MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSau Khi Ly Hôn Tôi Trở Thành Đại Phú HàoChương 7: BUỔI TIỆC TRÊN DU THUYỀN

Sau Khi Ly Hôn Tôi Trở Thành Đại Phú Hào

Chương 7: BUỔI TIỆC TRÊN DU THUYỀN

689 từ · ~4 phút đọc

Gió biển đêm thổi lồng lộng, chiếc du thuyền sáu sao lung linh ánh đèn như một cung điện di động trên mặt nước. Đây là nơi hội tụ của những nhân vật quyền lực nhất giới tài chính thành phố S.

Hồ Nhược Vũ xuất hiện trong bộ váy lụa màu xanh navy tối giản nhưng sang trọng, mái tóc đen tuyền búi cao để lộ chiếc cổ thanh tú và bờ vai trần trắng nõn. Bên cạnh cô, Nguyên Chân Phong trong bộ vest đen thủ công toát lên vẻ quyền uy bất khả xâm phạm.

"Em trông rất tuyệt," Nguyên Chân Phong khẽ nghiêng đầu nói nhỏ, hơi thở ấm áp lướt qua tai cô.

Nhược Vũ khẽ mỉm cười: "Nguyên tổng quá khen, tôi chỉ không muốn làm mất mặt đối tác của mình thôi."

Vừa bước vào sảnh tiệc, Nhược Vũ đã bắt gặp những ánh mắt tò mò. Người ta bắt đầu xì xào về việc "người vợ bị ruồng bỏ của họ Lâm" giờ đây lại sánh vai cùng "vị vua không vương miện" của giới kinh doanh. Nhưng điều cô không ngờ tới chính là sự hiện diện của Bạch Liên. Dù nhà họ Lâm đang khủng hoảng, nhưng bằng một cách nào đó, Bạch Liên vẫn kiếm được tấm thiệp mời để trà trộn vào đây, diện một chiếc váy trắng tinh khôi như muốn khẳng định sự "trong sạch" của mình.

Khi Nhược Vũ đang đứng một mình bên mạn tàu để hít thở không khí, Bạch Liên từ từ tiến lại gần. Ả ta cầm một ly nước cam, vẻ mặt đầy vẻ bi thương:

"Chị Nhược Vũ, chúng ta nói chuyện một chút được không?"

Nhược Vũ không thèm quay đầu: "Giữa tôi và cô không có gì để nói."

"Em biết chị hận em, nhưng đứa trẻ trong bụng em vô tội." Bạch Liên tiến sát lại, giọng run rẩy như sắp khóc. "Anh Hạo Nhiên vì mất thầu mà suy sụp, em chỉ mong chị nể tình cũ mà cho anh ấy một con đường sống. Nếu chị không đồng ý, em... em cũng không muốn sống nữa!"

Vừa dứt lời, Bạch Liên đột ngột tự đổ ly nước cam lên người mình rồi ngã nhào xuống sàn, miệng kêu thất thanh: "Á! Chị Nhược Vũ, sao chị lại đẩy em? Con của em... cứu tôi với!"

Tiếng động lập tức thu hút sự chú ý của mọi người. Lâm Hạo Nhiên từ trong đám đông chạy ra, thấy Bạch Liên ngã dưới đất thì lập tức đỏ mắt, quay sang quát Nhược Vũ: "Hồ Nhược Vũ! Cô độc ác đến thế sao? Cô hận tôi thì cứ nhắm vào tôi, tại sao lại hại đứa bé?"

Nhược Vũ đứng khoanh tay, bình thản nhìn màn kịch vụng về này. Đám đông bắt đầu chỉ trích cô là người phụ nữ lòng dạ hẹp hòi.

Đúng lúc đó, một giọng nói trầm thấp đầy uy lực vang lên: "Ai nói cô ấy đẩy?"

Nguyên Chân Phong bước ra từ phía sau cột trụ, trên tay cầm một chiếc máy tính bảng. Anh thong thả đi tới: "Du thuyền này thuộc sở hữu của Nguyên Thị, và để đảm bảo an toàn, mọi góc khuất đều có camera hồng ngoại 360 độ. Chúng ta có nên cùng xem lại khoảnh khắc Bạch tiểu thư tự biểu diễn màn ngã tự do này không?"

Mặt Bạch Liên lập tức trắng bệch như tờ giấy. ả ta lắp bắp: "Em... em chỉ trượt chân..."

Nguyên Chân Phong không để ả nói hết câu, anh ra hiệu cho bảo vệ: "Đưa hai người này xuống thuyền cứu hộ và mời rời khỏi đây. Bữa tiệc của tôi không tiếp những diễn viên hạng bét."

Lâm Hạo Nhiên nhục nhã ê chề, kéo Bạch Liên rời đi trong sự khinh bỉ của quan khách. Nhược Vũ nhìn theo, trong lòng không thấy vui sướng mà chỉ thấy ghê tởm.

"Cảm ơn anh một lần nữa," Nhược Vũ khẽ nói.

Nguyên Chân Phong đứng chắn trước gió cho cô, ánh mắt dịu lại: "Em không cần cảm ơn. Bảo vệ em, cũng là bảo vệ lợi ích của tôi."