Tiếng động cơ gầm rú của chiếc siêu xe đột ngột tắt lịm khi Lục Khiêm phanh gấp bên lề đường, ngay tại một đoạn phố vắng vẻ cách xa khu trung tâm. Không khí bên trong xe đặc quánh sự căng thẳng và mùi thuốc lá nồng nặc. Tô Cẩn vẫn chưa hoàn hồn sau màn xô xát ở nhà hàng, cổ tay cô vẫn còn lằn đỏ dấu tay của anh, đau nhức đến tê dại. Cô vừa định mở lời hỏi tại sao anh lại đối xử với cô như vậy, thì điện thoại của Lục Khiêm lại vang lên.
Là tiếng chuông quen thuộc của nhóm bạn thân đại gia. Đầu dây bên kia là tiếng nhạc dance xập xình và tiếng hô hào náo nhiệt. Một người bạn hét lên vào máy rằng mọi người đã tập hợp đông đủ ở du thuyền, chỉ còn thiếu mình anh và mấy "em gái" xinh đẹp đang chờ. Ánh mắt giận dữ của Lục Khiêm khi nãy bỗng chốc tan biến, thay vào đó là vẻ phấn khích và nôn nóng thường thấy. Anh liếc nhìn đồng hồ, rồi quay sang nhìn Tô Cẩn bằng ánh mắt lạnh lùng, như thể cô là một món đồ thừa vừa chiếm chỗ trong xe mình.
Anh không nói một lời xin lỗi, cũng không bận tâm đến việc lúc này đã là đêm muộn và khu phố này rất khó để bắt taxi. Lục Khiêm chỉ lạnh nhạt ra lệnh cho cô xuống xe, bảo rằng anh có việc gấp phải đi ngay, không có thời gian đưa cô về tận nhà. Khi Tô Cẩn còn đang ngơ ngác chưa kịp phản ứng, anh đã bước xuống vòng qua mở cửa xe bên phía cô, thô bạo lôi cô ra ngoài. Anh ném cho cô một câu hời hợt rằng tự bắt xe về đi, hôm khác anh sẽ bù đắp, rồi nhanh chóng nhấn ga phóng vút đi.
Tô Cẩn đứng chơ vơ giữa vỉa hè, bóng dáng chiếc xe sang trọng khuất dần trong ánh đèn đường vàng vọt. Gió đêm thổi mạnh khiến cô rùng mình, chiếc váy xanh nhẹ nhàng cô chọn cho buổi xem mắt giờ đây trông thật lạc lõng và thảm hại. Anh vừa mới phá nát cơ hội để cô bắt đầu một cuộc sống mới, vừa mới đánh người ta vì cái gọi là "quyền sở hữu", nhưng ngay sau đó lại có thể thản nhiên vứt bỏ cô bên đường để chạy theo những cuộc vui phù phiếm.
Cô ngồi thụp xuống bậc thềm đá lạnh lẽo, nhìn đôi giày cao gót đã bị trầy xước. Trong đầu cô hiện lên hình ảnh Lục Khiêm đang cười nói, tay ôm eo những cô gái trẻ đẹp trên du thuyền sang trọng, hoàn toàn quên mất có một người con gái vừa vì anh mà chịu đủ mọi nhục nhã đang đứng dưới gió lạnh. Sự chiếm hữu của anh thật rẻ mạt; anh không cho phép ai có được cô, nhưng chính anh cũng chẳng bao giờ trân trọng cô. Mỗi lần anh nói cô là người quan trọng nhất, thực chất chỉ là một cách để anh xoa dịu lương tâm trước khi tiếp tục dẫm đạp lên tình cảm của cô thêm một lần nữa.