Trong khi Hồ Nhược Vũ đang ở đỉnh cao sự nghiệp, thì ở một góc khuất tồi tàn của thành phố, Lâm Hạo Nhiên và Bạch Liên đang trải qua những ngày tháng như địa ngục. Lâm Thị mất vào tay Nhược Vũ, nhà cửa bị phát mãi, chủ nợ truy đuổi khiến cả hai phải trốn chui trốn nhủi trong một căn hầm ẩm thấp.
Sự thật về cái thai giả đã khiến bà Lâm lâm bệnh nặng, bà ta giờ đây hận Bạch Liên thấu xương. Còn Lâm Hạo Nhiên, từ một thiếu gia hào nhoáng giờ chỉ còn lại sự điên cuồng của một kẻ mất tất cả.
"Tất cả là tại con khốn Hồ Nhược Vũ!" Lâm Hạo Nhiên đập vỡ chai rượu rẻ tiền, đôi mắt vằn tia máu. "Nếu không có nó, tôi vẫn là chủ tịch, chúng ta vẫn sống trong nhung lụa."
Bạch Liên gầy rộc đi, ánh mắt chứa đầy sự độc ác: "Anh Hạo Nhiên, chúng ta không thể cứ trốn mãi thế này. Em biết lịch trình của cô ta. Cuối tuần này cô ta sẽ đi kiểm tra vùng nguyên liệu dược liệu ở ngoại ô một mình. Nếu chúng ta bắt được cô ta, ép cô ta ký giấy chuyển nhượng lại mảnh đất phía Đông, chúng ta sẽ có tiền ra nước ngoài làm lại từ đầu."
Lâm Hạo Nhiên chần chừ một chút rồi gật đầu. Sự tham lam và hận thù đã lấn át chút lý trí cuối cùng của hắn. Hắn dùng số tiền cuối cùng thuê hai tên lưu manh chuyên đòi nợ thuê để hỗ trợ.
Sáng thứ Bảy, Nhược Vũ lái xe về hướng trang trại dược liệu. Đường ngoại ô vắng vẻ, cô mải suy nghĩ về dự án xuất khẩu sắp tới nên không chú ý đến chiếc xe tải cũ kỹ đang bám theo sau.
Đột ngột, chiếc xe tải tăng tốc, tạt đầu xe cô. Nhược Vũ phanh gấp, tim đập thình thịch. Từ trên xe, hai tên đô con cùng Lâm Hạo Nhiên bước xuống.
"Lâm Hạo Nhiên? Anh điên rồi sao?" Nhược Vũ khóa chặt cửa xe, vội vàng cầm điện thoại.
"Mở cửa ra! Con khốn, hôm nay mày phải trả lại những gì đã lấy của tao!" Lâm Hạo Nhiên đập mạnh vào cửa kính.
Nhược Vũ nhanh tay bấm số gọi cho Nguyên Chân Phong ngay trước khi bị một tên lưu manh dùng búa đập vỡ cửa kính xe. Điện thoại văng ra ngoài, cô bị bọn chúng lôi ra khỏi xe một cách thô bạo.
"Đưa nó lên xe tải, mau lên!" Bạch Liên từ trong xe tải bước xuống, nụ cười méo mó: "Chị Nhược Vũ, không ngờ mình lại gặp nhau trong hoàn cảnh này nhỉ?"
Chúng đưa cô đến một nhà kho bỏ hoang gần bến cảng. Nhược Vũ bị trói chặt vào ghế. Lâm Hạo Nhiên ném một xấp tài liệu lên bàn: "Ký vào đây, chuyển nhượng toàn bộ quyền sử dụng mảnh đất phía Đông và cổ phần Hồ Sắc cho tôi, tôi sẽ thả cô đi."
Nhược Vũ nhìn hắn, ánh mắt khinh bỉ không chút sợ hãi: "Lâm Hạo Nhiên, anh nghĩ ký xong tôi sẽ để yên cho anh sao? Cảnh sát sẽ tìm thấy anh trước khi anh kịp ra sân bay đấy."
Bạch Liên tiến tới, tát mạnh vào mặt Nhược Vũ: "Để xem cái miệng của chị còn cứng đến bao giờ!"