Lục Khiêm bước ra khỏi bệnh viện với một tâm thế đầy tự mãn và kiêu ngạo. Anh tin chắc rằng chỉ cần mình biến mất vài ngày, Tô Cẩn sẽ lập tức rơi vào trạng thái hoảng loạn và trống rỗng. Đối với anh, cô giống như một thói quen, một món đồ luôn nằm sẵn trong tầm tay mà anh có thể tùy ý nhấc lên hoặc đặt xuống. Anh quyết định sẽ cắt đứt mọi liên lạc, không tin nhắn, không cuộc gọi, thậm chí là chặn tạm thời thông báo từ cô trên các nền tảng mạng xã hội. Anh gọi đó là cách để dạy cho cô một bài học về việc biết điều, để cô hiểu rằng nếu không có anh, cuộc sống của cô sẽ chỉ là một vũng nước đọng nhàm chán.
Ngày thứ nhất trôi qua, Lục Khiêm vẫn thản nhiên đi tụ tập cùng hội bạn, đôi khi lại liếc nhìn điện thoại với vẻ chờ đợi một dòng tin nhắn xin lỗi quen thuộc. Anh tưởng tượng cô đang ngồi bên cửa sổ, tay nắm chặt điện thoại và khóc lóc vì hối hận. Thế nhưng, màn hình vẫn tối đen. Ngày thứ ba, rồi ngày thứ năm, sự im lặng từ phía Tô Cẩn bắt đầu khiến Lục Khiêm cảm thấy bồn chồn một cách lạ thường. Anh bắt đầu kiểm tra lại đường truyền mạng, thậm chí còn mượn điện thoại của bạn để xem liệu có phải máy mình bị hỏng hay không.
Đến ngày thứ bảy, sự tự tin ban đầu của Lục Khiêm hoàn toàn bị thay thế bởi một cảm giác khó chịu và bức bối lan tỏa khắp lồng ngực. Anh đã chuẩn bị sẵn một tư thế bề trên để tiếp nhận lời thỉnh cầu của cô, nhưng đáp lại anh chỉ là một khoảng không tĩnh lặng đến đáng sợ. Tô Cẩn không hề nhắn tin trước, không hề tìm cách liên lạc qua bạn bè chung, cũng không hề đăng bất kỳ dòng trạng thái buồn bã nào để thu hút sự chú ý của anh. Cô dường như đã thực sự biến mất khỏi quỹ đạo cuộc sống vốn dĩ luôn xoay quanh anh bấy lâu nay.
Lục Khiêm bắt đầu cảm thấy không quen với việc không có ai nhắc nhở anh ăn sáng, không có ai gửi tin nhắn dặn anh mặc thêm áo ấm khi trời trở lạnh, và không có ai âm thầm dọn dẹp những đống hỗn độn sau mỗi cuộc vui của anh. Sự "trừng phạt" mà anh dành cho cô dường như đang phản tác dụng, quay ngược lại bóp nghẹt chính sự kiêu ngạo của anh. Anh nhận ra rằng, bài học mà anh định dạy cho cô lại đang trở thành một bài học đắt giá cho chính mình: rằng anh đã quá coi thường sức chịu đựng của một trái tim khi nó đã thực sự nguội lạnh.
Đêm cuối cùng của tuần lễ im lặng, Lục Khiêm đứng ban công nhìn xuống dòng xe cộ tấp nập của Thượng Hải, tay cầm ly rượu nhưng không hề có vị ngọt. Anh lướt vào hồ sơ cá nhân của cô một lần nữa, chỉ thấy một tấm ảnh phong cảnh đơn giản mới được cập nhật, không có một chữ nào nhắc về anh. Sự thờ ơ của Tô Cẩn giống như một cái tát vô hình khiến anh choáng váng. Lần đầu tiên trong mười năm qua, Lục Khiêm cảm nhận được một luồng khí lạnh lẽo chạy dọc sống lưng — một nỗi sợ mơ hồ rằng lần này, cô không hề làm mình làm mẩy, mà là đang thực sự bước ra khỏi cuộc đời anh.