MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSau Khi Rời Khỏi Tổng Tài Ích KỷChương 12

Sau Khi Rời Khỏi Tổng Tài Ích Kỷ

Chương 12

621 từ · ~4 phút đọc

Cơn sốt cao sau đêm đứng dưới mưa không chỉ đốt cháy cơ thể mà còn thiêu rụi chút hy vọng cuối cùng của Tô Cẩn. Sáng hôm sau, cô tỉnh dậy với cảm giác lồng ngực đau thắt, hơi thở khó nhọc và toàn thân đau nhức như bị xé nát. Không có một ai bên cạnh, không một bát cháo nóng, cũng chẳng có lấy một lời hỏi han từ người mà cô đã dành cả thanh xuân để chăm sóc. Trong cơn mê man, cô chỉ kịp với lấy điện thoại gọi một chiếc xe cấp cứu trước khi hoàn toàn chìm vào bóng tối của sự kiệt quệ.

Tại bệnh viện, mùi thuốc sát trùng và tiếng bước chân vội vã của y tá khiến không gian trở nên lạnh lẽo lạ thường. Tô Cẩn nằm trên chiếc giường trắng muốt, cánh tay gầy gò cắm đầy kim truyền dịch. Bác sĩ nói cô bị viêm phổi cấp do nhiễm lạnh và suy nhược cơ thể trầm trọng, cần phải nằm viện theo dõi. Nhìn những giường bệnh xung quanh có người thân kề cận, người gọt trái cây, người nắm tay an ủi, Tô Cẩn chỉ biết lặng lẽ quay mặt vào tường. Cô vốn là con một, cha mẹ lại ở xa, mà người mà cô coi là duy nhất ở thành phố này thì lúc này vẫn bặt vô âm tín.

Trong lúc cô đơn nhất, thói quen cũ lại thôi thúc cô mở điện thoại ra. Có lẽ một phần trong cô vẫn mong chờ một tin nhắn hối lỗi, một cuộc gọi nhỡ hay một chút lo lắng từ Lục Khiêm. Nhưng không, thứ chào đón cô lại là một bài đăng mới trong hội nhóm của giới thượng lưu Thượng Hải. Đó là một bức ảnh chụp trộm nhưng vô cùng rõ nét tại một club kín vào rạng sáng nay. Trong ảnh, Lục Khiêm đang ngồi giữa một rừng những chai champagne đắt đỏ, tay anh siết chặt eo cô "em gái kết nghĩa", và hai người họ đang trao nhau một nụ hôn nồng cháy giữa đám đông hò reo.

Ánh sáng xanh từ màn hình điện thoại hắt lên khuôn mặt nhợt nhạt của Tô Cẩn, trông cô lúc này chẳng khác gì một linh hồn đã chết. Nụ hôn đó như một lưỡi dao sắc lẹm, cắt đứt chút liên kết mỏng manh còn sót lại giữa hai người. Trong khi phổi cô đang rát buốt từng nhịp thở, trong khi cô phải đối mặt với ranh giới của bệnh tật một mình, thì anh lại đang dùng hơi thở của mình để chiều chuộng một người phụ nữ khác. Sự đối lập này quá đỗi tàn nhẫn, khiến cô cảm thấy mọi sự hy sinh của mình bấy lâu nay chẳng khác nào một trò hề rẻ tiền.

Cô chậm rãi đặt điện thoại xuống bàn, đôi mắt nhìn vào túi nước biển đang nhỏ từng giọt đều đặn. Mỗi giọt nước rơi xuống như một nhịp đếm ngược cho sự kết thúc của một mối quan hệ độc hại. Tô Cẩn không còn thấy đau lòng như những lần trước nữa, thay vào đó là một sự trống rỗng đến cực điểm. Cô nhận ra rằng, dù cô có biến mất khỏi thế gian này ngay lúc này, cuộc vui của Lục Khiêm cũng sẽ chẳng vì thế mà bớt đi một tiếng cười. Sự cô độc giữa bốn bức tường trắng của bệnh viện đã giúp cô thấu suốt một điều: Cô phải sống cho chính mình, vì nếu ngay cả cô cũng bỏ rơi bản thân, sẽ chẳng còn ai trên đời này thương xót cô nữa.