Chuyến bay từ Florence hạ cánh xuống đường băng trong một buổi chiều mưa dầm dề. Liam khẽ rùng mình trước cái lạnh đột ngột của quê nhà, cậu thắt lại chiếc khăn len trên cổ Thiên Ân, đứa trẻ đang ngủ say trong vòng tay ấm áp của Phó Kính Thần. Hắn che ô cho hai mẹ con, bước đi đầy thận trọng, nhưng đôi mày rậm của hắn đã sớm nhíu lại khi nhìn thấy Mark – người trợ lý thân cận – đang đứng đợi ở sảnh VIP với gương mặt biến sắc.
"Phó tổng, tình hình không ổn." Mark nói nhanh, giọng anh thấp xuống để chỉ đủ ba người nghe. "Trong mười ngày ngài ở Ý, Hội đồng quản trị đã bí mật triệu tập ba cuộc họp kín. Phó Trạch dù đang bị điều tra nhưng bằng cách nào đó vẫn kịp tuồn ra ngoài những tài liệu giả mạo về việc dự án Diên Vĩ đang bị thanh tra vì gian lận tài chính."
Phó Kính Thần không hề tỏ ra ngạc nhiên. Hắn đã lường trước được rằng những con cáo già ở Phó thị sẽ không bao giờ để hắn yên ổn hưởng hạnh phúc. Hắn siết chặt vai Liam, như một lời trấn an thầm lặng: "Về nhà trước, mọi việc cứ để tôi lo."
Cánh cửa biệt thự vừa khép lại, cũng là lúc Phó Kính Thần cởi bỏ chiếc áo khoác bám đầy hơi nước, bước thẳng vào phòng làm việc. Liam đặt Thiên Ân vào nôi, nhìn qua khe cửa thấy bóng lưng cao lớn của chồng đang đứng trước màn hình ma trận các con số tài chính đang nhảy múa liên tục. Những quân cờ của phe đối lập đã bắt đầu di chuyển.
Cầm đầu nhóm cổ đông biến chất lần này là ông Trương – một cổ đông kỳ cựu đã đi cùng cha của Kính Thần từ những ngày đầu. Ông ta lợi dụng sự vắng mặt của Kính Thần để tung tin đồn rằng vị tổng tài trẻ tuổi đang mải mê với tình ái và con cái mà bỏ bê đại cục, khiến giá cổ phiếu của Phó thị sụt giảm 5% chỉ trong một tuần.
Sáng hôm sau, trụ sở tập đoàn Phó thị bao phủ trong một bầu không khí ngột ngạt. Khi Phó Kính Thần bước vào phòng họp lớn, mười hai vị cổ đông đã ngồi sẵn đó, gương mặt ai nấy đều lộ vẻ nghiêm trọng hoặc đắc ý ngầm.
"Kính Thần, chúng tôi cần một lời giải thích thỏa đáng." Ông Trương đập mạnh xấp tài liệu xuống bàn. "Dự án Diên Vĩ là huyết mạch của tập đoàn, nhưng hiện nay các nhà thầu đang rục rịch rút lui vì lo sợ những cáo buộc gian lận mà cậu đang vướng phải. Chúng tôi không thể để một người đang bị nghi ngờ điều hành công ty."
Phó Kính Thần thản nhiên ngồi xuống chiếc ghế chủ tịch, hắn bắt chéo chân, ánh mắt bình thản đến đáng sợ. Hắn không nhìn vào tập tài liệu giả mạo kia, mà chỉ nhìn thẳng vào mắt ông Trương.
"Gian lận? Hay là sự dàn dựng vụng về của những kẻ đang thèm khát cái ghế này?" Hắn nhếch môi. "Ông Trương, mười năm trước cha tôi đã cứu ông khỏi một vụ phá sản cá nhân. Tôi cứ ngỡ lòng biết ơn của ông dài hơn thế này."
"Cậu đừng có lôi chuyện cũ ra đây!" Ông Trương đỏ mặt tía tai. "Hội đồng quản trị đã biểu quyết, chúng tôi đề nghị đình chỉ chức vụ của cậu để phục vụ điều tra nội bộ. Quyền điều hành tạm thời sẽ do Ban kiểm soát phụ trách."
Đây chính là kế hoạch của họ: đẩy Kính Thần ra ngoài vòng chiến sự trong vòng 30 ngày, đủ thời gian để họ tẩu tán tài sản và ký kết những hợp đồng bán rẻ các công ty con cho một tập đoàn đối thủ từ Mỹ.
Nhưng họ đã quên mất một điều: Phó Kính Thần không bao giờ chiến đấu một mình.
Đúng lúc đó, cửa phòng họp mở ra. Liam bước vào, tay cầm một chiếc máy tính bảng. Cậu không còn là kiến trúc sư lãng tử như ở Florence, mà là một chuyên gia sắc sảo với ánh nhìn kiên định.
"Xin lỗi vì đã ngắt lời các vị." Liam đặt máy tính lên bàn, kết nối với màn hình lớn. "Tôi là Lâm Niên, chủ trì thiết kế dự án Diên Vĩ. Trong mười ngày qua, khi các vị đang bận rộn họp kín, tôi đã cùng các luật sư từ London rà soát lại toàn bộ dòng tiền của dự án. Và tôi phát hiện ra một điều rất thú vị."
Trên màn hình hiện ra sơ đồ dòng tiền phức tạp.
"Mười triệu đô la vốn đầu tư cho giai đoạn hai đã không hề bị thất thoát vì 'gian lận của Phó tổng'," Liam nhấn mạnh từng chữ. "Mà nó đã được chuyển qua ba công ty bình phong, và điểm đến cuối cùng chính là tài khoản của công ty con thuộc sở hữu của gia đình ông Trương tại Singapore. Các vị có muốn xem bản sao chứng từ giao dịch mà tôi đã lấy được từ ngân hàng đối tác không?"
Sắc mặt ông Trương chuyển từ đỏ sang xám xịt như tro tàn. Những cổ đông khác bắt đầu nhìn nhau, sự đoàn kết của phe đảo chính lập tức tan rã như một lâu đài cát trước cơn sóng dữ. Họ chỉ là những kẻ trục lợi, khi thấy con tàu của ông Trương sắp chìm, không ai muốn chết chùm theo.
Phó Kính Thần lúc này mới đứng dậy, hắn chậm rãi đi vòng quanh bàn họp, tiếng giày da gõ xuống sàn nhà nghe như những nhịp đập của bản án tử hình dành cho những kẻ phản bội.
"Tôi đã cho các vị cơ hội để làm những lão thần được kính trọng. Nhưng các vị lại chọn cách làm những kẻ trộm cắp." Hắn dừng lại sau lưng ông Trương, đặt tay lên vai ông ta. "Toàn bộ bằng chứng về việc rửa tiền và chiếm dụng vốn đã được gửi đến cơ quan cảnh sát kinh tế. Lệnh bắt giữ sẽ có hiệu lực trong vòng một giờ tới."
Ông Trương sụp đổ hoàn toàn, lão ngã quỵ xuống ghế, miệng lắp bắp không thành lời. Cuộc đảo chính kết thúc nhanh chóng và tàn nhẫn như cách mà Phó Kính Thần vẫn thường xử lý những kẻ cản đường mình.
Khi tất cả đã rời đi, trong phòng họp chỉ còn lại hai người. Kính Thần thở hắt ra một hơi, vẻ lạnh lùng tan biến, hắn bước tới ôm lấy Liam từ phía sau, vùi đầu vào cổ cậu.
"Cảm ơn em... Nếu không có những chứng từ đó, có lẽ tôi phải mất vài tháng mới dọn dẹp xong đống rác này."
Liam xoay người lại, vòng tay qua cổ hắn, mỉm cười dịu dàng: "Ở London em đã học được một điều: không bao giờ được phép để kẻ thù nhìn thấy sơ hở của mình. Em đã âm thầm chuẩn bị số liệu này ngay từ khi Mark báo tin về sự bất thường của dòng tiền."
"Niên Niên của tôi thực sự đã lớn rồi." Hắn hôn lên trán cậu, một nụ hôn chứa đầy sự tự hào và trân trọng.
Tuy nhiên, niềm vui thắng lợi chẳng kéo dài được bao lâu. Khi họ trở về biệt thự, người giúp việc hớt hải chạy ra báo tin: Thiên Ân bỗng nhiên sốt cao không ngớt, đứa trẻ không chịu bú và bắt đầu có những cơn co giật nhẹ.
Bầu trời hạnh phúc vừa mới hửng nắng lại một lần nữa bị mây đen che phủ. Họ hối hả đưa con đến bệnh viện. Trong phòng cấp cứu, nhìn đứa bé bé xíu với những sợi dây truyền cắm đầy trên người, Liam cảm thấy tim mình như bị ai đó bóp nát. Cậu quỵ xuống sàn, nước mắt lã chã rơi.
Phó Kính Thần ôm chặt lấy vợ, nhưng đôi bàn tay hắn cũng đang run rẩy không kiểm soát được. Hắn vừa đánh thắng một trận chiến thương trường vạn người nể phục, nhưng giờ đây trước một sinh linh bé bỏng, hắn cảm thấy mình thật bất lực.
Bác sĩ bước ra, gương mặt trầm ngâm: "Bé bị nhiễm một loại vi khuẩn lạ, có khả năng do môi trường thay đổi đột ngột sau chuyến đi xa hoặc ai đó đã cố tình tiếp xúc không an toàn với bé. Chúng tôi cần theo dõi đặc biệt trong 24 giờ tới."
Ánh mắt Phó Kính Thần bỗng trở nên sắc lẹm. "Tiếp xúc không an toàn?" Hắn nhớ lại những ngày qua, có rất nhiều người lạ đã ra vào biệt thự để giao tài liệu và quà tặng. Liệu có phải những cổ đông kia, khi thấy không thể lật đổ được hắn, đã dùng đến hạ sách hèn hạ nhất là nhắm vào con trai hắn?
Một cuộc điều tra ngầm khác lại bắt đầu. Phó Kính Thần thề rằng, nếu đây thực sự là một âm mưu, hắn sẽ khiến kẻ đứng sau phải ước rằng mình chưa từng được sinh ra trên đời. Đêm ấy, hành lang bệnh viện dài hun hút và lạnh lẽo, hai con người từng trải qua bao sóng gió lại cùng nhau nắm chặt tay, canh chừng cho mầm sống duy nhất của họ đang thoi thóp bên trong.
Những quân cờ trong bóng tối vẫn chưa dừng lại, và lần này, ván cược chính là sinh mạng của Thiên Ân.