Vị ngọt chát của miếng bánh kem như một chất xúc tác, kéo ngược tâm trí Tô Cẩn về những ngày hè oi ả của mười năm trước. Khi đó, cô vẫn còn là một cô bé gầy gò, trầm mặc và luôn trở thành mục tiêu bắt nạt của đám con trai nghịch ngợm trong khu phố. Trong ký ức nhạt nhòa của tuổi thơ, có một buổi chiều không thể nào quên, khi cô bị dồn vào góc tường sau sân trường, đôi mắt đỏ hoe nhìn những cuốn vở bài tập bị ném tung tóe vào vũng nước bẩn.
Chính lúc cô tuyệt vọng nhất, Lục Khiêm đã xuất hiện. Anh khi đó cũng chỉ là một cậu thiếu niên với chiếc áo sơ mi lấm lem bùn đất, nhưng ánh mắt lại sắc lạnh và kiên định đến lạ thường. Không một lời cảnh báo, anh lao vào đám đông kia như một con mãnh thú nhỏ, chấp nhận bị đấm, bị trầy xước khắp cánh tay chỉ để chắn trước mặt cô. Hình ảnh bóng lưng gầy nhưng vững chãi của Lục Khiêm dưới ánh nắng chiều tà năm ấy đã in sâu vào tâm khảm Tô Cẩn, trở thành một loại tín ngưỡng mà cô tôn thờ suốt cả thanh xuân.
Sau trận chiến ấy, Lục Khiêm quay lại nhìn cô, dùng bàn tay còn dính vết máu quệt đi giọt nước mắt trên má cô và càu nhàu rằng sao em ngốc thế, không biết đánh trả à. Anh đã dắt tay cô đi bộ suốt quãng đường về nhà, cam đoan rằng từ nay về sau, ai bắt nạt cô thì cứ gọi tên anh. Câu nói ấy giống như một lời thề nguyền, khiến Tô Cẩn lầm tưởng rằng mình là báu vật duy nhất mà anh muốn bảo vệ, là ngoại lệ đặc biệt nhất trong cuộc đời phóng túng của anh.
Cô đã nâng niu ký ức đó như một bùa hộ mệnh, dùng nó để bào chữa cho mọi sự vô tâm của anh sau này. Mỗi khi anh mải mê bên những bóng hồng khác, cô lại tự huyễn hoặc bản thân rằng đó chỉ là những cuộc chơi nhất thời, còn mình mới là người cùng anh đi qua giông bão, là người có vị trí không thể thay thế. Cô cứ ngỡ sợi dây liên kết từ những vết sẹo tuổi thơ sẽ bền chặt hơn bất kỳ lời yêu đương chót lưỡi đầu môi nào.
Thế nhưng, nhìn vào tấm ảnh Lục Khiêm rạng rỡ đón người con gái khác ở sân bay, Tô Cẩn chợt nhận ra mình đã sai lầm đến mức nào. Sự bảo vệ năm ấy có lẽ chẳng phải vì cô đặc biệt, mà đơn giản chỉ vì bản tính kiêu ngạo và thích làm anh hùng của anh mà thôi. Cô đã dùng mười năm để xây dựng một tòa lâu đài từ một viên gạch kỷ niệm, để rồi giờ đây chỉ cần một cái chạm nhẹ của thực tế, toàn bộ kiến trúc ấy đã đổ sụp, để lại một đống hoang tàn đầy cay đắng.