MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSau Khi Rời Khỏi Tổng Tài Ích KỷChương 14

Sau Khi Rời Khỏi Tổng Tài Ích Kỷ

Chương 14

619 từ · ~4 phút đọc

Không gian phòng bệnh đột ngột rơi vào một sự im lặng kéo dài đến nghẹt thở. Tô Cẩn nhìn chằm chằm vào những giọt dịch truyền đang rơi đều đặn trong ống nhựa, cảm giác như mỗi giọt là một phần sức lực cuối cùng đang rời bỏ mình. Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận vị chát đắng của thuốc và sự lạnh lẽo trong lồng ngực, rồi quay sang nhìn thẳng vào mắt Lục Khiêm. Bằng một giọng nói bình thản đến lạ lùng, không hề có lấy một chút oán trách hay nức nở, cô nhẹ nhàng thốt ra từng chữ: "Lục Khiêm, chúng ta đừng gặp nhau một thời gian nhé."

Lục Khiêm đang định rót cho mình một ly nước, động tác của anh bỗng khựng lại giữa chừng. Anh xoay người, ánh mắt lướt qua gương mặt nhợt nhạt của cô như muốn tìm kiếm một dấu vết của sự đùa cợt hay hờn dỗi thường tình. Sau vài giây kinh ngạc, anh không hề tỏ ra lo lắng hay hối lỗi, mà trái lại, khóe môi anh từ từ nhếch lên thành một nụ cười khẩy đầy vẻ châm chọc. Anh đặt ly nước xuống bàn, tựa lưng vào ghế với dáng vẻ bất cần, ánh mắt nhìn cô giống như đang nhìn một đứa trẻ đang cố tình gây sự để đòi thêm kẹo.

Anh bật cười thành tiếng, một tiếng cười khan khốc và đầy sự khinh miệt. Anh nói rằng cô lại bắt đầu rồi đấy, có phải vì mấy hôm nay anh bận quá nên cô lại muốn dùng chiêu "tuyệt giao" để bắt anh phải dỗ dành không. Lục Khiêm thản nhiên vươn tay định xoa đầu cô như mọi khi, nhưng Tô Cẩn đã nghiêng đầu né tránh một cách dứt khoát. Anh cau mày, nụ cười trên môi nhạt đi nhưng sự tự mãn vẫn không hề giảm bớt. Anh bảo cô đừng có làm mình làm mẩy quá mức, chiếc túi xách anh tặng đã là phiên bản giới hạn rồi, đừng có được đằng chân lân đằng đầu.

Trong tâm trí của Lục Khiêm, lời đề nghị của Tô Cẩn chỉ là một loại chiến thuật "lạt mềm buộc chặt" rẻ tiền. Anh tin chắc rằng cô yêu anh đến mức tôn thờ, rằng cuộc sống của cô chỉ xoay quanh anh, nên việc cô đòi xa anh là một điều không tưởng. Anh coi sự tổn thương sâu sắc của cô chỉ là một cơn giận dỗi vặt vãnh, một cách để cô khẳng định sự tồn tại của mình sau khi bị anh ngó lơ. Anh thậm chí còn thấy nực cười khi thấy cô cố gắng tỏ ra cứng cỏi, vì anh biết chỉ cần anh vắng mặt vài ngày, cô sẽ là người đầu tiên chịu không nổi mà tìm đến anh.

Tô Cẩn nhìn phản ứng của anh, lòng không còn thấy nhói đau nữa, chỉ còn lại sự mệt mỏi cùng cực. Sự cười nhạo của anh chính là minh chứng cuối cùng cho việc anh chưa bao giờ coi trọng tình cảm của cô. Khi một người coi sự đau khổ của người khác là một trò diễn kịch, thì mọi lời giải thích đều trở nên vô nghĩa. Cô không tranh cãi, cũng không giải thích thêm, chỉ nhắm mắt lại để mặc cho sự im lặng bao trùm. Lục Khiêm đứng dậy, quăng lại một câu rằng khi nào cô hết dở chứng thì gọi cho anh, rồi thản nhiên bước ra khỏi phòng, để lại chiếc túi hàng hiệu lấp lánh như một biểu tượng của sự chế giễu nằm trơ trọi bên giường bệnh.