Sau sự cố trên du thuyền, danh tiếng của Lâm Thị chạm đáy. Nhưng Bạch Liên vẫn không bỏ cuộc, ả ta liên tục đăng ảnh đi khám thai, ảnh mua sắm đồ trẻ sơ sinh lên mạng xã hội để lấy lòng bà Lâm và giữ chân Lâm Hạo Nhiên.
Nhược Vũ ngồi trong văn phòng, lật xem những bức ảnh đó qua báo cáo của trợ lý Linh. Cô khẽ nhếch môi: "Kiếp trước cô ta dùng cái thai này để ép tôi ký đơn ly hôn sớm hơn dự định. Kiếp này, cô ta vẫn dùng bài cũ."
"Giám đốc, cô nghi ngờ cái thai này có vấn đề sao?" Linh tò mò hỏi.
"Không phải nghi ngờ, mà là chắc chắn." Nhược Vũ nhớ lại, kiếp trước sau khi cô đi, Bạch Liên đã "sảy thai" một cách rất tình cờ khi tranh chấp với một người hầu, từ đó càng khiến Lâm Hạo Nhiên cảm thấy nợ cô ta. Thực chất, Bạch Liên vốn bị đa nang buồng trứng nặng, rất khó thụ thai.
Nhược Vũ nhấc máy gọi cho một thám tử tư mà cô đã thuê từ trước: "Gửi cho tôi toàn bộ hồ sơ bệnh án tại bệnh viện mà Bạch Liên đang theo dõi. Nếu họ không hợp tác, hãy tìm đến bác sĩ chủ trị tên Vương, ông ta có một khoản nợ cờ bạc không nhỏ."
Ba ngày sau, một tập tài liệu dày cộp nằm trên bàn Nhược Vũ. Kết quả kiểm tra cho thấy Bạch Liên quả thực không hề mang thai. Những tờ phiếu siêu âm đều là sản phẩm của Photoshop và sự tiếp tay của bác sĩ Vương.
Trong khi đó, bà Lâm vì quá vui mừng chuyện có cháu trai nên đã rút hết tiền tiết kiệm cuối cùng để mua cho Bạch Liên một căn hộ đứng tên ả ta. Lâm Hạo Nhiên cũng vì muốn "tích đức" cho con mà đi vay nặng lãi để đầu tư vào một dự án ma với hy vọng gỡ gạc lại công ty.
Nhược Vũ không vội công bố sự thật. Cô muốn đợi đến lúc Lâm Thị đổ nợ hoàn toàn, lúc đó cú đòn này mới là chí mạng nhất.
Buổi tối, khi Nhược Vũ đang tăng ca tại nhà máy sản xuất dược liệu mới, Nguyên Chân Phong ghé thăm. Anh mang theo một hộp cháo tổ yến còn nóng hổi.
"Làm giàu cũng cần phải có sức khỏe," anh đặt hộp cháo lên bàn, tự nhiên kéo ghế ngồi đối diện cô.
Nhược Vũ nhìn hộp cháo, cảm thấy lòng mình mềm đi một chút: "Nguyên tổng dạo này có vẻ rất rảnh rỗi?"
"Chỉ rảnh rỗi với em thôi," anh nói nửa đùa nửa thật. "Tôi nghe nói em vừa thu thập được một 'vũ khí' lợi hại về nhà họ Lâm? Sao không dùng luôn?"
"Chưa tới lúc. Tôi muốn họ phải rơi xuống vực thẳm sâu nhất, để khi nhận ra tất cả chỉ là giả dối, họ sẽ không còn hơi sức mà bò lên nữa."
Nguyên Chân Phong nhìn sâu vào mắt cô, anh nhận ra sự thù hận trong lòng cô rất lớn, nhưng nó không làm cô mù quáng mà trái lại, nó khiến cô trở nên cực kỳ bình tĩnh và sắc bén. Anh vươn tay, định gạt một lọn tóc xõa trên trán cô, nhưng Nhược Vũ hơi né tránh.
Anh không giận, chỉ thu tay lại, cười nhẹ: "Được, tôi sẽ chờ xem màn kịch hay của em. Nếu cần người dọn dẹp hiện trường, cứ gọi cho tôi."