MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSau Khi Ly Hôn Tôi Trở Thành Đại Phú HàoChương 4: TRƠ TRẼN

Sau Khi Ly Hôn Tôi Trở Thành Đại Phú Hào

Chương 4: TRƠ TRẼN

736 từ · ~4 phút đọc

Sau khi tin tức về quy hoạch mảnh đất phía Đông nổ ra, cả giới kinh doanh thành phố S chấn động. Mảnh đất vốn bị coi là "đất chết" nay lại trở thành mỏ vàng lộ thiên. Người ta bắt đầu bàn tán về sự "mát tay" của Hồ Nhược Vũ, hay chính xác hơn là sự ngu ngốc của Lâm Hạo Nhiên khi dâng tặng khối tài sản nghìn tỷ cho vợ cũ.

Tại biệt thự nhà họ Lâm, không khí căng thẳng đến mức đóng băng. Bà Lâm – mẹ của Lâm Hạo Nhiên – đang đập bàn ầm ầm.

"Hạo Nhiên! Con nhìn xem con đã làm gì? Đó là mảnh đất sinh lợi nghìn tỷ! Tại sao con lại đưa nó cho con đàn bà đó?"

Lâm Hạo Nhiên ôm đầu, đôi mắt đỏ ngầu vì hối hận và tức giận: "Mẹ, lúc đó ai mà biết được chính phủ sẽ quy hoạch ở đó? Chính mẹ cũng nói mảnh đất đó không đáng một xu mà!"

"Ta không biết! Bây giờ con phải bằng mọi cách đòi lại nó!" Bà Lâm đứng phắt dậy, ánh mắt lóe lên sự tham lam. "Nó gả vào nhà chúng ta 5 năm, ăn cơm nhà chúng ta, tiêu tiền của chúng ta. Mảnh đất đó coi như là tiền đền bù cho những năm tháng nó làm dâu không biết đẻ. Ngày mai, ta sẽ đi tìm nó."

Sáng hôm sau, Hồ Nhược Vũ đang ở văn phòng mới của tập đoàn Hồ Sắc để xem xét các báo cáo kinh doanh. Trợ lý Linh bước vào với vẻ mặt khó xử: "Giám đốc Hồ, bà Lâm đang ở dưới sảnh, bà ấy... bà ấy đang làm loạn, đòi gặp cô."

Nhược Vũ buông cây bút xuống, một tia giễu cợt lướt qua mắt: "Để bà ta lên đây."

Năm phút sau, bà Lâm hùng hổ bước vào, phía sau là Bạch Liên đang cố tỏ ra yếu đuối. Vừa thấy Nhược Vũ, bà Lâm đã lớn tiếng: "Nhược Vũ! Cô hay lắm, ly hôn rồi mà còn lừa gạt gia đình tôi. Mảnh đất phía Đông đó vốn là tài sản của nhà họ Lâm, cô dùng mưu hèn kế bẩn để chiếm đoạt, cô không thấy cắn rứt lương tâm sao?"

Nhược Vũ thong thả tựa lưng vào ghế chủ tịch, tay gõ nhẹ lên mặt bàn đá: "Bà Lâm, tôi nhớ không lầm thì chính tay con trai bà đã ký vào bản thỏa thuận ly hôn. Lúc đó bà còn mắng tôi là kẻ hốt rác hộ nhà bà cơ mà? Sao bây giờ đống rác đó lại biến thành vàng trong mắt bà rồi?"

"Cô..." Bà Lâm nghẹn họng, rồi đột ngột đổi giọng, cố nặn ra vài giọt nước mắt. "Nhược Vũ à, dù sao chúng ta cũng từng là người một nhà. Hạo Nhiên nó đang gặp khó khăn, công ty đang thiếu vốn. Cô xem, cô cầm mảnh đất đó cũng không làm gì, hay là sang tên lại cho Hạo Nhiên, chúng ta sẽ cho cô một khoản tiền hoa hồng thỏa đáng."

Bạch Liên cũng tiến lên, nắm lấy vạt áo: "Chị Nhược Vũ, chị nỡ lòng nào nhìn anh Hạo Nhiên phá sản sao? Em đang mang thai, con của anh ấy cần một tương lai tốt đẹp..."

Nhược Vũ đứng dậy, bước đến trước mặt hai người phụ nữ trơ trẽn này. Cô cao hơn bọn họ, khí chất quyền lực khiến bà Lâm bất giác lùi lại.

"Thứ nhất, con của cô là con của cô, không liên quan đến tôi. Thứ hai..." Nhược Vũ lấy ra một tờ hóa đơn. "Đây là tất cả số tiền tôi đã dùng của hồi môn của mẹ tôi để bù lỗ cho công ty Lâm Thị trong 5 năm qua. Tổng cộng là 80 tỷ. Bà Lâm, nếu bà muốn nói chuyện tình nghĩa, hãy trả lại 80 tỷ này trước, rồi chúng ta bàn tiếp về mảnh đất."

"80 tỷ? Cô nằm mơ à!" Bà Lâm hét lên.

"Vậy thì mời hai người ra ngoài. Bảo vệ!" Nhược Vũ lạnh lùng ra lệnh.

Khi hai người kia bị lôi ra ngoài trong sự xấu hổ, Nhược Vũ quay lại cửa sổ sát đất. Cô thấy xe của Nguyên Chân Phong đang đỗ dưới lầu. Anh bước xuống xe, ngước mắt nhìn lên văn phòng của cô, khẽ gật đầu như một lời cổ vũ thầm lặng.