Phải đến chiều ngày thứ ba, khi những chai nước biển đã vơi đi quá nửa và cơn sốt trong người Tô Cẩn bắt đầu hạ nhiệt, bóng dáng của Lục Khiêm mới xuất hiện ở cửa phòng bệnh. Anh bước vào với vẻ ngoài vẫn phong độ như thế, bộ vest phẳng phiu không một nếp nhăn, nhưng gương mặt lại mang theo chút vẻ mệt mỏi sau những đêm tiệc tùng thâu đêm suốt sáng. Không có một câu hỏi han về tình trạng bệnh tật, cũng không có một lời xin lỗi chân thành vì đã bỏ mặc cô dưới mưa, việc đầu tiên anh làm là đặt một chiếc túi giấy sang trọng với logo của một thương hiệu thời trang cao cấp lên chiếc tủ gỗ đầu giường.
Lục Khiêm kéo ghế ngồi xuống bên cạnh cô, thản nhiên cầm lấy bàn tay đang dán băng dính y tế của Tô Cẩn, rồi dùng tông giọng trầm ấm thường ngày để dỗ dành. Anh nói rằng mấy ngày qua anh thực sự quá bận, điện thoại lại hết pin nên không biết cô nhập viện. Anh đẩy chiếc túi xách trị giá hàng chục nghìn tệ về phía cô, bảo rằng đây là món quà anh đã mất công chọn lựa để bù đắp cho buổi sinh nhật lỗi hẹn, và hy vọng cô sẽ không còn giận dỗi nữa. Ánh mắt anh nhìn cô tràn đầy sự tự tin, như thể anh tin chắc rằng chỉ cần món đồ đắt giá này, mọi vết thương trong lòng cô sẽ lập tức được chữa lành.
Tô Cẩn nhìn chiếc túi xách nằm trơ trọi bên cạnh những hộp thuốc và chai sát trùng. Trong mắt Lục Khiêm, cô có lẽ cũng giống như những cô gái ngoài kia, chỉ cần một món quà hàng hiệu, một vài lời nói ngọt ngào là có thể dễ dàng dập tắt mọi uất ức. Anh đang dùng vật chất để mua chuộc sự tha thứ của cô, dỗ dành cô như cách người ta dỗ một đứa trẻ bằng một viên kẹo sau khi vừa đánh nó một trận đau đớn. Anh không hề nhận ra rằng, thứ cô cần là một sự trân trọng tối thiểu chứ không phải là một món đồ da bóng bẩy để trang trí cho sự trống rỗng trong lòng.
Sự vô tâm của anh đã đạt đến mức tột cùng khi anh bắt đầu thao thao bất tuyệt kể về việc chiếc túi này là phiên bản giới hạn và anh đã phải nhờ người quen mới lấy được. Lục Khiêm hoàn toàn phớt lờ gương mặt nhợt nhạt và ánh mắt vô hồn của Tô Cẩn. Anh cứ thế độc thoại, tự mãn với sự hào phóng của chính mình, trong khi cô chỉ thấy ghê tởm cái cách anh biến tình cảm mười năm thành một cuộc giao dịch sòng phẳng. Chiếc túi xách lấp lánh ấy, trong mắt cô lúc này, chẳng khác gì một bằng chứng cho sự khinh thường mà anh dành cho cô.
Tô Cẩn từ từ rút tay mình ra khỏi sự kìm kẹp của anh, hơi lạnh từ bàn tay cô khiến nụ cười trên môi Lục Khiêm cứng lại một chút. Cô không mở túi quà, cũng không nói lời cảm ơn. Căn phòng bệnh vốn đã ngột ngạt nay lại càng trở nên bí bách bởi sự hiện diện của người đàn ông mà cô từng coi là cả thế giới. Cô nhìn sâu vào đôi mắt đầy sự tính toán và hời hợt kia, cảm thấy người đứng trước mặt mình bỗng chốc trở nên xa lạ vô cùng. Hóa ra, mười năm qua anh chưa bao giờ hiểu cô, hoặc có lẽ, anh chưa bao giờ cảm thấy cần phải hiểu một người vốn dĩ luôn sẵn sàng vì anh mà hy sinh tất cả.