MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSau Khi Rời Khỏi Tổng Tài Ích KỷChương 7

Sau Khi Rời Khỏi Tổng Tài Ích Kỷ

Chương 7

605 từ · ~4 phút đọc

Ánh nắng của buổi sáng đầu năm xuyên qua rèm cửa, soi rõ những hạt bụi liti nhảy múa trong không gian tĩnh mịch của căn hộ. Lục Khiêm tỉnh dậy trên ghế sofa với cơn đau đầu như búa bổ. Anh nheo mắt nhìn Tô Cẩn đang bận rộn trong bếp, bóng dáng gầy nhỏ của cô bao phủ bởi mùi thơm của cháo trắng và gừng ấm. Mọi ký ức hỗn loạn đêm qua dường như đã tan biến khỏi trí nhớ của anh, chỉ còn lại cảm giác tội lỗi mơ hồ khi thấy đôi mắt sưng mọng của cô.

Anh bước tới từ phía sau, bất ngờ ôm lấy eo cô, tựa cằm lên vai cô như cái cách họ vẫn thường làm khi còn là những thiếu niên vô lo vô nghĩ. Giọng Lục Khiêm trầm khàn, mang theo sự nũng nịu và chân thành đến mức dễ dàng khiến người ta mủi lòng. Anh khẽ nói rằng anh biết mình đã khiến cô buồn, nhưng trên đời này, chỉ có cô là người duy nhất chịu đựng được tính khí thất thường của anh. Anh siết chặt vòng tay rồi thầm thì một lời hứa hẹn: "Cẩn Cẩn, em là người quan trọng nhất đối với anh, đừng bao giờ rời xa anh nhé."

Câu nói ấy giống như một liều thuốc độc bọc đường. Tô Cẩn đứng chết lặng, chiếc thìa trong tay suýt rơi xuống sàn. Nếu là một năm trước, cô sẽ vì câu nói này mà nguyện ý dâng hiến cả mạng sống. Nhưng giờ đây, cô chỉ thấy tim mình thắt lại trong một sự mỉa mai tột độ. "Quan trọng nhất" đối với anh nghĩa là gì? Nghĩa là cô phải luôn có mặt khi anh cần, phải bao dung cho mọi lỗi lầm của anh, nhưng lại không có tư cách để đứng cạnh anh dưới danh nghĩa người yêu?

Sự thật đã trả lời cho cô ngay lập tức. Chỉ hai tiếng sau khi thốt ra lời đường mật đó, điện thoại của Lục Khiêm lại vang lên. Anh thản nhiên nghe máy ngay trước mặt cô, giọng điệu chuyển sang vẻ cưng chiều, hứa hẹn sẽ đưa một cô gái khác đi ăn trưa để bù đắp cho việc đêm qua anh biến mất. Anh vừa khoác áo rời đi, vừa quay lại nháy mắt với Tô Cẩn, nhắc cô nhớ nghỉ ngơi vì trông cô xanh xao quá. Anh coi việc "quan trọng nhất" của cô như một tấm thẻ bài miễn tử, để anh có thể yên tâm đi công khai hẹn hò với những người phụ nữ khác mà không sợ mất đi sự chăm sóc của cô.

Tô Cẩn nhìn cánh cửa khép lại, cảm giác lạnh lẽo từ bàn chân lan lên tận đỉnh đầu. Lục Khiêm quá ích kỷ, anh muốn có được sự náo nhiệt của những cuộc tình chớp nhoáng bên ngoài, nhưng lại cũng muốn giữ chặt lấy sự bình yên, tận tụy mà cô dành riêng cho anh. Anh tuyên bố cô là người quan trọng nhất, nhưng vị trí bên cạnh anh trong những bức ảnh đăng trên mạng xã hội, những buổi tiệc hào nhoáng hay những danh phận chính thức, chưa bao giờ và có lẽ sẽ không bao giờ có tên cô. Cô giống như một món đồ cổ quý giá mà anh muốn cất kỹ trong ngăn tủ, chỉ khi nào cô đơn mới lấy ra ngắm nhìn, còn những món trang sức lộng lẫy, anh vẫn thích đeo chúng trên người để khoe khoang với cả thế giới.