MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSau Khi Rời Khỏi Tổng Tài Ích KỷChương 8

Sau Khi Rời Khỏi Tổng Tài Ích Kỷ

Chương 8

590 từ · ~3 phút đọc

Sự im lặng của Tô Cẩn trong những ngày sau đó không phải là sự cam chịu, mà là một nỗ lực tuyệt vọng để tự cứu lấy chính mình. Qua lời giới thiệu của một đồng nghiệp thân thiết, cô quyết định đi xem mắt. Người đàn ông tên là Trình Diệc, một bác sĩ nha khoa có vẻ ngoài điềm đạm và lịch thiệp. Cô chọn một chiếc váy màu xanh nhạt, trang điểm nhẹ nhàng, cố gắng che đi vẻ mệt mỏi trong ánh mắt, hy vọng rằng một khởi đầu mới với một người bình thường sẽ giúp cô thoát khỏi vòng xoáy độc hại mang tên Lục Khiêm.

Họ hẹn nhau tại một nhà hàng nhỏ ven sông. Trình Diệc là một người nói chuyện rất có duyên, anh không vồ vập mà luôn giữ một khoảng cách chừng mực, khiến Tô Cẩn cảm thấy được tôn trọng — một cảm giác mà cô đã đánh mất từ lâu khi ở bên cạnh Lục Khiêm. Thế nhưng, khi bữa tối mới trôi qua được một nửa, không khí yên bình ấy bị phá vỡ bởi tiếng cửa kính bị đẩy mạnh. Lục Khiêm bước vào với khuôn mặt hằm hằm sát khí, hơi rượu nồng nặc và ánh mắt đỏ ngầu quét thẳng về phía bàn của cô.

Không một lời chào hỏi, Lục Khiêm bước tới, thô bạo nắm lấy cổ tay Tô Cẩn kéo đứng dậy. Trình Diệc thấy vậy liền đứng lên can ngăn, lịch sự yêu cầu Lục Khiêm buông tay vì đang làm cô đau. Chỉ chờ có thế, cơn điên loạn của Lục Khiêm bùng phát. Anh ta không ngần ngại vung nắm đấm thẳng vào mặt Trình Diệc, khiến vị bác sĩ trẻ ngã nhào xuống sàn, làm vỡ tan tành mấy chiếc ly thủy tinh trên bàn. Tiếng hét của thực khách xung quanh và tiếng đổ vỡ tạo nên một khung cảnh hỗn loạn, nhưng Lục Khiêm dường như chẳng quan tâm.

Tô Cẩn bàng hoàng lao đến đỡ Trình Diệc, nhưng Lục Khiêm lại xốc nách cô lên, ép cô phải đối diện với mình. Anh ta nhìn Trình Diệc bằng ánh mắt khinh miệt, rồi quay sang gằn giọng với cô như thể cô vừa phản bội anh ta. Lục Khiêm không hề cảm thấy mình sai, trái lại, anh ta còn dùng tông giọng của một kẻ bề trên để phán xét. Anh ta nhìn thẳng vào Trình Diệc đang đau đớn trên sàn và lạnh lùng nói rằng cô ấy không hợp với anh đâu, đừng tốn công vô ích. Câu nói ấy không phải là lời khuyên, mà là một sự khẳng định về quyền sở hữu đầy độc đoán.

Trong xe trên đường về, Lục Khiêm lái xe với tốc độ kinh hoàng, đôi tay siết chặt vô lăng đến trắng bệch. Anh ta gầm lên, hỏi cô tại sao lại dám đi gặp loại người tầm thường đó, tại sao lại muốn rời xa anh. Tô Cẩn nhìn ra ngoài cửa sổ, nước mắt không còn chảy được nữa. Cô nhận ra Lục Khiêm không hề yêu cô, anh ta chỉ đơn giản là không chịu nổi việc món đồ chơi trung thành nhất của mình có ý định tìm một người chủ mới. Sự chiếm hữu điên cuồng này không phải là tình yêu, nó là một chiếc lồng sắt bọc nhung, giam cầm cô trong sự cô độc vô tận trong khi anh ta vẫn tự do bay nhảy bên ngoài.