Sáng thứ Hai, tòa nhà trụ sở Lâm Thị bao trùm bởi một bầu không khí u ám. Các nhân viên xì xào bàn tán về việc công ty sắp đổi chủ. Lâm Hạo Nhiên ngồi trong văn phòng chủ tịch, gương mặt hốc hác, râu ria lởm chởm. Chỉ sau một đêm, hắn từ một thiếu gia hào hoa trở thành kẻ nợ nần chồng chất.
"Cộp, cộp, cộp."
Tiếng giày cao gót nện xuống sàn đá cẩm thạch vang lên đều đặn và uy quyền. Hồ Nhược Vũ bước vào, theo sau là đội ngũ luật sư và kiểm toán chuyên nghiệp. Cô mặc một bộ suit màu trắng ngà, mái tóc cột đuôi ngựa gọn gàng, toát lên khí chất của một người chiến thắng.
"Anh còn 10 phút để dọn dẹp đồ đạc cá nhân, Lâm tổng. À không, bây giờ phải gọi là anh Lâm mới đúng," Nhược Vũ thản nhiên ngồi xuống chiếc ghế đối diện hắn.
Lâm Hạo Nhiên ngước mắt nhìn cô, giọng khàn đặc: "Nhược Vũ, cô thực sự tuyệt tình đến thế sao? Dù sao chúng ta cũng từng là vợ chồng 5 năm."
Nhược Vũ cười lạnh, ánh mắt không một chút gợn sóng: "5 năm đó, anh cho tôi được cái gì ngoài sự khinh miệt và những lời lừa dối? Lúc anh cùng Bạch Liên bàn mưu chiếm đoạt hồi môn của tôi, anh có nghĩ đến tình nghĩa vợ chồng không? Lúc anh lái xe bỏ mặc tôi giữa cơn mưa để đi dỗ dành cô ta, anh có nhớ tôi là vợ anh không?"
Hắn nghẹn họng, không nói được lời nào. Nhược Vũ ra hiệu cho luật sư đặt bản hợp đồng chuyển nhượng lên bàn.
"Tôi đã thu mua 60% nợ và 15% cổ phần trôi nổi của các cổ đông nhỏ. Cộng với 20% tôi lấy lại được lúc ly hôn, hiện tại tôi là cổ đông lớn nhất của Lâm Thị. Tôi cho anh hai lựa chọn: Một là ký vào bản chuyển nhượng quyền quản trị này, tôi sẽ xóa một phần nợ cá nhân cho anh. Hai là chúng ta ra tòa, anh sẽ phải ngồi tù vì tội tham ô công quỹ và trốn thuế."
Lâm Hạo Nhiên run rẩy cầm bút. Hắn biết mình không còn đường lui. Khi nét chữ cuối cùng vừa dứt, cũng là lúc đế chế nhà họ Lâm chính thức đổi chủ.
Nhược Vũ đứng dậy, nhìn quanh văn phòng một lượt rồi dừng lại ở tấm biển tên "Chủ tịch Lâm Hạo Nhiên". Cô thẳng tay gỡ nó xuống, ném vào thùng rác trước mặt hắn.
"Từ hôm nay, nơi này sẽ là công ty con của tập đoàn Hồ Sắc. Anh có thể đi rồi."
Bước ra khỏi văn phòng, Nhược Vũ gặp các cổ đông cũ đang đứng đợi. Họ vốn là những ông già bảo thủ, trước đây luôn coi thường cô. Một người lên tiếng: "Hồ tiểu thư, cô dù sao cũng là phụ nữ, việc quản lý một công ty dược lớn thế này..."
"Các vị chú bác," Nhược Vũ ngắt lời, giọng nói đanh thép, "Giá cổ phiếu Lâm Thị sáng nay đã tăng lại 5% ngay khi có tin Hồ Sắc tiếp quản. Nếu các vị muốn giữ túi tiền của mình, hãy im lặng và làm theo kế hoạch của tôi. Nếu không, tôi sẵn sàng mua lại số cổ phần lẻ tẻ của các vị với giá sàn ngay lập tức."
Sự cứng rắn của cô khiến đám đông im bặt. Đúng lúc đó, Nguyên Chân Phong xuất hiện ở đại sảnh. Anh không nói gì, chỉ đứng đó như một bức tường vững chãi nhất che chở cho cô. Thấy anh, các cổ đông càng không dám ho he, vì ai cũng biết Nguyên Thị là con quái vật đáng sợ thế nào.