MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSau khi ly hôn, tôi trở thành ánh trăng sáng của tổng tàiChương 13: Những con sóng ngầm phía sau cánh cửa bình yên

Sau khi ly hôn, tôi trở thành ánh trăng sáng của tổng tài

Chương 13: Những con sóng ngầm phía sau cánh cửa bình yên

2,349 từ · ~12 phút đọc

Kể từ khi Thiên Ân chào đời, căn biệt thự ven sông vốn dĩ sang trọng và ngăn nắp của Phó Kính Thần đã biến thành một "chiến trường" thực sự của tã giấy, bình sữa và những món đồ chơi treo nôi phát nhạc. Vị tổng tài từng khiến giới tài chính run rẩy mỗi khi nhíu mày, giờ đây lại đang lóng ngóng đứng trước một "thách thức" lớn nhất cuộc đời: thay tã cho con khi cậu nhóc đang quấy khóc.

"Niên Niên, hình như... hình như con không thích loại tã này? Hay là tôi dán hơi chặt?" Phó Kính Thần mồ hôi nhễ nhại, gương mặt căng thẳng như đang gỡ bom. Hắn nhìn xuống cậu con trai đang đạp chân loạn xạ, miệng nhỏ oanh tạc những tiếng khóc vang dội cả tầng lầu.

Liam ngồi trên giường, vừa cười vừa lắc đầu. Cậu bước lại gần, nhẹ nhàng gạt tay hắn ra: "Anh dán ngược rồi. Nhìn này, phải như thế này mới đúng."

Chỉ bằng vài động tác điêu luyện, Liam đã dẹp yên "cuộc loạn lạc". Thiên Ân ngay lập tức nín bặt, đôi mắt to tròn giống hệt Liam chớp chớp nhìn cha mình như một lời thách thức thầm lặng. Phó Kính Thần thở phào, ngồi bệt xuống sàn gỗ, bộ vest đắt tiền vừa thay ra đã dính đầy phấn rôm.

"Làm cha còn khó hơn điều hành cả một tập đoàn đa quốc gia," hắn lầm bầm, nhưng ánh mắt nhìn con lại dịu dàng đến tan chảy.

Cuộc sống bỉm sữa của "Phó tổng" là một chuỗi những tình huống bi hài. Có lần, trong một cuộc họp trực tuyến với các đối tác châu Âu về dự án mở rộng Diên Vĩ, Thiên Ân ở phòng bên cạnh bỗng nhiên bật khóc đòi sữa. Phó Kính Thần quên bẵng việc tắt micro, hắn vừa bế con vừa dỗ dành bằng tông giọng "trẻ con" mà trước đây Liam thề rằng sẽ không bao giờ phát ra từ miệng hắn: "Nào, bé ngoan của ba, đừng khóc nhé, một lát nữa ba cho đi xem hoa diên vĩ nào... ngoan, ngoan..."

Cả hội đồng quản trị phía bên kia màn hình đứng hình trong năm giây, sau đó là những tiếng cười thầm kín đáo. Mark, người trợ lý thân cận, phải giả vờ ho khan để nhắc nhở sếp mình rằng cả thế giới đang nghe thấy vị "sát thủ thương trường" đang nựng con.

Thế nhưng, những ngày tháng bỉm sữa ngọt ngào ấy sớm bị khuấy động bởi những con sóng ngầm từ phương xa. Một buổi chiều muộn, khi Liam đang cùng con sưởi nắng ngoài ban công, một đoàn xe đen bóng bẩy, sang trọng nhưng mang vẻ lạnh lùng lạ lẫm tiến vào cổng biệt thự.

Bước xuống từ chiếc xe dẫn đầu là bà nội của Phó Kính Thần – bà Phó thái phu nhân, cùng với người chú họ là Phó Trạch – kẻ bấy lâu nay vẫn định cư tại Mỹ và luôn dòm ngó chiếc ghế chủ tịch tập đoàn Phó thị.

Không khí trong căn biệt thự lập tức hạ xuống độ không tuyệt đối. Phó Kính Thần đứng ở đại sảnh, gương mặt lấy lại vẻ lạnh lùng vốn có, hắn chắn trước lối lên cầu thang như một bức tường vững chãi.

"Nội, chú Trạch. Sao hai người về mà không báo trước một tiếng?"

Bà Phó thái phu nhân, một người đàn bà quyền lực với đôi mắt sắc lẹm, nhìn quanh căn nhà rồi dừng lại ở đống đồ chơi trên sàn. Bà hừ lạnh một tiếng: "Ta nghe nói dòng độc đắc của họ Phó cuối cùng cũng có người nối dõi, nhưng nhìn cách anh quản lý gia đình thế này, ta thực sự lo ngại cho tương lai của tập đoàn. Một người đàn ông suốt ngày quẩn quanh với tã sữa thì làm sao có thể giữ vững được cơ nghiệp?"

Phó Trạch bước tới, nụ cười trên môi gã mang theo sự mỉa mai rõ rệt: "Kính Thần à, chú nghe nói đứa trẻ này... là do một người đàn ông sinh ra? Chuyện này thực sự là một cú sốc với gia tộc ở Mỹ. Họ nói dòng máu này có vẻ... không được bình thường cho lắm."

"Chú Trạch, hãy cẩn thận lời nói của mình!" Phó Kính Thần gầm lên, sát khí tỏa ra khiến Phó Trạch vô thức lùi lại một bước. "Thiên Ân là con trai trưởng hợp pháp của tôi. Và Lâm Niên là vợ tôi. Bất cứ ai xúc phạm đến họ, tức là đang tuyên chiến với Phó Kính Thần này."

Liam từ trên gác đi xuống, tay bế chặt Thiên Ân. Cậu nhìn thấy những gương mặt lạ lẫm nhưng tràn đầy ác ý. Dù có chút run rẩy, nhưng bản năng người mẹ khiến cậu trở nên mạnh mẽ lạ thường. Cậu bước đến đứng cạnh chồng mình, đối diện với những kẻ đang đe dọa hạnh phúc của gia đình nhỏ.

"Chào bà, chào chú. Tôi là Lâm Niên," cậu nói, giọng nói điềm tĩnh nhưng dứt khoát.

Bà thái phu nhân nhìn chằm chằm vào Liam, ánh mắt bà tràn đầy sự kỳ thị: "Cậu chính là người đã khiến cháu trai ta trở nên yếu đuối thế này sao? Nghe đây, họ Phó không chấp nhận một người thừa kế có xuất thân kỳ quặc như thế. Chúng ta về đây để tổ chức một cuộc họp gia tộc. Quyền thừa kế tập đoàn cần phải được xem xét lại nếu Kính Thần vẫn tiếp tục lún sâu vào cuộc hôn nhân này."

Phó Trạch bồi thêm vào: "Đúng vậy, Kính Thần. Các cổ đông lớn ở Mỹ không hài lòng chút nào. Họ đang đề nghị chuyển bớt quyền điều hành sang cho chú. Cháu nên cân nhắc kỹ giữa cái gia đình nhỏ này và đế chế mà cha cháu đã để lại."

Phó Kính Thần cười nhạt, một nụ cười đầy sự khinh bỉ. Hắn vòng tay ôm lấy vai Liam và con: "Đế chế mà cha tôi để lại, tôi sẽ giữ vững. Nhưng gia đình này, tôi sẽ bảo vệ bằng mạng sống. Nếu các người muốn dùng quyền thừa kế để uy hiếp tôi, thì các người đã nhầm to rồi. Tôi không cần cái ghế đó nếu nó bắt tôi phải đánh đổi người mình yêu."

Cuộc gặp gỡ kết thúc trong sự căng thẳng tột độ. Gia tộc họ Phó tạm thời rút lui về khách sạn, nhưng Liam biết đây chỉ là khởi đầu của một cuộc chiến mới – một cuộc chiến không dùng axit hay dao kéo, mà dùng quyền lực, tiền bạc và những định kiến cổ hủ để xâu xé họ.

Những ngày tiếp theo, áp lực đè nặng lên vai Phó Kính Thần. Các cổ đông bắt đầu rút vốn, những tin đồn thất thiệt về giới tính và nguồn gốc của Thiên Ân bị rò rỉ lên mặt báo. Thậm chí, có kẻ còn liều lĩnh gửi những lá thư đe dọa đến biệt thự, đòi giám định DNA của đứa trẻ vì cho rằng "đàn ông không thể sinh con".

Một tối nọ, Liam thấy Kính Thần ngồi một mình trong phòng làm việc tối om, trên bàn là những tập tài liệu về việc chuyển nhượng cổ phần. Cậu nhẹ nhàng bước vào, đặt một tách trà nóng lên bàn.

"Anh mệt lắm đúng không?"

Kính Thần ngẩng đầu lên, gương mặt hốc hác thấy rõ. Hắn kéo cậu ngồi vào lòng, gục đầu lên vai cậu: "Tôi không mệt vì công việc, tôi chỉ lo lắng cho em và con. Tôi sợ những lời cay nghiệt đó sẽ làm em tổn thương thêm lần nữa."

"Kính Thần, chúng ta đã đi qua cửa tử rồi, anh nhớ không?" Liam dịu dàng vuốt tóc hắn. "Một chút thị phi này sao có thể quật ngã được chúng ta? Nếu họ muốn lấy tập đoàn, cứ để họ thử xem. Chúng ta có đôi bàn tay này, có trí óc này, chúng ta có thể làm lại từ đầu. Nhưng sự bình yên của Thiên Ân là vô giá."

Lời nói của Liam như một liều thuốc trấn an khiến Kính Thần tỉnh táo lại. Hắn nhận ra mình không thể chỉ phòng thủ, hắn phải tấn công. Hắn bắt đầu thu thập bằng chứng về những vụ làm ăn phi pháp của Phó Trạch tại Mỹ – những phi vụ rửa tiền và trốn thuế mà gã luôn che đậy kỹ lưỡng dưới cái mác "đầu tư quốc tế".

Kịch tính lên đến đỉnh điểm khi cuộc họp cổ đông bất thường được tổ chức tại trụ sở Phó thị. Bà thái phu nhân ngồi ở vị trí trung tâm, Phó Trạch đắc ý cầm sẵn bản dự thảo tước quyền điều hành của Kính Thần.

"Kính Thần, cháu không còn sự lựa chọn nào khác. Đưa đứa bé đi giám định DNA công khai trước báo chí, hoặc là ký vào bản bàn giao này," Phó Trạch cười nham hiểm.

Vừa lúc đó, cánh cửa phòng họp bật mở. Liam bước vào, nhưng không phải với vẻ ngoài của một "bà mẹ bỉm sữa" yếu đuối, mà trong bộ vest kiến trúc sư lịch lãm, trên tay là một tập hồ sơ đỏ.

"Tôi nghĩ người cần phải giám định không phải là con trai tôi, mà là tính minh bạch trong các tài khoản ở Cayman của chú Trạch đấy," Liam dõng dạc nói.

Cả phòng họp xôn xao. Phó Kính Thần đứng dậy, ném một tập ảnh và tài liệu lên bàn: "Đây là bằng chứng chú đã cấu kết với đối thủ cạnh tranh để bán đứng bí mật công nghệ của dự án Diên Vĩ giai đoạn hai. Và đây là lệnh đóng băng tài sản từ cục thuế liên bang Mỹ mà tôi vừa nhận được cách đây mười phút."

Gương mặt Phó Trạch từ đắc ý chuyển sang tái mét, rồi tím ngắt. Gã run rẩy nhìn bà thái phu nhân, nhưng bà cũng đang bàng hoàng không kém. Bà không ngờ người cháu mà bà luôn coi thường vì tình cảm lại có thể ra tay tàn khốc và chuẩn bị kỹ lưỡng đến vậy.

"Còn về Thiên Ân," Kính Thần bước đến cạnh Liam, nắm chặt tay cậu, "đây là bản giám định DNA từ ba bệnh viện lớn nhất thế giới, kèm theo cả những tài liệu y khoa chứng minh sự kỳ diệu của sinh học. Bất cứ ai còn dám nghi ngờ, tôi sẽ khởi kiện vì tội bôi nhọ danh dự cho đến khi kẻ đó tán gia bại sản mới thôi."

Sự quyết đoán và những bằng chứng thép của Kính Thần đã xoay chuyển hoàn toàn tình thế. Các cổ đông từng dao động nay lại đồng loạt quay sang ủng hộ hắn. Phó Trạch bị lực lượng an ninh mời ra khỏi phòng họp ngay lập tức để phục vụ điều tra.

Bà thái phu nhân ngồi lặng người trên ghế. Bà nhìn thấy sự gắn kết không thể phá vỡ giữa Kính Thần và Liam. Bà chợt nhận ra, chính tình yêu mà bà cho là "yếu đuối" đó lại là nguồn sức mạnh khiến Kính Thần trở nên bất bại.

Sau cuộc họp, bà thái phu nhân yêu cầu được đến biệt thự để gặp Thiên Ân một lần nữa trước khi về Mỹ. Lần này, bà không mang theo sự lạnh lùng. Nhìn thấy đứa trẻ đang nằm trong nôi, bàn tay bé xíu nắm lấy ngón tay bà, trái tim của người đàn bà thép bỗng chốc mềm lại.

"Nó... nó thực sự rất giống cha nó lúc nhỏ," bà thầm thì, mắt rưng rưng. Bà quay sang nhìn Liam: "Cậu đã thắng tôi. Không phải bằng tiền bạc, mà bằng sự kiên trì. Hãy chăm sóc tốt cho Kính Thần và đứa nhỏ."

Bà để lại một chiếc nhẫn ngọc bích gia bảo cho Thiên Ân rồi rời đi trong tĩnh lặng. Những rắc rối từ gia tộc tạm thời lắng xuống, để lại không gian cho sự bình yên trở lại với gia đình nhỏ.

Trở về với cuộc sống thường nhật, Phó Kính Thần lại quay về với vai trò "ông bố bỉm sữa" của mình. Hắn đã thạo việc hơn, nhưng vẫn thỉnh thoảng gây ra những tình huống dở khóc dở cười, như việc nhầm túi tã của con với túi tài liệu quan trọng mang đến văn phòng.

Một tối nọ, khi Thiên Ân đã ngủ say sau một ngày quậy phá, Liam và Kính Thần ngồi bên hiên nhà, nghe tiếng sóng vỗ rì rào.

"Kính Thần, anh có sợ sau này Thiên Ân sẽ gặp phải những định kiến như chúng ta không?"

Hắn ôm cậu vào lòng, hôn nhẹ lên tóc: "Có thể xã hội vẫn sẽ có người này người kia, nhưng con của chúng ta sẽ lớn lên với sự tự hào. Vì nó có hai người cha yêu nó hơn cả mạng sống. Chúng ta sẽ xây dựng cho con một thế giới mà ở đó, tình yêu không có biên giới hay giới hạn."

Liam tựa đầu vào vai hắn, cảm thấy một sự bình yên chưa từng có. Mọi bão tố đã qua đi, những kẻ muốn chia rẽ họ cuối cùng cũng phải lùi bước trước sức mạnh của sự chân thành. Cuộc sống bỉm sữa tuy có lúc "bi hài", có lúc mệt mỏi vì tã sữa và áp lực quyền lực, nhưng mỗi khi nhìn thấy nụ cười của Thiên Ân, họ biết mình đã sở hữu khối tài sản lớn nhất thế gian này.

Gió đêm thổi qua vườn hoa diên vĩ, mang theo hương thơm dịu nhẹ lan tỏa vào căn nhà ấm áp. Một chương mới rực rỡ đang mở ra, không còn hận thù, không còn nước mắt, chỉ còn lại những tiếng cười trẻ thơ và tình yêu vĩnh cửu của hai tâm hồn đã tìm thấy nhau giữa muôn vàn sóng gió của cuộc đời.