Ánh hoàng hôn rực rỡ của vùng Tuscany buông xuống những mái nhà ngói đỏ của thành phố Florence, nhuộm thung lũng sông Arno trong một màu vàng đồng cổ kính. Trên sân thượng của một tòa biệt thự Phục hưng, buổi tiệc mừng công của giới kiến trúc quốc tế đang diễn ra trong sự hào nhoáng. Liam, trong bộ suit màu trắng ngà cắt may tinh xảo, trông như một tác phẩm nghệ thuật sống động giữa những bức tượng cẩm thạch.
Phó Kính Thần đứng ở một góc ban công, tay cầm ly rượu vang đỏ, ánh mắt sắc lẹm luôn khóa chặt vào bóng dáng của vợ mình. Hắn vốn dĩ rất tự hào về tài năng của Liam, nhưng hôm nay, sự tự hào đó đang bị thiêu đốt bởi một cảm giác khó chịu lạ kỳ.
Nguyên nhân của sự khó chịu đó mang tên Mark.
Mark là người đàn ông đã sát cánh bên Liam suốt hai năm tại London, là người đã che chở cho cậu khi cậu gục ngã nhất. Lần này, Mark xuất hiện tại Ý với tư cách là giám đốc điều hành của một quỹ đầu tư nghệ thuật lớn, đơn vị tài trợ chính cho dự án tiếp theo của Liam.
"Niên Niên, cậu vẫn như ngày ở London, cứ đứng vào chỗ đông người là lại quên chỉnh cà vạt cho thẳng." Mark cười xòa, bàn tay tự nhiên đưa lên chỉnh lại nút thắt trên cổ áo Liam.
Khoảng cách giữa hai người lúc đó rất gần. Mark hơi cúi người, đôi mắt xanh thẳm của anh ta nhìn Liam đầy ấm áp, còn Liam thì mỉm cười nhẹ nhàng, một nụ cười thân thiết và tin cậy mà từ sáng đến giờ Phó Kính Thần chưa hề nhận được.
"Cảm ơn anh, Mark. Ở London nếu không có anh nhắc, chắc tôi đi họp với đối tác mà trông như vừa bước ra từ tiệm tạp hóa mất." Liam đùa lại, bàn tay khẽ chạm vào vai Mark như một thói quen cảm ơn lâu ngày.
"Xoảng!"
Tiếng thủy tinh chạm vào mặt bàn đá có phần mạnh bạo phát ra từ phía sau. Phó Kính Thần bước tới, gương mặt lãnh đạm nhưng đôi mắt thì lạnh đến thấu xương. Hắn tự nhiên vòng tay qua eo Liam, kéo cậu sát về phía mình, một hành động khẳng định chủ quyền không thể rõ ràng hơn.
"Chào anh Mark, thật trùng hợp khi gặp anh ở đây." Giọng nói của Kính Thần trầm thấp, mang theo sự áp chế của một kẻ đứng đầu. "Cảm ơn anh đã nhắc nhở vợ tôi. Tuy nhiên, từ nay về sau chuyện phục trang của em ấy đã có tôi lo liệu, anh không cần phải bận tâm nữa."
Mark là người lăn lộn lâu năm, anh ta thừa hiểu tia lửa điện đang nổ ra trong mắt đối phương. Anh ta nhún vai, nụ cười vẫn giữ vẻ lịch thiệp: "Phó tổng quá lời rồi. Tôi và Liam là tri kỷ, chút việc nhỏ này thấm tháp gì so với những gì chúng tôi đã cùng nhau vượt qua ở London."
"Quá khứ là quá khứ, hiện tại Liam là người của Phó gia." Kính Thần nhếch môi, ánh mắt tối sầm lại. "Và hiện tại, tôi nghe nói chi nhánh của quỹ đầu tư phía anh ở đảo Sicily đang thiếu người điều hành trầm trọng sau vụ bê bối tài chính. Tôi vừa nói chuyện với chủ tịch của anh, ông ấy rất đồng tình rằng một người năng nổ như anh nên đến đó để dọn dẹp đống đổ nát ấy trong vòng hai năm tới."
Liam sững sờ nhìn chồng mình: "Kính Thần, anh nói gì vậy? Đảo Sicily? Đó là nơi vùng sâu vùng xa, Mark đang làm tốt ở đây mà?"
"Đó là sự thăng tiến cho anh ta thôi, Niên Niên." Kính Thần không nhìn Liam, ánh mắt vẫn đóng đinh vào Mark như một lời cảnh cáo cuối cùng. "Sáng mai anh ta sẽ nhận được quyết định điều động. Chúc mừng anh, Mark."
Bầu không khí trở nên đông đặc. Mark chỉ cười nhạt, gật đầu với Liam rồi quay lưng bước đi. Anh ta đủ thông minh để biết rằng, khi một người đàn ông như Phó Kính Thần đã ra tay thì không có con đường nào khác để quay đầu.
Đêm đó, trong căn phòng khách sạn cao cấp nhìn ra nhà thờ Santa Maria del Fiore, Liam vừa bước vào cửa đã bị Phó Kính Thần đẩy mạnh vào cánh cửa gỗ khép hờ. Hắn không nói lời nào, đôi mắt đỏ ngầu vì ghen tuông nhìn cậu chằm chằm.
"Kính Thần, anh quá đáng lắm rồi! Tại sao anh lại can thiệp vào công việc của Mark? Anh ấy là ân nhân của em!" Liam tức giận đẩy ngực hắn ra.
"Ân nhân?" Kính Thần gằn giọng, bàn tay hắn bóp chặt lấy cổ tay Liam, ép cậu lên cửa. "Ân nhân mà được phép chạm vào người em sao? Ân nhân mà được phép nhìn em bằng ánh mắt đó sao? Liam, em có biết khi nhìn anh ta chỉnh cà vạt cho em, tôi chỉ muốn bẻ gãy bàn tay đó không?"
"Anh thật điên rồ! Đó chỉ là tình bạn!"
"Tôi không cần biết đó là tình gì!" Hắn cúi xuống, nụ hôn nồng mùi rượu vang giáng xuống môi cậu, mạnh bạo và đầy tính chiếm hữu như muốn xóa sạch dấu vết của bất kỳ ai khác. Hắn cắn nhẹ vào môi dưới của cậu, khiến Liam khẽ kêu lên vì đau và tê dại.
Hắn buông cậu ra, hơi thở dồn dập, rồi tháo chiếc cà vạt lụa trên cổ mình ném xuống sàn.
"Em nói tôi điên cũng được. Nhưng từ ngày mai, mỗi buổi sáng em phải là người đích thân chỉnh cà vạt cho tôi. Nếu không làm, tôi sẽ không rời khỏi phòng này, và em cũng đừng hòng đi đâu cả."
Liam nhìn người đàn ông trước mặt, vừa bực vừa buồn cười trước sự trẻ con của hắn. Vị tổng tài hét ra lửa giờ đây lại giống như một đứa trẻ đang cố gắng đánh dấu lãnh thổ của mình một cách vụng về.
"Anh... anh thật là..."
"Lại đây." Hắn ra lệnh, nhưng giọng nói đã dịu đi đôi chút.
Suốt một tuần sau đó tại Florence, hình ảnh vị kiến trúc sư tài ba Liam mỗi sáng đều phải kiên nhẫn đứng trước gương để thắt đi thắt lại chiếc cà vạt cho Phó tổng tài đã trở thành một cảnh tượng quen thuộc. Kính Thần rất kén chọn, lúc thì chê nút thắt quá lỏng, lúc thì bảo màu sắc không hợp, thực chất chỉ là để kéo dài thời gian được Liam chăm sóc và để cậu không có tâm trí nào nhớ đến người khác.
Về phần Mark, đúng như lời Kính Thần nói, anh ta đã phải lên máy bay đến đảo Sicily ngay ngày hôm sau để tiếp quản một chi nhánh đang bờ vực phá sản. Khoảng cách địa lý hàng nghìn cây số và sự bận rộn của công việc mới đã thực sự tách biệt Mark khỏi cuộc sống của Liam.
Vào buổi chiều cuối cùng ở Florence, khi họ cùng nhau đi dạo trên cầu Ponte Vecchio, Liam chợt hỏi: "Anh thực sự điều Mark đi vì ghen sao?"
Kính Thần dừng lại, nhìn dòng sông Arno lững lờ trôi, bàn tay hắn đan chặt vào tay cậu. "Không hẳn chỉ là ghen. Tôi nhìn thấy sự hy vọng trong mắt anh ta. Tôi không thể để bất kỳ tia hy vọng nào nhen nhóm xung quanh em. Liam, tôi đã mất em một lần, tôi sẽ không để điều đó lặp lại, dù là dưới bất kỳ danh nghĩa nào."
Liam thở dài, tựa đầu vào vai hắn. Cậu biết sự chiếm hữu của hắn đôi khi rất cực đoan, nhưng sau tất cả, đó là cách hắn bảo vệ tình yêu mà hắn hằng trân trọng.
"Đồ độc đoán."
"Chỉ độc đoán với mình em thôi." Hắn mỉm cười, nụ cười hiếm hoi của sự chiến thắng.
Dưới bầu trời Florence rực rỡ, lửa ghen cuối cùng cũng dịu lại, nhường chỗ cho những lời thề thốt chân thành. Những con sóng ngầm từ quá khứ dường như đã bị nhấn chìm, chỉ còn lại hiện tại ngọt ngào và một tương lai mà ở đó, Phó Kính Thần thề sẽ là người duy nhất được phép chỉnh lại cà vạt cho cuộc đời của Liam.
Họ bước đi trên những con phố đá cổ kính, bóng hai người đổ dài quyện vào nhau. Ở một nơi xa xôi như Sicily, có lẽ Mark cũng đang mỉm cười chấp nhận thất bại trước một tình yêu quá đỗi cố chấp và mãnh liệt này.