MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSau Khi Ly Hôn Tôi Trở Thành Đại Phú HàoChương 13: BỮA CƠM NHÀ HỌ NGUYÊN

Sau Khi Ly Hôn Tôi Trở Thành Đại Phú Hào

Chương 13: BỮA CƠM NHÀ HỌ NGUYÊN

587 từ · ~3 phút đọc

Sau chiến thắng vang dội trước tập đoàn Vạn Hòa, cái tên Hồ Nhược Vũ không chỉ còn là đề tài bàn tán của giới truyền thông mà đã lọt vào tai của những "lão làng" trong giới tài phiệt. Một trong số đó là Nguyên lão gia tử – ông nội của Nguyên Chân Phong, người đang nắm giữ quyền lực tối thượng trong dòng họ Nguyên.

Lời mời ăn cơm "gia đình" của Nguyên Chân Phong thực chất không hề đơn giản. Khi chiếc xe dừng trước cổng một khu tứ hợp viện cổ kính giữa lòng thủ đô, Nhược Vũ cảm nhận được một áp lực vô hình.

"Đừng lo, có tôi ở đây," Chân Phong khẽ nắm lấy tay cô, truyền sang hơi ấm vững chãi trước khi cả hai bước vào trong.

Bên trong phòng khách, một ông lão tóc bạc trắng nhưng tinh anh đang ngồi bên bàn trà. Ánh mắt ông sắc lẹm lướt qua Nhược Vũ như muốn nhìn thấu tâm can cô.

"Hồ tiểu thư, tôi nghe nói cô vừa thu mua lại công ty của chồng cũ, lại còn vừa đánh bại Thẩm Gia Uy?" Nguyên lão gia lên tiếng, giọng trầm nhưng đầy uy lực.

Nhược Vũ bình tĩnh cúi chào, phong thái ung dung: "Thưa Nguyên lão gia, đó chỉ là những bước đi cần thiết để bảo vệ di sản của họ Hồ. Chân Phong đã giúp đỡ cháu rất nhiều trong khâu kỹ thuật."

Bữa cơm diễn ra trong sự im lặng đáng sợ. Nguyên lão gia không ngừng đặt ra những câu hỏi hóc búa về quản trị và tầm nhìn kinh doanh. Nhược Vũ không hề nao núng, cô trả lời một cách thông minh, chân thành, không hề có sự nịnh nọt. Cô khẳng định Hồ Sắc sẽ là một đối tác sòng phẳng của Nguyên Thị chứ không phải một công ty con sống dựa dẫm.

Sự sắc sảo của cô khiến ông cụ bắt đầu thay đổi cái nhìn. Tuy nhiên, giữa bữa ăn, bà cô của Nguyên Chân Phong – Nguyên Thục Lan – bất ngờ lên tiếng mỉa mai: "Con gái tài giỏi thì tốt, nhưng dù sao cũng là người đã qua một đời chồng, lại còn có quá khứ ồn ào với nhà họ Lâm. Bước chân vào cửa nhà họ Nguyên chúng ta, e là..."

"Cô!" Nguyên Chân Phong đặt mạnh đôi đũa xuống, không khí lập tức đông cứng.

Nhưng Nhược Vũ đã ngăn anh lại. Cô nhìn thẳng vào bà Thục Lan, mỉm cười nhạt: "Thưa bà Nguyên, một đời chồng là quá khứ, không phải là vết nhơ. Chính quá khứ đó đã dạy cháu biết cách nhìn người và biết cách bảo vệ những gì mình trân trọng. Cháu đến đây hôm nay với tư cách là đối tác của Chân Phong, không phải là kẻ đi cầu xin sự bố thí của danh gia vọng tộc."

Nguyên lão gia bất ngờ bật cười, tiếng cười hào sảng vang khắp căn phòng: "Hay cho câu 'biết cách nhìn người'! Chân Phong, ánh mắt của cháu khá lắm."

Bữa cơm kết thúc với sự công nhận ngầm của người đứng đầu họ Nguyên. Khi ra về, Chân Phong nhìn Nhược Vũ, ánh mắt đầy sự nể phục: "Em luôn khiến tôi bất ngờ."

"Tôi chỉ nói sự thật thôi," Nhược Vũ thở phào, nhưng cô không biết rằng, phía sau sự công nhận này là một âm mưu bắt đầu nhen nhóm từ những kẻ ghen ghét sự trỗi dậy của cô.