MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSau Khi Rời Khỏi Tổng Tài Ích KỷChương 1

Sau Khi Rời Khỏi Tổng Tài Ích Kỷ

Chương 1

668 từ · ~4 phút đọc

Ánh đèn vàng ấm áp trong căn bếp nhỏ tỏa ra một mùi hương ngọt ngào của bơ và vani. Tô Cẩn đứng trước bàn bếp, đôi tay khéo léo phết từng lớp kem mịn màng lên mặt chiếc bánh bông lan vừa ra lò. Hôm nay là một ngày đặc biệt, tròn mười năm kể từ ngày đầu tiên cô gặp Lục Khiêm dưới gốc cây ngô đồng sau sân trường tiểu học. Mười năm, một con số đủ dài để biến hai đứa trẻ xa lạ thành những người gắn bó không rời, và cũng đủ dài để tình đơn phương trong lòng cô bám rễ sâu sắc đến mức không thể nhổ bỏ.

Chiếc bánh kem không quá cầu kỳ nhưng được cô chăm chút đến từng chi tiết nhỏ. Ở giữa mặt bánh, cô cẩn thận dùng mứt dâu viết một con số 10 nắn nót. Tô Cẩn khẽ mỉm cười, ánh mắt tràn đầy vẻ mong đợi. Cô đã đặt sẵn một nhà hàng yên tĩnh, thậm chí còn chuẩn bị một món quà nhỏ mà anh đã nhắc đến trong một cuộc trò chuyện bâng quơ từ tháng trước. Đối với cô, mười năm này là cột mốc của sự trưởng thành, của sự kiên trì và của một tình yêu chưa dám ngỏ lời.

Đúng bảy giờ tối, điện thoại trên mặt bàn đá rung lên bần bật. Nhìn thấy cái tên Lục Khiêm hiển thị trên màn hình, tim cô đập nhanh hơn một nhịp. Cô nhanh chóng bắt máy, giọng nói không giấu nổi vẻ vui vẻ hỏi anh xem khi nào thì anh tới. Thế nhưng, đầu dây bên kia chỉ vang lên tiếng ồn ào của gió và tiếng động cơ xe. Giọng của Lục Khiêm trầm thấp, mang theo vẻ vội vàng xen lẫn chút hối lỗi hời hợt thường thấy. Anh nói rằng công ty đột ngột có việc gấp, anh phải ở lại xử lý hồ sơ với đối tác nên không thể đến dự bữa tối được.

Tô Cẩn lặng người đi một lúc, ngón tay vô thức siết chặt lấy vạt tạp dề. Cô muốn nói với anh rằng cô đã chuẩn bị rất lâu, rằng ngày này mười năm trước anh đã hứa sẽ luôn ở bên cô vào những dịp quan trọng. Nhưng sự dịu dàng và thói quen nhường nhịn đã khiến lời nói nghẹn lại nơi cổ họng. Cô chỉ khẽ vâng một tiếng, dặn anh nhớ ăn uống đầy đủ rồi cúp máy. Căn bếp vừa rồi còn ấm cúng giờ đây bỗng trở nên trống trải đến lạ thường.

Cô tháo tạp dề, định dọn dẹp đống hỗn độn thì màn hình điện thoại lại sáng lên một lần nữa. Lần này không phải cuộc gọi, mà là một thông báo từ vòng bạn bè trên mạng xã hội. Một người bạn chung của cả hai vừa đăng ảnh check-in tại sân bay quốc tế Hồng Kiều kèm dòng trạng thái đầy hào hứng. Trong tấm hình chụp vội ở sảnh chờ, bóng dáng cao ráo, quen thuộc của Lục Khiêm hiện rõ mồn một. Anh không hề ở công ty xử lý hồ sơ, anh đang đứng đó, tay ôm một bó hồng lớn, ánh mắt lấp lánh niềm vui khi đón một cô gái trẻ xinh đẹp vừa bước ra từ cửa an ninh.

Tô Cẩn đứng lặng nhìn tấm hình rất lâu, đôi mắt dần nhòe đi. Cô nhìn sang chiếc bánh kem số 10 trên bàn, con số ấy giờ đây trông thật mỉa mai. Hóa ra, mười năm thanh xuân của cô, sự chờ đợi và tỉ mỉ của cô, cuối cùng cũng không bằng một chuyến bay hạ cánh đúng giờ của người con gái mà anh thật lòng khao khát. Cô chậm rãi cầm chiếc thìa, múc một miếng kem đưa vào miệng. Vị ngọt lịm của đường lan tỏa, nhưng khi xuống đến cổ họng lại hóa thành vị đắng chát cay nồng.