khẽ cựa mình trong giấc ngủ, đôi môi nhỏ nhắn chúm chím như đang mỉm cười với thế giới tươi đẹp mà bé vừa mới đặt chân tới. Một thế giới mà cha mẹ bé đã phải dùng cả máu, nước mắt và cả sự hy sinh để kiến tạo nên.
Trời về khuya, không gian càng tĩnh mịch, chỉ có tiếng nhịp tim của hai con người hòa quyện vào nhau, đều đặn và bình yên. Mọi thứ đã thực sự bắt đầu lại, theo một cách hoàn hảo nhất.