MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSau Khi Rời Khỏi Tổng Tài Ích KỷChương 10

Sau Khi Rời Khỏi Tổng Tài Ích Kỷ

Chương 10

584 từ · ~3 phút đọc

Đêm hôm đó, Tô Cẩn không bắt taxi. Cô lầm lũi đi bộ suốt ba cây số để trở về căn hộ của mình, đôi chân rã rời và trái tim cũng đã nguội lạnh. Tiếng nhạc sầm sập từ những quán bar dọc đường như dội vào lồng ngực cô, gợi nhắc về nơi mà Lục Khiêm đang tận hưởng ánh đèn màu và hơi men. Bước chân cô dừng lại trước một cửa hàng tiện lợi còn sáng đèn, nhìn thấy hình bóng mình phản chiếu trên tấm kính: tóc tai rối bời, gương mặt nhợt nhạt, và đôi mắt không còn chút sức sống nào.

Khi về đến nhà, cô không bật điện mà cứ thế ngồi bệt xuống sàn phòng khách. Trong bóng tối mênh mông, những mảnh ghép về mối quan hệ giữa cô và Lục Khiêm bắt đầu hiện ra rõ ràng hơn bao giờ hết, không còn bị che mờ bởi cái mác "thanh mai trúc mã" hay những lời hứa hẹn hão huyền. Cô chợt nhận ra mình chưa bao giờ là nhân vật chính trong cuộc đời anh. Cô giống như một món "bảo hiểm cảm xúc" mà anh đã mua từ mười năm trước — một thứ dự phòng chắc chắn, không bao giờ mất đi, luôn ở đó để chi trả cho những tổn thương mà anh gặp phải ở thế giới bên ngoài.

Khi anh bị người yêu đá, anh tìm đến cô để tìm lại lòng tự trọng. Khi anh mệt mỏi với những cuộc đấu đá trên thương trường, anh tìm đến bát cháo của cô để tìm lại cảm giác yên bình. Thế nhưng, ngay khi cảm xúc của anh được lấp đầy, ngay khi vết thương của anh vừa khép miệng, anh sẽ lập tức vứt món bảo hiểm ấy vào ngăn kéo sâu nhất để chạy theo những kích thích mới, những người phụ nữ mới. Anh chỉ cần cô khi anh "nghèo nàn" về mặt tình cảm, và sẽ bỏ rơi cô khi anh đã đủ "giàu sang" niềm vui.

Tô Cẩn nhìn vào chiếc điện thoại đặt trên sàn, không có một tin nhắn hỏi han xem cô đã về nhà an toàn chưa. Lục Khiêm chắc chắn đang bận rộn với những ly rượu và những vòng eo mềm mại trên du thuyền. Anh ta tự tin đến mức tàn nhẫn, vì anh ta biết dù anh ta có vứt bỏ cô bên đường bao nhiêu lần, chỉ cần một cuộc gọi "anh đau đầu quá", cô sẽ lại chạy đến. Chính sự bao dung vô giới hạn của cô đã nuôi dưỡng con quỷ ích kỷ trong anh, khiến anh mặc nhiên coi cô là một trạm dừng chân miễn phí trên hành trình phong lưu của mình.

Một sự ghê tởm dâng lên trong lòng Tô Cẩn, không phải dành cho Lục Khiêm, mà dành cho chính bản thân cô của những năm qua. Cô đã dùng cả thanh xuân để đổi lấy một danh phận "người quan trọng nhất" ảo tưởng, trong khi thực chất cô chỉ là một món đồ dự phòng không hơn không kém. Trong bóng tối tĩnh mịch của căn phòng, Tô Cẩn khẽ mỉm cười, một nụ cười đầy đau đớn nhưng cũng rất quyết liệt. Cô nhận ra mình không thể tiếp tục làm bến đỗ cho một kẻ không bao giờ muốn neo đậu. Cuốn bảo hiểm này, cô không muốn gia hạn thêm một ngày nào nữa.