Hồ Nhược Vũ không quan tâm đến những gì nhà họ Lâm đang toan tính. Cô đang bận rộn tại phòng thí nghiệm của tập đoàn Nguyên Thị. Suốt một tuần liền, cô hầu như không ngủ, đôi mắt thâm quầng nhưng tinh thần lại vô cùng phấn chấn.
Sản phẩm đầu tiên của Hồ Sắc là một loại tinh chất dưỡng da chiết xuất từ linh chi và nhụy hoa nghệ tây theo công thức cổ truyền nhưng được áp dụng công nghệ nano hiện đại.
"Giám đốc Hồ, nếu sản phẩm này ra mắt, nó sẽ đánh bại hoàn toàn dòng kem dưỡng chủ lực của Lâm Thị," vị chuyên gia nghiên cứu thốt lên đầy kinh ngạc.
"Đó mới chỉ là bắt đầu," Nhược Vũ mỉm cười, vẻ đẹp của cô giờ đây không còn là sự nhu mì mà là một sự sắc sảo, đầy tham vọng.
Ngày ra mắt sản phẩm được tổ chức tại một khách sạn 5 sao. Nhược Vũ cố tình gửi thiệp mời cho Lâm Hạo Nhiên và Bạch Liên. Cô muốn bọn họ tận mắt chứng kiến sự khởi đầu của mình.
Buổi tiệc diễn ra vô cùng sang trọng. Các phóng viên báo chí và những người có máu mặt trong ngành mỹ phẩm đều có mặt. Khi Nhược Vũ bước lên sân khấu trong bộ váy lụa trắng thanh khiết, cả hội trường như lặng đi. Cô không còn là "Lâm phu nhân" mờ nhạt, cô là Hồ Nhược Vũ – chủ tịch của Hồ Sắc.
"Kính thưa quý vị, hôm nay tôi đứng đây để giới thiệu một cuộc cách mạng trong chăm sóc da..."
Dưới khán đài, Lâm Hạo Nhiên nghiến răng nhìn vợ cũ tỏa sáng. Hắn định ra hiệu cho một phóng viên đã mua chuộc trước đó đứng lên gây khó dễ.
"Thưa Hồ tiểu thư, có tin đồn rằng cô dùng tiền bòn rút được sau khi ly hôn và dựa hơi đàn ông để mở công ty này, cô giải thích sao về việc này?" Gã phóng viên dõng dạc hỏi.
Cả hội trường xôn xao. Bạch Liên đắc ý mỉm cười.
Nhược Vũ không hề nao núng, cô nhìn thẳng vào ống kính máy quay: "Tiền tôi dùng là tiền cổ phần mà cha tôi đã đầu tư, là tài sản hợp pháp của họ Hồ. Còn về việc 'dựa hơi đàn ông'..."
Cô chưa kịp nói hết câu thì một bóng người cao lớn bước lên sân khấu. Nguyên Chân Phong đứng bên cạnh cô, tay đặt nhẹ lên vai cô như một sự khẳng định chủ quyền.
"Tôi là cổ đông chiến lược của Hồ Sắc. Nếu ai cho rằng đầu tư vào một thiên tài như Hồ tiểu thư là 'dựa hơi', thì có lẽ kẻ đó không xứng đáng làm kinh doanh." Anh nhìn gã phóng viên bằng ánh mắt lạnh lùng khiến hắn ta sợ hãi ngồi xuống ngay lập tức.
Buổi ra mắt thành công vang dội. Đơn hàng đổ về như nước. Ngay tối hôm đó, một tin chấn động khác nổ ra: Chính phủ chính thức công bố quy hoạch khu phía Đông thành Đặc khu kinh tế mới, và sân bay quốc tế sẽ được xây dựng ngay sát mảnh đất của Hồ Nhược Vũ.
Giá trị mảnh đất từ 200 tỷ vọt lên thành 2000 tỷ chỉ sau một đêm.
Trong căn phòng làm việc, Nhược Vũ nhìn biểu đồ chứng khoán và tin tức, cô khẽ mỉm cười. Lâm Hạo Nhiên, đây là cái giá của sự coi thường.
Nguyên Chân Phong bước vào, tay cầm hai ly rượu vang. Anh đưa cho cô một ly: "Chúc mừng em, Hồ tỷ phú."
Nhược Vũ nâng ly, ánh mắt cô phản chiếu ánh đèn thành phố rực rỡ: "Vẫn còn sớm mà Nguyên tổng. Tôi còn chưa lấy lại được toàn bộ những gì họ Lâm nợ tôi."
Nguyên Chân Phong nhìn cô, trong lòng dấy lên một cảm xúc kỳ lạ. Cô gái này, dường như có cả một đại dương bí mật bên trong. Anh không vội vàng thổ lộ, anh muốn đứng bên cạnh xem cô tự tay xé nát những kẻ đã từng làm tổn thương cô.
"Vậy thì, tôi sẽ đợi ngày em nuốt chửng Lâm Thị," anh khẽ chạm ly vào ly của cô.