MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSau Khi Rời Khỏi Tổng Tài Ích KỷChương 11

Sau Khi Rời Khỏi Tổng Tài Ích Kỷ

Chương 11

666 từ · ~4 phút đọc

Sinh nhật tuổi hai mươi hai đến vào một ngày mưa rây rắc, cái lạnh của mùa đông Thượng Hải như muốn thấm qua lớp áo khoác mỏng tràn vào tận xương tủy. Trước đó một tuần, Lục Khiêm đã hứa chắc chắn rằng năm nay sẽ bù đắp cho cô, anh nói sẽ tự tay lái xe đưa cô đi ăn tại một nhà hàng xoay trên đỉnh tháp và cùng nhau ngắm nhìn thành phố khi lên đèn. Tô Cẩn đã chọn cho mình một chiếc váy trắng tinh khôi, đứng đợi anh tại điểm hẹn là quảng trường trung tâm, nơi có chiếc đồng hồ lớn vẫn đều đặn gõ nhịp thời gian.

Một tiếng trôi qua, màn mưa bắt đầu nặng hạt hơn, những hạt nước li ti bám trên tóc và lông mi cô thành những giọt sương lạnh ngắt. Tô Cẩn cầm điện thoại, đôi bàn tay đã sớm tê dại vì cái lạnh, cô gọi cho anh nhưng đầu dây bên kia chỉ là những hồi chuông dài không có người đáp. Cô tự trấn an mình rằng có lẽ giao thông bị tắc nghẽn, hoặc anh lại bị cuốn vào một cuộc họp đột xuất nào đó. Hai tiếng, rồi ba tiếng trôi qua, những người đi bộ trên đường thưa dần, chỉ còn mình cô đứng lẻ loi dưới mái hiên của một cửa hàng đã đóng cửa, đôi mắt vẫn kiên trì hướng về phía con đường dẫn đến quảng trường.

Bốn tiếng đồng hồ dài đằng đẵng trôi qua trong sự im lặng đáng sợ của điện thoại và tiếng mưa rơi đều đặn trên mặt đường nhựa. Khi cơ thể đã bắt đầu run lên bần bật vì nhiễm lạnh, Tô Cẩn mới nhận được một thông báo gắn thẻ trên mạng xã hội từ người bạn chung. Trong đoạn video ngắn vừa được đăng tải, không gian ngập tràn ánh đèn laser xanh đỏ và tiếng nhạc sàn chát chúa. Lục Khiêm đang ngồi ở vị trí trung tâm của một bàn tiệc VIP tại quán bar nổi tiếng nhất thành phố, tay anh đang nâng ly rượu, gương mặt rạng rỡ tiếng cười khi đang ghé sát tai thì thầm với một cô gái trẻ có gương mặt ngây thơ — người mà anh mới giới thiệu với hội bạn là "em gái kết nghĩa" vừa quen.

Hóa ra, trong khi cô đứng dưới cơn mưa lạnh lẽo để đếm từng phút giây trôi qua của tuổi mới, thì anh lại đang đắm chìm trong hơi men và sự nũng nịu của một bóng hồng mới. Anh không hề bận, anh chỉ đơn giản là đã quên. Một lời hứa với Tô Cẩn đối với anh có lẽ cũng chỉ nhẹ tựa lông hồng, có thể dễ dàng bị thổi bay bởi một lời rủ rê uống rượu hay một nụ cười lẳng lơ của ai đó. Sự chờ đợi của cô suốt bốn tiếng đồng hồ dưới mưa bỗng chốc trở thành một trò cười cay đắng, minh chứng rõ ràng nhất cho việc vị trí của cô trong lòng anh chưa bao giờ tồn tại.

Tô Cẩn tắt màn hình điện thoại, hơi lạnh của đêm tối như bao trùm lấy toàn bộ cơ thể cô. Cô không còn khóc nữa, bởi nước mắt dường như đã đóng băng ngay từ khi cô nhìn thấy nụ cười hạnh phúc của anh trong đoạn video kia. Cô chậm rãi bước ra khỏi mái hiên, để mặc cho cơn mưa xối xả gột rửa chiếc váy trắng đã lấm lem bùn đất. Sinh nhật tuổi hai mươi hai này, món quà lớn nhất mà cô nhận được chính là sự tỉnh ngộ cuối cùng. Cô nhận ra rằng, dù cô có chờ đợi thêm bao nhiêu lần bốn tiếng, hay thậm chí là cả một đời, người đàn ông đó cũng sẽ không bao giờ vì cô mà dừng lại bước chân hoang lạc của mình.