Thành phố S vào mùa thu, những cơn mưa phùn rả rích làm không khí thêm phần ảm đạm. Hồ Nhược Vũ đứng trước gương trong phòng tắm, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt phản chiếu bên trong. Đôi mắt đỏ hoe, làn da xanh xao, và trên cổ vẫn còn vết hằn nhàn nhạt của sợi dây chuyền bị giật mất.
Cảm giác đau đớn khi bị chiếc xe tải lao thẳng vào người ở kiếp trước vẫn còn rõ mồn một. Cô nhớ vị máu tanh nồng, nhớ nụ cười đắc thắng của Bạch Liên khi ghé vào tai cô nói: "Chị đi thong thả, anh Hạo Nhiên và tài sản họ Hồ, em sẽ chăm sóc thay chị."
Nhưng khi mở mắt ra, cô lại thấy mình đang đứng ở sảnh biệt thự nhà họ Lâm. Đây là ngày 15 tháng 9 năm 2025 – ngày cô và Lâm Hạo Nhiên chính thức ký đơn ly hôn.
"Nhược Vũ, cô đứng ngẩn ngơ ở đó làm gì? Mau vào đây!"
Giọng nói gắt gỏng của Lâm Hạo Nhiên vang lên từ phòng khách. Nhược Vũ hít một hơi thật sâu, nén lại sự run rẩy trong lòng. Cô không còn là người đàn bà yếu đuối chỉ biết khóc lóc cầu xin tình yêu nữa. Cô bước ra, dáng vẻ ung dung lạ thường.
Trong phòng khách, Bạch Liên đang ngồi sát bên cạnh Lâm Hạo Nhiên, tay cô ta ôm lấy cánh tay hắn, vẻ mặt đầy sự lo lắng giả tạo. Thấy Nhược Vũ, Bạch Liên khẽ sụt sịt: "Chị Nhược Vũ, em biết em có lỗi, nhưng tình yêu không có sai trái. Chị hãy thành toàn cho em và anh Hạo Nhiên, em sẽ không quên ơn chị đâu."
Nhược Vũ ngồi xuống ghế đối diện, thản nhiên cầm lấy ly trà đã nguội lạnh trên bàn, nhấp một ngụm rồi đặt xuống. Tiếng va chạm của gốm sứ với mặt bàn đá vang lên khô khốc.
"Thành toàn? Cô lấy tư cách gì bảo tôi thành toàn?" Nhược Vũ nhìn thẳng vào mắt Bạch Liên, ánh mắt lạnh lẽo khiến ả ta rùng mình, lén nép sau lưng Lâm Hạo Nhiên.
Lâm Hạo Nhiên đập bàn: "Hồ Nhược Vũ! Đừng có quá đáng. Cô không sinh được con, mẹ tôi đã không bằng lòng từ lâu. Đây là đơn ly hôn, tôi đã để lại cho cô căn hộ cũ của cha mẹ cô và 5 tỷ đồng. Ký đi rồi rời khỏi đây trong êm đẹp."
Nhược Vũ nhìn tờ đơn ly hôn, trong lòng trào dâng một sự mỉa mai cực độ. Kiếp trước, vì quá yêu, cô đã ký mà không đòi hỏi gì, để rồi bị bọn họ dồn vào đường cùng. Kiếp này... đừng hòng.
"5 tỷ?" Cô bật cười, tiếng cười lanh lảnh nhưng chứa đầy sự hận thù. "Lâm Hạo Nhiên, anh quên rồi sao? Công ty dược phẩm Lâm Thị có được ngày hôm nay là nhờ 40% vốn đầu tư từ cha tôi. Căn biệt thự này, và cả tòa nhà văn phòng ở khu phía Đông, tất cả đều có máu và mồ hôi của nhà họ Hồ."
"Cô định tống tiền tôi?" Lâm Hạo Nhiên nheo mắt đầy nguy hiểm.
"Không, tôi đòi lại công bằng." Nhược Vũ lấy từ trong túi xách ra một tập tài liệu mà cô đã chuẩn bị sẵn sau khi thức dậy (nhờ ký ức kiếp trước về các tài khoản ẩn của hắn). "Trong này là bằng chứng anh trốn thuế và chuyển tiền bất hợp pháp vào tài khoản của Bạch Liên. Nếu tôi gửi thứ này lên Cục thuế và Hội đồng quản trị, anh nghĩ vị trí chủ tịch của anh còn giữ được không?"
Gương mặt Lâm Hạo Nhiên lập tức xám ngoét. Hắn không ngờ người vợ "tóc dài não ngắn" này lại nắm giữ những bí mật chết người đó.
"Cô muốn gì?" Hắn nghiến răng hỏi.
"Thứ nhất, trả lại 20% cổ phần Lâm Thị cho tôi dưới dạng tiền mặt hoặc bất động sản tương đương. Thứ hai, tôi muốn sở hữu toàn quyền mảnh đất hoang ở phía Đông. Thứ ba, biến khỏi cuộc đời tôi cùng con điếm này ngay lập tức."
Bạch Liên khóc rống lên: "Anh Hạo Nhiên, chị ấy mắng em..."
"Câm mồm!" Lâm Hạo Nhiên quát lớn. Hắn biết mình không còn đường lui. Mảnh đất phía Đông là một "vùng đất chết" chưa được quy hoạch, hắn cho cô cũng chẳng mất gì. Còn cổ phần... hắn buộc phải cắt máu để bảo toàn mạng sống.
Sau hai tiếng giằng co, bản thỏa thuận ly hôn mới được ký kết. Nhược Vũ cầm lấy tờ đơn đã có dấu tay, cảm thấy nhẹ nhõm như vừa trút được một gánh nặng ngàn cân.
Cô đứng dậy, nhìn lướt qua căn nhà mà mình từng coi là tổ ấm: "Lâm Hạo Nhiên, một ngày nào đó, anh sẽ phải quỳ xuống cầu xin tôi cho anh một bát cơm. Ngày đó không còn xa đâu."
Cô bước ra khỏi biệt thự, mưa vẫn rơi nhưng trái tim cô lại rực cháy ngọn lửa phục thù. Phía trước cô, một chiếc xe đen sang trọng đang đỗ lặng lẽ. Cửa xe mở ra, một người đàn ông bước xuống, tay cầm ô che cho cô.
Đó là Nguyên Chân Phong. Người đàn ông quyền lực nhất giới kinh doanh, đối thủ không đội trời chung của nhà họ Lâm.
"Hồ tiểu thư, chào mừng cô trở lại với sự tự do." Giọng anh trầm ấm, mang theo một sức hút lạ kỳ.