MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSau Khi Ly Hôn Tôi Trở Thành Đại Phú HàoChương 11: ĐỐI THỦ MỚI

Sau Khi Ly Hôn Tôi Trở Thành Đại Phú Hào

Chương 11: ĐỐI THỦ MỚI

639 từ · ~4 phút đọc

Sau khi tiếp quản Lâm Thị, Nhược Vũ bận rộn đến mức không có thời gian ăn tối. Cô bắt tay vào tái cấu trúc, loại bỏ những bộ phận làm ăn kém hiệu quả và đưa dòng mỹ phẩm thảo dược vào sản xuất đại trà. Tuy nhiên, sự phát triển quá nhanh của Hồ Sắc đã lọt vào mắt xanh của "ông lớn" phương Bắc – Tập đoàn dược phẩm Vạn Hòa.

Chủ tịch của Vạn Hòa là Thẩm Gia Uy, một người đàn ông nổi tiếng là xảo quyệt và không từ thủ đoạn. Hắn ta nhìn trúng công thức nano thảo dược của Nhược Vũ và muốn thâu tóm nó với giá rẻ mạt.

Một buổi chiều, Nhược Vũ nhận được lời mời tham gia buổi tiệc trà từ Thẩm Gia Uy. Cô biết đây là "hồng môn yến", nhưng cô không thể trốn tránh.

Tại khách sạn Hòa Bình, Thẩm Gia Uy vừa nhâm nhi trà vừa nhìn Nhược Vũ với ánh mắt như một thợ săn nhìn con mồi: "Hồ tiểu thư quả thực là tuổi trẻ tài cao. Nhưng thương trường như chiến trường, một mình cô chống chọi với các dòng dược phẩm nhập khẩu chắc hẳn rất mệt mỏi. Vạn Hòa muốn mua lại 51% cổ phần Hồ Sắc, cô thấy sao?"

Nhược Vũ đặt tách trà xuống, mỉm cười lịch sự: "Thẩm tổng quá khen. Hồ Sắc hiện tại vận hành rất tốt, tôi chưa có ý định bán mình cho bất kỳ ai."

Thẩm Gia Uy thu lại nụ cười, giọng nói đầy đe dọa: "Cô nên suy nghĩ kỹ. Nếu cô từ chối, từ ngày mai, tất cả các đại lý phân phối và chuỗi nhà thuốc ở phía Bắc sẽ đóng cửa với Hồ Sắc. Chưa kể, các đối tác cung cấp bao bì và chai lọ cũng sẽ 'vô tình' bận đột xuất."

Đây chính là đòn phong tỏa kinh tế. Nhược Vũ siết chặt tay dưới gầm bàn. Cô biết Thẩm Gia Uy có khả năng làm điều đó.

Tối hôm đó, Nhược Vũ đứng trên ban công penthouse, nhìn ánh đèn thành phố mà lòng nặng trĩu. Lần đầu tiên kể từ khi trùng sinh, cô cảm thấy một sự áp lực kinh khủng. Cô không muốn dựa dẫm vào Nguyên Chân Phong, cô muốn tự mình chứng minh năng lực.

Nhưng dường như Nguyên Chân Phong luôn đọc được suy nghĩ của cô. Anh xuất hiện với hai chai bia lạnh, không phải rượu vang sang trọng, mà là bia – thứ giúp người ta sảng khoái hơn sau một ngày mệt mỏi.

"Thẩm Gia Uy tìm em rồi phải không?" Anh tựa lưng vào lan can, đưa chai bia cho cô.

"Anh biết nhanh thật," Nhược Vũ thở dài, đón lấy chai bia.

"Hắn ta là kẻ tham lam. Nhưng Nhược Vũ, em quên mất một điều. Hắn có thể phong tỏa phía Bắc, nhưng tôi nắm giữ toàn bộ hệ thống logistic và cảng biển ở phía Nam. Nếu hắn dám động vào em, tôi sẽ cắt đứt đường xuất khẩu nguyên liệu của hắn từ nước ngoài về."

Nhược Vũ nhìn anh: "Nguyên tổng, đây là chuyện của Hồ Sắc. Tôi không muốn kéo Nguyên Thị vào cuộc chiến pháp lý này."

Nguyên Chân Phong xoay người, thu hẹp khoảng cách giữa hai người. Trong bóng tối, đôi mắt anh sáng lên rực rỡ: "Em vẫn coi tôi là người ngoài sao? Nhược Vũ, chúng ta là đối tác, nhưng hơn cả đối tác... tôi không cho phép ai bắt nạt người phụ nữ của tôi. Dù là trong công việc hay cuộc sống."

Câu nói "người phụ nữ của tôi" khiến tim Nhược Vũ lỡ một nhịp. Cô vội quay đi, nhấp một ngụm bia lớn để che giấu sự bối rối: "Chúng ta... hãy tập trung vào công việc trước đã."