Ngồi trong chiếc xe Rolls-Royce êm ái, mùi gỗ đàn hương thanh khiết từ người Nguyên Chân Phong khiến Hồ Nhược Vũ dần lấy lại sự bình tĩnh. Cô không ngờ mình lại gặp anh sớm như vậy. Kiếp trước, Nguyên Chân Phong là người đã mua lại đống đổ nát của Lâm Thị sau khi cô chết, anh là kẻ săn mồi lạnh lùng nhưng cực kỳ sòng phẳng.
"Tại sao Nguyên tổng lại ở đây?" Nhược Vũ hỏi, ánh mắt vẫn giữ sự cảnh giác.
Nguyên Chân Phong xoay nhẹ chiếc nhẫn ở ngón tay trỏ, đôi môi mỏng hơi nhếch: "Tôi luôn quan tâm đến những người tài giỏi bị vùi dập. Hồ tiểu thư, tôi biết cô nắm trong tay công thức dược mỹ phẩm bí truyền của họ Hồ – thứ mà Lâm Hạo Nhiên luôn muốn chiếm đoạt nhưng không có cách nào giải mã được."
Nhược Vũ hơi khựng lại. Đúng vậy, nhà họ Hồ vốn là danh gia vọng tộc về đông y, nhưng đến đời cô thì lụi bại. Cô giữ công thức đó như một lá bài hộ mệnh, và Lâm Hạo Nhiên đã dùng đủ mọi thủ đoạn để lấy nó nhưng bất thành.
"Anh muốn công thức đó?"
"Không, tôi muốn đầu tư vào cô." Nguyên Chân Phong đưa cho cô một tập hồ sơ. "Tôi cung cấp vốn, mặt bằng và hệ thống phân phối. Cô cung cấp trí tuệ và quản lý. Chúng ta sẽ cùng nhau tạo ra một đế chế mới, và mục tiêu đầu tiên là quét sạch Lâm Thị khỏi thị trường."
Nhược Vũ nhìn người đàn ông bên cạnh. Ở anh toát ra một khí chất áp đảo, một sự tự tin của kẻ luôn đứng trên đỉnh cao. Cô biết, hợp tác với anh là chơi với hổ, nhưng nếu không có anh, hành trình làm giàu của cô sẽ chậm hơn rất nhiều. Cô cần tiền, cần quyền lực để đứng vững trước những đòn thù sắp tới của mẹ con nhà họ Lâm.
"Tôi có điều kiện," Nhược Vũ lên tiếng. "Tôi là người quyết định tối cao về sản phẩm. Anh chỉ là cổ đông đầu tư, không được can thiệp vào chuyên môn."
"Thỏa thuận." Nguyên Chân Phong chìa tay ra, bàn tay to lớn, ấm áp bao trọn lấy bàn tay nhỏ bé của cô. Một luồng điện nhẹ như chạy qua khiến Nhược Vũ thoáng bối rối, cô vội thu tay về.
Ngày hôm sau, Nhược Vũ chuyển đến căn hộ mới – một căn penthouse cao cấp nằm ngay trung tâm thành phố, là món quà "chào mừng hợp tác" của Nguyên Chân Phong. Cô bắt đầu lao vào làm việc. Việc đầu tiên cô làm là dùng số tiền lấy được từ Lâm Hạo Nhiên để thành lập công ty Hồ Sắc.
Trong khi đó, tại nhà họ Lâm, không khí căng thẳng bao trùm. Mẹ của Lâm Hạo Nhiên – bà Lâm – đang gào thét khi biết con trai đã chia một phần tài sản lớn cho Nhược Vũ.
"Con điên rồi sao Hạo Nhiên? Con đi cho nó mảnh đất phía Đông? Đó là đất của tổ tiên để lại dù nó có hoang vu đi nữa!"
"Mẹ yên tâm đi," Lâm Hạo Nhiên hậm hực uống rượu. "Con đã điều tra kỹ rồi, mảnh đất đó nằm trong quy hoạch treo, 10 năm nữa cũng không làm được gì. Cô ta chỉ là một con đàn bà không biết làm kinh doanh, có chút tiền đó rồi cũng sớm ném qua cửa sổ thôi."
Bạch Liên ngồi bên cạnh, vừa xoa bụng vừa phụ họa: "Đúng đó bác, chị ấy chắc là định dùng số tiền đó để bao nuôi trai trẻ thôi. Em nghe nói dạo này chị ấy hay đi cùng Nguyên Chân Phong..."
"Cái gì? Nguyên Chân Phong?" Lâm Hạo Nhiên đập vỡ ly rượu. "Tiện nhân! Hóa ra cô ta đã bắt chân với hắn từ trước nên mới đòi ly hôn dứt khoát như vậy!"
Cơn ghen tuông vô lý và sự sỉ nhục khiến Lâm Hạo Nhiên nảy sinh một ý định độc ác. Hắn sẽ khiến công ty mới của cô phá sản ngay từ khi chưa bắt đầu.